Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

Sứ điệp video của Đức Thánh Cha nhân dịp "Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới lần thứ Mười của Áo", ngày 16.06.2026

Sứ điệp video của Đức Thánh Cha nhân dịp "Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới lần thứ Mười của Áo", ngày 16.06.2026

Sứ điệp video của Đức Thánh Cha nhân dịp "Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới lần thứ Mười của Áo", ngày 16.06.2026

*******

Sau đây là toàn văn Sứ điệp video Đức Thánh Cha Lêô XIV gửi tới các tham dự viên của Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới lần thứ mười của Áo, diễn ra hôm nay tại Cung điện Hofburg, Vienna:

Sứ điệp Video của Đức Thánh Cha



Tôi vui mừng gửi lời chào đến tất cả anh chị em đang tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới lần thứ mười của Áo. Phát triển bền vững, sinh thái học toàn diện và chăm sóc công trình tạo dựng đã và đang là những mối quan tâm trong nhiều thập niên qua. Giáo hội luôn ý thức rằng vấn đề sinh thái mang một chiều kích luân lý. Thật vậy, cuộc khủng hoảng môi trường "không phải là một vấn đề riêng biệt, nhưng đúng hơn là khía cạnh sinh thái của cuộc khủng hoảng kinh tế - xã hội đương đại" (Magnifica Humanitas, 43).

Trong những nỗ lực của anh chị em nhằm phản ứng trước cuộc khủng hoảng hiện nay, tôi khuyến khích anh chị em luôn giữ vững tầm nhìn trong bối cảnh rộng lớn này, đồng thời đề xuất với anh chị em ba chủ đề, dựa trên các nhân đức Kitô giáo là đức tin, đức cậy và đức mến, mà tôi tin rằng có thể hỗ trợ công việc của Hội nghị Thượng đỉnh của anh chị em.

Tôi xin bắt đầu với đức tin. Đối với một số người, đức tin dường như ít có đóng góp cho các vấn đề biến đổi khí hậu và bảo vệ môi trường; tuy nhiên, chiều kích tôn giáo trên thực tế lại là vô cùng cần thiết để giải quyết những vấn đề đó một cách thích đáng. Những ai tin rằng thế giới của chúng ta được Thiên Chúa tạo dựng và tự bản chất là tốt đẹp, đều được thôi thúc đảm nhận một trách nhiệm lớn lao hơn trong việc chăm sóc công trình tạo dựng, vì đó là đòi hỏi của đức tin. "Sống ơn gọi là người gìn giữ công trình của bàn tay Thiên Chúa là điều cốt lõi cho một đời sống nhân đức; đó không phải là một khía cạnh tùy chọn hay thứ yếu trong kinh nghiệm Kitô giáo của chúng ta" (Đức Giáo hoàng Phanxicô, Laudato Si’, 217). Hơn nữa, các tín hữu thuộc nhiều truyền thống khác nhau đều hiểu "công trình tạo dựng" như một món quà của Thiên Chúa. Tương tự như vậy, nhiều tôn giáo khẳng định rằng sự sống là thánh thiêng và vì thế phải được tôn trọng. Do đó, chúng ta có thể nói rằng đức tin tôn giáo củng cố khát vọng chung trong việc bảo vệ sự sống và chăm sóc thiên nhiên.

Quan điểm này nhấn mạnh những nền tảng đạo đức sâu xa mà tôi đã lưu ý trong Thông điệp Magnifica Humanitas vừa được ban hành gần đây, đó là phẩm giá bình đẳng của mọi con người và giá trị của những quyền căn bản của con người; cả hai yếu tố ấy chỉ có thể được bảo đảm cách thỏa đáng qua việc thực thi đúng đắn những nguyên tắc của công ích, đích đến phổ quát của của cải, nguyên tắc bổ trợ, tình liên đới và công bằng xã hội (x. Magnifica Humanitas, 51-81). Những nguyên tắc đó "phải được cân nhắc trong tính toàn thể của chúng, để thấy rõ chúng liên hệ và bổ túc cho nhau như thế nào" (sđd., 46). Những vấn đề thiết yếu đối với cá nhân và xã hội này được liên kết sâu sắc với cuộc khủng hoảng khí hậu, mà như tôi đã nói, là một biểu hiện – và là một biểu hiện mang tính quyết định – của cuộc khủng hoảng kinh tế-xã hội rộng lớn hơn. Thật vậy, nếu những vấn đề này không được giải quyết, thì sẽ không có giải pháp kỹ thuật nào nhằm bảo vệ môi trường có cơ hội đạt được mục tiêu mong muốn của mình. Trong viễn cảnh đó, chúng ta phải dành sự quan tâm đặc biệt đến những người nghèo nhất và người dễ bị tổn thương nhất trước sự suy thoái môi trường. Tôi khuyến khích anh chị em luôn đặt họ ở vị trí hàng đầu trong tâm trí khi đánh giá, hoạch định và triển khai các dự án tiềm năng.

Điều này đưa tôi đến chủ đề thứ hai: đức cậy. Do tính chất toàn cầu của những thách đố mà chúng ta đang phải đối diện, rõ ràng nhiều người đang cảm thấy lo ngại. Quả thật, ngày càng có nhiều nhận thức rằng hòa bình đang bị đe dọa bởi sự thiếu tôn trọng đối với công trình tạo dựng, bởi việc cướp bóc các tài nguyên thiên nhiên và bởi sự suy giảm dần chất lượng cuộc sống do biến đổi khí hậu. Những thách đố đó đòi hỏi sự hợp tác quốc tế, cùng với một chủ nghĩa đa phương gắn kết và có tầm nhìn xa, nhằm tìm ra những giải pháp hiệu quả.

Tuy nhiên, trong các cuộc thảo luận và thương thảo về những vấn đề này, nhiều nỗi sợ khác nhau nổi lên: sợ thay đổi hướng đi, sợ mất quyền lực và sợ những kết quả bất định. Chỉ khi vượt thắng được những nỗi sợ ấy, chúng ta mới có thể cùng nhau làm việc để tìm ra những giải pháp đúng đắn. Tôi nghĩ rằng chính ở đây, các nhà lãnh đạo và các cộng đồng tôn giáo có thể cống hiến một cái nhìn sâu sắc để hỗ trợ những nỗ lực xã hội và môi trường đầy tham vọng, bởi lẽ Kinh Thánh có rất nhiều mẫu gương về cách thức vượt qua nỗi sợ của con người bởi niềm hy vọng, mà xét cho cùng, đó là một ân ban từ chính Thiên Chúa.

Từ góc nhìn này, cho dù có những người bi quan hoặc hoài nghi, niềm hy vọng có thể trở thành một động lực mạnh mẽ. Về điểm đó, nó không những là điều đáng mong ước mà còn thực sự khả thi, khi những tiến bộ đạt được tại COP30 có thể được tiếp nối bằng một sự chuyển đổi công bằng hướng tới các xã hội nơi công ích được đặt cao hơn lợi nhuận, và các mô hình kinh tế được đặt nền tảng trên tình liên đới và phẩm giá con người. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi các quốc gia giàu có hơn phải hoàn thành nghĩa vụ của họ trong việc hỗ trợ tài chính cho các quốc gia nghèo hơn. Chúng ta cũng cần phát triển một khuôn khổ tài chính quốc tế mới lấy con người làm trung tâm, nhằm bảo đảm rằng tất cả các quốc gia, đặc biệt là những quốc gia nghèo nhất và dễ bị tổn thương nhất trước các thảm họa khí hậu, có thể đạt tới tiềm năng trọn vẹn của mình, với phẩm giá của các công dân được tôn trọng (x. Sứ điệp gửi Công ước khung của Liên Hiệp Quốc về Biến đổi Khí hậu (COP30), ngày 7 tháng 11 năm 2025).

Sau cùng, tôi đi đến chủ đề đức mến. Tôi muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vun trồng một nền văn hóa chăm sóc đích thực đối với môi trường của chúng ta, bao gồm điều mà Đức Giáo hoàng Phanxicô gọi là "tình yêu dân sự và chính trị" (x. Laudato Si’, 228-232). Tình yêu như thế là chìa khóa cho sự phát triển đích thực, bởi vì “để làm cho xã hội trở nên nhân văn hơn, xứng đáng với nhân vị hơn, thì tình yêu trong đời sống xã hội – chính trị, kinh tế và văn hóa – phải được trao cho một giá trị được đổi mới, trở thành chuẩn mực liên tục và cao nhất cho mọi hoạt động… Trong khuôn khổ đó, cùng với tầm quan trọng của những cử chỉ nhỏ bé thường ngày, tình yêu xã hội thúc bách chúng ta vạch ra những chiến lược lớn lao hơn nhằm ngăn chặn sự suy thoái môi trường và cổ võ một “nền văn hóa chăm sóc” lan tỏa trong toàn xã hội" (Laudato Si’, 231). Tôi hy vọng rằng những cuộc thảo luận của anh chị em sẽ thúc đẩy nền văn hóa chăm sóc này và từ đó góp phần xây dựng nền văn minh tình thương.

Các bạn thân mến, với những suy tư tập trung vào đức tin, đức cậy và đức mến này, tôi cầu nguyện cho Hội nghị Thượng đỉnh của các bạn sinh nhiều hoa trái trong việc thúc đẩy cuộc đối thoại vô cùng cần thiết nhằm tìm kiếm những giải pháp hiệu quả để bảo vệ món quà tuyệt diệu là công trình tạo dựng; đồng thời, tôi khẩn xin Thiên Chúa ban cho tất cả các bạn ơn khôn ngoan và sự bình an của Người.


[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 18/06/2026]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét