Hiển thị các bài đăng có nhãn Đức Thánh Cha Lêô XIV. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đức Thánh Cha Lêô XIV. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

Tiếp kiến các Giám mục là bạn hữu của Phong trào Focolare, 09.09.2026

Tiếp kiến các Giám mục là bạn hữu của Phong trào Focolare, 09.09.2026

Tiếp kiến các Giám mục là bạn hữu của Phong trào Focolare, 09.09.2026

*******

Sáng nay, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến một nhóm các Giám mục là bạn hữu của Phong trào Focolare.

Sau đây là bài diễn văn của Đức Thánh Cha trước những người hiện diện trong cuộc gặp gỡ:

Diễn văn của Đức Thánh Cha

Nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần.
Bình an ở cùng anh em!

Chào tất cả anh em và chào mừng!

Tôi thân ái chào đón anh em, những người bạn của Phong trào Focolare, đang quy tụ để tham dự cuộc gặp gỡ thiêng liêng của anh em. Tôi cảm ơn anh em về chuyến viếng thăm hôm nay, một biểu lộ cho tình huynh đệ giám mục đoàn, và tôi cảm ơn vì những lời cầu nguyện liên lỉ của anh em. Tôi rất vui mừng được nhìn thấy đông đảo anh em, đến từ nhiều quốc gia, nền tảng và hoàn cảnh xã hội khác nhau, cùng quy tụ trong một tinh thần dưới mái nhà của Công trình của Đức Maria. Những lời đầy an ủi của Chúa chúng ta hiện lên trong trí tôi: “Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy giữa họ” (Mt 18:20).

Thật vậy, chủ đề được chọn cho đại hội của anh em, “làm chứng cho sự hiệp nhất”, là một trong những yếu tố cốt lõi của phong trào do chị Chiara Lubich sáng lập, và cũng là điều gần gũi với tâm hồn tôi. Trong một thời đại đáng buồn bị đánh dấu bởi sự phân cực ngày càng tăng, Chúa chúng ta đã ban cho chị khả năng làm chứng cho cả ý nghĩa lẫn việc phục vụ sự hiệp nhất, qua đó chị trở thành một dấu chỉ cho thế hệ của chị cũng như cho các thế hệ tương lai (x. Đức Thánh Cha Phanxicô, Diễn văn với các Giám mục là bạn hữu của Phong trào Focolare, ngày 25 tháng 9 năm 2021).

Nếu đó là sứ mạng của chị Chiara cách đây bốn mươi năm, thì hôm nay sứ mạng ấy lại càng cấp thiết hơn đối với chúng ta. Tôi nghĩ đến những hoàn cảnh xã hội khó khăn, những bối cảnh, những chia rẽ mà một số anh em, những người anh em của tôi, đang phải chịu đựng tại quốc gia của họ, những hoàn cảnh như thành kiến, phân biệt chủng tộc, bất khoan dung tôn giáo, thậm chí cả bạo lực.

Tôi cũng nghĩ đến tình hình ở phương Tây, nơi ngày nay đang bị ghi dấu bởi những hệ quả của chủ nghĩa cá nhân, nơi những mạng lưới gia đình, tình bạn và cộng đồng vốn từng ổn định đang nhường chỗ cho sự phân mảnh ngày càng lớn, và nơi tự do ngày càng được trình bày như sự tự chủ tuyệt đối – tức là khả năng tìm kiếm hạnh phúc mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ giới hạn luân lý, tự nhiên, hay thậm chí nhân bản nào (x. Thông điệp Magnifica Humanitas, 118).

Thế nhưng chúng ta lại chứng kiến một nghịch lý. Dù tự do cá nhân được đề cao hết mực, con người ngày nay lại thường cảm thấy ít tự do hơn trong việc sống đúng với bản thể chân thực của mình hoặc theo đuổi những lý tưởng cao đẹp nhất, xuất phát từ nỗi sợ hãi bị phán xét hoặc không hòa nhập được. Hơn nữa, sự mất đi khả năng rộng mở với tha nhân này, vốn làm trầm trọng thêm cảm thức chia rẽ, cuối cùng tước mất khỏi chúng ta niềm hạnh phúc mà chúng ta được tạo dựng để hướng tới, bởi vì chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa Ba Ngôi, Đấng tự bản chất là sự hiệp thông giữa các ngôi vị – Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Khi mặc khải trái tim của Chúa Cha, Đức Kitô cho chúng ta thấy ý nghĩa sâu xa nhất của cuộc sống, của các mối tương quan của chúng ta, và con đường dẫn đến hạnh phúc. Nhờ ân sủng của Thánh Thần, chúng ta đã trở nên con cái của Thiên Chúa, được thông phần vào sự sống thần linh, và từ sự hiệp thông với Thiên Chúa tuôn trào sự hiệp thông của chúng ta với nhau như những anh chị em trong Đức Kitô. Đây chính là Giáo hội, một mầu nhiệm hiệp thông (x. Bộ Giáo lý Đức tin, Communionis Notio, 3), dấu chỉ và men của sự hiệp nhất cho thế giới chúng ta.

Là những người được thừa hưởng di sản thiêng liêng của chị Chiara Lubich, và là những thừa tác viên của Giáo hội Đức Kitô trong một thế giới bị phân mảnh, anh em được mời gọi làm chứng cho sự hiệp nhất mà gia đình nhân loại hằng mong đợi. Câu trả lời cho những chia rẽ đáng buồn đang làm khổ thế giới chúng ta không nằm ở việc thành lập thêm các ủy ban hay khởi xướng thêm các dự án, nhưng ở việc trở về với nguồn mạch sự hiệp nhất của chúng ta nơi Chúa Ba Ngôi. Quả thật, chúng ta phải trở thành những người chiêm niệm!

Với những suy tư ấy, tôi khuyến khích anh em tận dụng những ngày ở bên nhau này để sống tình huynh đệ, một tình huynh đệ nhắc nhớ và củng cố mối tương quan huynh đệ của chúng ta trong Đức Kitô. Đây là những ngày của ân sủng, được ở bên những người anh em của mình trong hàng giám mục. Chúng ta biết điều đó mang lại ích lợi cho chúng ta biết bao. Vì thế, tôi vui mừng vì anh em đã tìm thấy nơi Công trình của Đức Maria sự nâng đỡ thiêng liêng này. Ước mong nó cũng giúp anh em sống sự hiệp thông và tình huynh đệ trong các Hội đồng Giám mục của anh em.

Trên hết, tôi hy vọng anh em sẽ nắm lấy cơ hội này để nuôi dưỡng đời sống nội tâm: bằng việc cầu nguyện cách quảng đại và kiên trì trước Chúa nơi Nhà Tạm, bằng việc bình tâm và chăm chú cử hành Kinh Nhật Tụng và Thánh lễ, và sau cùng, bằng việc thường xuyên chiêm niệm sự hiện diện của các Ngôi vị Thiên Chúa Ba Ngôi trong sâu thẳm hữu thể của chúng ta. Bằng cách đó, anh em sẽ trở thành những nhân chứng cho nhau và cho những người anh em phục vụ về sự hiệp nhất để xây dựng một nền hòa bình lâu bền.

Để kết thúc, tôi phó thác anh em và Công trình của Đức Maria cho sự chuyển cầu đầy yêu thương của Đức Mẹ, Mẹ Giáo hội, và tôi ban Phép lành Tòa Thánh cho tất cả anh em, như bảo chứng của niềm vui và bình an trong Đức Kitô, Chúa chúng ta. Cảm ơn anh em.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 11/09/2026]



Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2026

Buổi tiếp kiến của Đức Thánh Cha với các tân Giám mục tham dự khóa đào tạo “Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay”, 10.09.2026

Buổi tiếp kiến của Đức Thánh Cha với các tân Giám mục tham dự khóa đào tạo “Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay”, 10.09.2026

Buổi tiếp kiến của Đức Thánh Cha với các tân Giám mục tham dự khóa đào tạo “Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay”, 10.09.2026

*******

Sáng nay, tại Hội trường Thượng Hội đồng, Đức Thánh Cha tiếp kiến các tham dự viên khóa đào tạo dành cho các tân giám mục với chủ đề Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay.

Sau đây là diễn văn của Đức Giáo hoàng gửi đến các vị hiện diện tại buổi gặp gỡ:


Diễn văn của Đức Thánh Cha


Anh em thân mến, xin chào mừng anh em!

Tôi rất vui mừng được gặp anh em khi kết thúc những ngày đào tạo dành cho các tân giám mục, và tôi xin cảm ơn Bộ Giám mục, Bộ các Giáo hội Đông phương và Bộ Loan báo Tin Mừng – Phân bộ Loan báo Tin Mừng lần đầu và các Giáo hội Địa phương mới đã chuẩn bị cho khóa học này.

Anh em đã có một kinh nghiệm đặc biệt về tình huynh đệ: cùng nhau lắng nghe, cầu nguyện, cử hành Thánh Thể và chia sẻ những hy vọng, những ước mơ mà anh em mang trong lòng dành cho các Giáo hội mà Chúa vừa trao phó cho sự chăm sóc mục vụ của anh em. Tất cả những điều ấy sẽ giúp anh em ghi nhớ một điều rất đơn sơ và quý giá: không một Giám mục nào bước đi một mình.

Các bạn rất thân mến, hãy biết rằng anh em luôn ở trong lời cầu nguyện của tôi, và cùng với anh em là các Giáo hội của anh em: các linh mục, phó tế, những người nam nữ sống đời thánh hiến, các chủng sinh, các gia đình, giới trẻ, người cao niên, người nghèo, những người đau khổ và những người vẫn đang chờ đợi được gặp gỡ niềm vui của Tin Mừng. Mọi người đều phải tìm được một chỗ trong trái tim của vị Giám mục, bởi vì tất cả mọi người đã có một chỗ trong trái tim của Đức Kitô. Vì lý do này, giờ đây tôi muốn chia sẻ với anh em một vài suy tư về chủ đề: “Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay”.

Trước hết, hãy ở lại với Chúa Giêsu. Trong số rất nhiều điều anh em sẽ được kêu gọi thực hiện trong vai trò là Giám mục, đây là điều quan trọng nhất. Chúng ta là những Giám mục, nhưng trước hết và trên hết, chúng ta là những người môn đệ. Để nói về Người, chúng ta cần phải ở với Người; muốn dẫn dắt dân Người, chúng ta phải cho phép bản thân được Người hướng dẫn mỗi ngày. Người “đã lập Nhóm Mười Hai”, những người mà Người gọi là các tông đồ, “để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng” (Mc 3:14). Đây là trật tự của Tin Mừng: ở với Người và nhờ Người, được sai đi. Chúng ta đừng bao giờ quên điều này. Vì thế, hãy luôn trân trọng thời gian dành cho Chúa: Bí tích Thánh Thể, Lời Chúa, cầu nguyện và những giây phút anh em có thể hiện diện trước mặt Người với tâm hồn đơn sơ của một môn đệ biết để cho Chúa yêu thương mình. Thừa tác vụ của chúng ta khởi đi từ đó. Và khi tâm hồn luôn gần bên Người, sự phục vụ của chúng ta cũng trở nên bình an hơn, tự do hơn và sinh nhiều hoa trái hơn.

Khía cạnh thứ hai: hãy có trái tim của Chúa Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành, một trái tim hoàn toàn tận hiến cho Chúa Cha, và chính vì thế, hoàn toàn trao tặng cho anh chị em mình. Chúa Giêsu nói: “Tôi chính là mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên” (Ga 10:11). Đó là khuôn mẫu của chúng ta. Giám mục là người học cách yêu thương đoàn dân của mình mỗi ngày nhiều hơn: biết những niềm vui và nỗi buồn của họ, chia sẻ những ước mơ của họ, vui mừng khi thấy các cộng đoàn của họ lớn mạnh. Anh em sẽ truyền chức linh mục và phó tế; anh em sẽ gặp những người trẻ tràn đầy nhiệt huyết; anh em sẽ chứng kiến lòng quảng đại âm thầm của biết bao tu sĩ nam nữ, các nhà truyền giáo, các giáo lý viên và các gia đình; và anh em sẽ ngày càng khám phá ra Dân Thiên Chúa thật đẹp biết bao. Hãy yêu mến đoàn dân mà Chúa đã trao phó cho anh em. Hãy học biết tên của họ, lắng nghe những câu chuyện của họ, đến thăm nhà họ bất cứ khi nào có thể, và cầu nguyện với họ. Đặc biệt tại các Giáo hội trẻ, rất thường khi chính sự hiện diện của vị Giám mục đã nói lên rất nhiều, ngay cả trước khi ngài cất lời. Một chuyến viếng thăm, một phép lành, thời gian dành cho một linh mục, lắng nghe một gia đình, một cuộc trò chuyện với một người trẻ: đó là những cử chỉ nhỏ bé, nhưng có thể đọng lại trong lòng một người suốt cuộc đời.

Một đặc tính khác của Giám mục là điều mà truyền thống gọi là sollicitudo pastoralis, tức là sự chăm sóc mục vụ. Điều đó không đơn thuần có nghĩa là gánh vác nhiều trách nhiệm. Nó là một điều sâu sắc hơn: mang đoàn dân của mình trong trái tim. Thánh Phaolô gọi mối bận tâm của ngài đối với tất cả các Giáo hội là “nỗi ray rứt hằng ngày” của ngài (x. 2 Cr 11:28). Như thế, Giáo hội nơi anh em được sai đến ngày càng trở thành một phần cuộc sống của anh em, gần như một phần của chính anh em. Đây chính là bản chất của tình phụ tử giám mục: có một trái tim quảng đại, đủ rộng để có chỗ cho tất cả mọi người, mang những người con của mình trong chính lòng mình và hằng ngày dâng họ lên Chúa trong lời cầu nguyện. Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nhắc lại rằng “sự gần gũi là một trong những đặc tính của Thiên Chúa đối với dân Người” (Bài giảng nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Thánh Gioan Phaolô II, 18 tháng 5 năm 2020). Và chính khi nói với các Giám mục tham dự khóa đào tạo vào ngày 12 tháng 9 năm 2019, ngài đã nói: “Chúng ta tồn tại để làm cho sự gần gũi này trở nên hữu hình”. Những lời thật quý giá đối với chúng ta! Ước mong qua sự hiện diện của chúng ta, mọi người có thể cảm nhận được phần nào sự dịu dàng và tình phụ tử của Thiên Chúa! Và điều này áp dụng cách đặc biệt đối với các linh mục.

Anh em thân mến, về phương diện này, tôi thúc giục anh em hãy yêu mến các linh mục của anh em. Ước mong họ tìm thấy một người cha và một người anh em nơi mỗi người trong anh em. Hãy lắng nghe họ, khích lệ họ, cầu nguyện cho họ, vui mừng trước những điều tốt đẹp họ thực hiện, và đồng hành với họ bằng sự tin tưởng trong thừa tác vụ của họ. Hãy đặc biệt quan tâm đến những vị cao tuổi và đau yếu. Hãy làm cho họ ý thức rằng họ rất quý giá, rằng Giáo hội biết ơn họ và rằng Giám mục không quên họ. Đôi khi, chỉ một cuộc điện thoại, một chuyến thăm hoặc một lời nói ân cần từ anh em là đủ.

Một nét đặc trưng khác trong thừa tác vụ của chúng ta mà tôi muốn nhắc nhở anh em, theo cách diễn tả rất đẹp của Thánh Augustinô, đó là trở thành một “amoris officium” (In Iohannis Evangelium, 123, 5): một sự phục vụ của tình yêu. Việc rao giảng của chúng ta là một hành vi yêu thương, cũng như việc lắng nghe, cầu nguyện, phân định, thời gian chúng ta dành cho mọi người, và chính sự hiện diện của chúng ta. Đó chính là đức ái mục vụ, điều cho phép Đức Kitô, vị Mục Tử, tiếp cận đoàn dân Người yêu thương thông qua con người khiêm nhường của chúng ta.

Chúng ta đang sống trong một thời đại thay đổi nhanh chóng. Những tiến bộ trong công nghệ truyền thông và trí tuệ nhân tạo đã mở ra những khả năng mà chỉ vài năm trước đây, chúng ta thậm chí chưa từng hình dung tới. Nhưng chắc chắn chúng không thể giải thoát nhân loại khỏi tội lỗi và những hậu quả của tội: điều này được chứng minh một cách bi thảm qua những cuộc khủng hoảng mà nhân loại hiện đang trải qua. Trong một bối cảnh phức tạp, và ở một số khía cạnh đầy bất an như hiện tại, Giáo hội đã cử hành Năm Thánh Hy Vọng vào năm ngoái. Có phải đó là vì Giáo hội sống tách biệt khỏi thế giới? Hoàn toàn ngược lại, đó là vì Giáo hội được Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại, sai đi để loan báo Tin Mừng cứu độ cho tất cả mọi người. Và các Giám mục chúng ta là những người đầu tiên nhận lãnh sứ mạng này. Với Thông điệp Magnifica humanitas, tôi tin rằng tôi đã trao gửi, trước hết cho các Mục tử của các Giáo hội, một tầm nhìn và một phương pháp để đối diện với thách đố lớn lao là bảo vệ nhân loại trong thời đại trí tuệ nhân tạo. Tôi khuyến khích anh em thúc đẩy những tiến trình suy tư và đối thoại trong các giáo phận của mình, đào tạo và hỗ trợ những người muốn dấn thân phục vụ cho nền văn minh tình thương.

Nhiều người trong anh em đến từ các Giáo hội trẻ. Anh em biết rõ vẻ đẹp cũng như những nhọc nhằn của sứ mạng truyền giáo, của một Giáo hội có lẽ sở hữu rất ít, nhưng lại rất giàu đức tin lớn lao. Vì lý do này, tôi mời gọi anh em gìn giữ một trái tim truyền giáo. Đó là một món quà quý giá mà Chúa đã đặt vào tay anh em và có thể trở nên lớn lao hơn nữa trong thừa tác vụ giám mục của anh em. Vị Giám mục truyền giáo có một trái tim rộng mở với tất cả mọi người: không chỉ với những ai đến tham dự các nhà thờ giáo xứ của anh em, mà cả các Kitô hữu thuộc những hệ phái khác, các tín đồ thuộc những tôn giáo khác, những người không tuyên xưng bất kỳ niềm tin nào, tất cả những người nam nữ thiện chí. Ngài lắng nghe và tôn trọng tất cả họ, ngài đến gần tất cả họ, và biết nhận ra điều thiện hảo trong tâm hồn mỗi người.

Thánh Augustinô, khi nói về đoàn dân của ngài, đã nói: “Vobis enim sum episcopus, vobiscum sum christianus”, “vì anh chị em… tôi là một Giám mục, cùng với anh chị em tôi là một Kitô hữu” (Bài giảng 340, 1). Chúng ta hãy bước đi cùng với đoàn dân của mình: hãy cầu nguyện với họ, lắng nghe Lời Chúa cùng với họ, cử hành Thánh Thể cùng với họ. Chúng ta hãy cùng với họ tìm kiếm dung nhan của Chúa mỗi ngày.

Anh em thân mến, khi trở về với các Giáo hội của mình, hãy mang theo sự xác tín này: Chúa, Đấng đã kêu gọi anh em, là Đấng trung tín. Người sẽ đi trước anh em trên con đường, đồng hành với anh em trong hành trình, và nhờ ân ban của Chúa Thánh Thần, soi sáng cho anh em mỗi ngày. Và xin Đức Maria, Mẹ Giáo hội, luôn gìn giữ anh em và đoàn dân được trao phó cho sự chăm sóc mục vụ của anh em.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 11/09/2026]


Thứ Tư, 9 tháng 9, 2026

Lời chào các thành viên phái đoàn Trường Oriel College, Đại học Oxford, 04.09.2026

Lời chào các thành viên phái đoàn Trường Oriel College, Đại học Oxford, 04.09.2026

Lời chào các thành viên phái đoàn Trường Oriel College, Đại học Oxford, 04.09.2026

Sáng nay, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến các thành viên phái đoàn đến từ Trường Oriel College, Đại học Oxford.

Sau đây là lời chào mừng của Đức Giáo hoàng gửi đến những người hiện diện tại buổi gặp gỡ:


Diễn văn của Đức Thánh Cha


Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần.
Bình an cho anh chị em!

Chào tất cả anh chị em, và xin chào mừng.

Thưa Đức Hồng y,
Các bạn thân mến,

Trong cuộc hành hương đến Rôma, theo bước chân của Thánh John Henry Newman, để kỷ niệm 700 năm ngày Trường Oriel College được ban Hiến chương Hoàng gia, tôi vui mừng chào đón vị Hiệu trưởng, cùng với các thành viên khác của Trường, đến Vatican.

Trường Oriel chắc chắn có một lịch sử lâu đời và lừng lẫy, và dĩ nhiên, trải qua một khoảng thời gian dài như thế, Trường đã chứng kiến và kinh qua nhiều thay đổi, biến cố và cả những biến động. Tuy nhiên, Trường vẫn luôn kiên vững trong căn tính Kitô giáo của mình. Vì thế, dịp kỷ niệm này là một cơ hội để quý vị tôn vinh nguồn gốc Công giáo của Trường với tư cách là “Trường Cao đẳng của Đức Trinh nữ Maria Diễm phúc.” Thật vậy, căn tính này là yếu tố then chốt đã làm nên và có thể tiếp tục đưa Oriel không chỉ là một cơ sở học thuật, mà còn là một cộng đoàn đức tin và trí thức đích thực theo ý nghĩa sâu xa nhất. Do đó, Trường có thể tin tưởng nhìn lại những đóng góp trong quá khứ như một nền tảng vững chắc và kim chỉ nam cho những nỗ lực trong tương lai.

Về phương diện này, Thánh John Henry Newman là một mẫu gương sáng ngời của một học giả, ngài không chỉ cho thấy sự không thể tách rời giữa đức tin và lý trí trong các công trình của ngài, mà còn, đáng khâm phục hơn nữa, trong chính cuộc đời của ngài. Tư tưởng của ngài mang tính cụ thể sâu sắc, bởi những xác tín tôn giáo của ngài xuất phát từ mối tương quan cá nhân với Thiên Chúa, trong khi công trình học thuật của ngài vừa siêu việt vừa hết sức thực tiễn. Chiều sâu uyên thâm của cả hai chiều kích đó trong cuộc đời ngài đã được nhìn nhận qua việc ngài được công bố là Tiến sĩ của Giáo hội hoàn vũ và là đồng bổn mạng cho sứ mạng giáo dục của Giáo hội. Chắc chắn đây là sự an bài khi chuyến hành hương nhân dịp kỷ niệm của anh chị em diễn ra cận kề với một sự kiện có ý nghĩa trọng đại như thế đối với cả anh chị em và toàn thể Giáo hội Công giáo.

Hơn nữa, trong bối cảnh những thách đố hiện nay, tư tưởng của Đức Newman về giáo dục đặc biệt mang tính thời sự, bởi ngài đề xuất một nền đào tạo Kitô giáo ôm trọn toàn bộ con người và đánh giá giá trị của giáo dục dựa trên phẩm giá con người, công lý và khả năng phục vụ ích chung (x. “Tông thư Vẽ nên những bản đồ hy vọng mới”, 4.2, ngày 28 tháng 10 năm 2025). Trong những nỗ lực học thuật cá nhân, tôi cũng khuyến khích anh chị em can đảm tìm kiếm chân lý và cổ võ tầm nhìn nhân học toàn diện này. Nhờ đó, công việc của anh chị em có thể thực sự tạo điều kiện cho một cuộc gặp gỡ “từ trái tim đến trái tim” với anh chị em của mình, và đặc biệt với Chúa Giêsu Kitô, Đấng là đường, là sự thật và là sự sống (x. Ga 14:6).

Sau cùng, trong bài thánh ca nổi tiếng “Xin dẫn lối, Ánh sáng Nhân từ” (Lead, Kindly Light), Đức Newman đã cho thấy niềm tín thác lớn lao của ngài rằng Thiên Chúa sẽ dẫn dắt ngài bất chấp những bấp bênh của cuộc sống. Vì thế, tôi khuyến khích anh chị em phó thác bản thân và tương lai của Trường cho Ánh Sáng không bao giờ tàn của thế gian, để anh chị em, cũng như Đức Mẹ, có thể phản chiếu vinh quang của Người cho thế giới.

Với những suy tư này, tôi xin dâng từng người trong anh chị em cho sự chuyển cầu của Thánh Gioan Henry Newman và Đức Trinh nữ Maria Diễm phúc.

Và giờ đây, tôi xin mời anh chị em đứng lên và tôi ban Phép lành Tông tòa cho tất cả anh chị em, gia đình và những người thân yêu của anh chị em.

Và xin Phúc lành của Thiên Chúa Toàn năng, là Cha, và Con, và Thánh Thần, đổ xuống trên anh chị em và ở lại với anh chị em luôn mãi. Amen.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 06/08/2026]


Thứ Ba, 8 tháng 9, 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV – Kinh Truyền tin ngày 6 tháng 9 năm 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV – Kinh Truyền tin ngày 6 tháng 9 năm 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV – Kinh Truyền tin

Quảng trường Thánh Phêrô
Chúa nhật, ngày 6 tháng 9 năm 2026

___________________________________


Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!

Lời Chúa được công bố trong Phụng vụ Chúa nhật hôm nay đưa ra cho chúng ta một số tiêu chuẩn căn bản để suy tư và hành động. Trong Thư gửi tín hữu Rôma, chúng ta đọc thấy rằng mọi điều răn đều được “tóm lại trong lời này: ‘Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình’” (Rm 13:9). Thánh Phaolô nhấn mạnh điểm này bằng một hình ảnh rất mạnh mẽ, cũng xuất hiện trong Kinh Lạy Cha. Ngài viết: “Anh em đừng mắc nợ ai, ngoài món nợ tương thân tương ái” (c. 8).

Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu xin và thực hành việc tha nợ. Tuy nhiên, có một món nợ mà chúng ta mắc với nhau nhưng không làm chúng ta trở thành nô lệ: đó là món nợ yêu thương lẫn nhau. Tất cả sự quan tâm, chăm sóc và lòng nhân hậu mà chúng ta đã đón nhận làm cho chúng ta được tự do hơn và có khả năng sống trách nhiệm hơn.

Trong bài Tin Mừng Chúa nhật hôm nay, Chúa Giêsu gợi ý ít nhất hai phương cách để mỗi cộng đoàn Kitô hữu thực hành tình yêu thương lẫn nhau. Trước hết là có khả năng sửa lỗi huynh đệ. Đây là một nghệ thuật tinh tế, rất thường bị lãng quên, đòi hỏi sự chân thành và một tiến trình từng bước. Việc nói chuyện thẳng thắn với nhau — trước hết là gặp trực tiếp, sau đó, nếu cần, cùng với hai hay ba người khác, và cuối cùng, khi cần thiết, với toàn thể cộng đoàn — có nghĩa là đối diện với thực tại, và biến các vấn đề và những xung đột thành cơ hội để trưởng thành. Việc phàn nàn và nói xấu người khác thì dễ dàng hơn, nhưng chẳng mang đến kết quả và chỉ khiến nhiều tình huống rơi vào bế tắc. Trái lại, Tin Mừng dạy chúng ta sự tự do đến từ đức ái.

Cũng có một phương cách thứ hai để yêu thương nhau như anh chị em, mà đối với Đức Giêsu, còn biến đổi cả lời cầu nguyện của chúng ta: đó là sự đồng tâm nhất trí. Không chỉ khi có xung đột, mà cả khi cầu xin Thiên Chúa một ân huệ nào đó. Chúa nói: “Nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho” (Mt 18:19). Lời hứa này gợi ý rằng chúng ta có thể có chung những ước vọng, chung những nỗi đau khổ và chung những niềm hy vọng, và nhờ cầu nguyện, chúng ta có thể lớn lên trong sự hiệp nhất. Không có đức tin, mỗi người có thể cảm thấy cô độc và trở nên nghi kỵ người khác, coi họ như người lạ và kẻ thù. Tuy nhiên, nhờ ân sủng, chúng ta là anh chị em có thể sống trong hòa hợp: gặp gỡ nhau, tha thứ cho nhau và lắng nghe nhau trong Chúa.

Chúng ta hãy xin Đức Mẹ, Đấng sau lời truyền tin của sứ thần đã vội vã lên đường đến với người chị họ là bà Êlisabét để chia sẻ niềm vui cùng những khó nhọc của thai kỳ, dạy chúng ta cũng biết mang lấy khoản nợ vui tươi của tình huynh đệ.

______________________


Sau Kinh Truyền Tin:

Anh chị em thân mến,

Với một trái tim đau buồn, tôi đã theo dõi tin tức về các cuộc tấn công bạo lực mới nhất gần đây đánh vào một số thành phố và cơ sở hạ tầng dân sự tại Ukraine, gây ra cái chết cho những người dân lành vô tội. Trái tim tôi hướng về những người dân đang chịu đau khổ, trong nhiều năm qua đã phải sống trong lo âu và sợ hãi.

Tôi xin lặp lại lời kêu gọi chấm dứt bạo lực, dừng lại sự tàn phá và mở rộng tâm hồn cho đối thoại và hòa bình! Tôi hy vọng những nỗ lực được thực hiện trong những ngày này nhằm nối lại các cuộc đàm phán sẽ mang lại những kết quả cụ thể và mở ra không gian cho ngoại giao.

Chúng ta hãy dâng lời cầu nguyện lên Chúa, xin cho sự hòa hợp có thể chiến thắng trong mọi cuộc xung đột trên thế giới.

Tôi thân ái chào tất cả anh chị em, người dân Rôma và anh chị em hành hương đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Cảm ơn anh chị em đã hiện diện ở đây!

Cách riêng, tôi chào mừng cộng đoàn Đại Chủng viện Liên Giáo phận Studienhaus Sankt Lambert tại Lantershofen (Đức).

Tôi cũng vui mừng chào đón đoàn hành hương của Giáo xứ Thánh Ulderico Giám mục ở Musestre (Treviso), cũng như Ca đoàn Giáo phận thuộc Giáo phận Oppido Mamertina-Palmi, cùng với Đức Giám mục.

Khi chúng ta đang từng bước trở lại với những hoạt động thường nhật sau kỳ nghỉ hè, chúng ta hãy xin Chúa đồng hành và nâng đỡ chúng ta bằng ánh sáng của Người.

Chúc tất cả anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 07/09/2026]


Tiếp kiến các chủng sinh Chủng viện Giáo hoàng Liên giáo phận “Piô XI” vùng Apulia tại Molfetta và Chủng viện Giáo phận Aversa, 03.09.2026

Tiếp kiến các chủng sinh Chủng viện Giáo hoàng Liên giáo phận “Piô XI” vùng Apulia tại Molfetta và Chủng viện Giáo phận Aversa, 03.09.2026

Tiếp kiến các chủng sinh Chủng viện Giáo hoàng Liên giáo phận “Piô XI” vùng Apulia tại Molfetta và Chủng viện Giáo phận Aversa, 03.09.2026

*******

Sáng nay, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV tiếp kiến các chủng sinh của Chủng viện Giáo hoàng Liên giáo phận “Piô X” vùng Apulia tại Molfetta và Chủng viện Giáo phận Aversa.

Sau đây là diễn văn Đức Thánh Cha trước những người hiện diện trong cuộc gặp gỡ:


Diễn văn của Đức Thánh Cha


Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.
Bình an cho anh chị em.

Thưa các anh em Giám mục,
Các linh mục, chủng sinh và quý thân nhân thân mến,

Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn sự hiện diện của anh chị em ở đây hôm nay.

Anh em đến từ hai hành trình khác nhau và hai vùng miền khác nhau, nhưng năm nay, hai chủng viện của anh em cùng mừng một kỷ niệm. Tại Molfetta, anh em kỷ niệm một trăm năm cơ sở mới được xây dựng theo lệnh của Đức Giáo hoàng Piô XI, mà tên của ngài được đặt cho chủng viện của anh em; còn tại Aversa, anh em mừng ba trăm năm kể từ ngày khánh thành cơ sở hiện tại.

Khi gặp gỡ anh em, tôi muốn nhấn mạnh một khía cạnh trong hành trình đào tạo của anh em: đó là mối tương quan với Đấng đã gọi anh em. Việc học tập, kỷ luật và những chặng đường trong hành trình của anh em là những yếu tố quan trọng cần ghi nhớ, nhưng chúng chỉ thực sự có ý nghĩa khi được đặt nền tảng trong mối tương quan của anh em với Thiên Chúa.

Trong Tin Mừng của Thánh Máccô, ngài kể cho chúng ta rằng Chúa Giêsu “lên núi, và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. Người lập Nhóm Mười Hai” – những người mà Người gọi là tông đồ – “để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng” (Mc 3:13-14).

Những lời ngắn ngủi này chứa đựng tất cả. Khi suy niệm về trích đoạn ngắn này, chúng ta có thể nhận ra một tổng hợp đáng chú ý về kinh nghiệm dành cho tất cả những người được gọi, cho tất cả những người mong muốn đào sâu sự hiểu biết về sự thật ơn gọi của riêng họ. Có một ngọn núi phải leo lên, nơi chúng ta có thể gặp Đức Kitô, và trên hết, nơi chúng ta có thể ở với Người. Trọng tâm của kinh nghiệm chủng viện nằm trọn vẹn ở đây: học cách ở cùng Thầy, là Chúa Giêsu.

Thánh sử kể cho chúng ta rằng Chúa “gọi đến với Người những kẻ Người muốn”, và ngay lập tức làm nổi bật sự tự do của Thiên Chúa, từ đó khởi nguồn mọi ơn gọi. Không có sự cạnh tranh, không có thứ bậc, cũng chẳng có văn bản nào ghi rằng Người chọn những kẻ tốt nhất: Người đã chọn những kẻ Người muốn. Trong một thế giới quá mải mê tôn vinh việc tự khẳng định bản thân, điều quan trọng thật sự cần phải nhắc lại rằng không ai trong anh em, cũng không một ai trong chúng ta, hiện diện nơi đây vì mình xứng đáng được như vậy, nhưng chỉ bởi sự tự do lựa chọn của Thiên Chúa Cha, dấu chỉ và bảo chứng của một tình yêu nhưng không, luôn đi trước chúng ta và không bao giờ làm chúng ta thất vọng.

Các chủng sinh thân mến, chính sự hiện diện của anh em trong chủng viện là một dấu chỉ hy vọng cho toàn thể Hội thánh. Không phải một sự lạc quan mơ hồ, nhưng là niềm vững tin rằng Chúa luôn kêu gọi, trong mọi thời đại của lịch sử và ở mọi nơi. Khi nhìn từng người trong anh em, tôi chiêm ngắm kỳ công của Thiên Chúa, Đấng không bao giờ mệt mỏi trong việc thì thầm vào tâm hồn những người trẻ về vẻ đẹp của việc hiến dâng đời mình cho Người và cho Hội Thánh.

Mọi ơn gọi đều nảy sinh từ một cuộc đối thoại thân tình với Thiên Chúa, được nuôi dưỡng trong thinh lặng và cầu nguyện, một cuộc đối thoại thường diễn ra “bất chấp tiếng ồn ào điếc tai của thế giới” (Đức Lêô XIV, Sứ điệp nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, ngày 16 tháng 3 năm 2026). Đó là nơi mọi sự được quyết định, và để cuộc đối thoại đó diễn ra, chúng ta phải học cách ở với Người.

Anh em có rất nhiều tấm gương về điều này, nhưng tôi nghĩ rằng đối với tất cả anh em, vị giám mục đáng kính Don Tonino Bello cho thấy một cách đặc biệt rõ ràng thế nào là một linh mục và thế nào là một giám mục: không phải bằng lời nói, nhưng trong từng cử chỉ và từng quyết định, và làm chứng cho điều ấy cho đến cùng. Vì lý do này, thời gian sống trong chủng viện vẫn rất cần thiết, hôm nay cũng như trong quá khứ. Trong một thế giới luôn vội vã và nhìn với thái độ nghi ngờ bất kỳ sự tạm dừng kéo dài thời gian nào, người ta có thể nghĩ rằng chủng viện là một sự xa xỉ, hay một định chế lỗi thời, nhưng không phải vậy. Chính bởi thời đại của chúng ta chuyển động quá nhanh và quá ồn ào, nên cần có một nơi chốn và một giai đoạn trong cuộc đời, nơi người ta học cách dừng lại, phân định và cho phép bản thân được đào tạo không theo con đường tắt. Chủng viện không phải là sự trì hoãn sứ vụ, nhưng là điều kiện tiên quyết cho sứ vụ. Chúng ta đừng coi nhẹ điều này.

Thật vậy, sau khi nghe tiếng Chúa, cần phải đến với Người và leo lên núi; đôi khi điều này có thể rất gian nan, bởi chúng ta phải leo bằng chính đôi chân của mình, có lúc hụt hơi, mà vẫn chưa nhìn thấy đỉnh núi.

Tuy nhiên, sự nhọc nhằn của đời sống thiêng liêng được nâng đỡ bởi vẻ đẹp của tình huynh đệ và sự chia sẻ sứ vụ. Thật vậy, trên núi, Chúa Giêsu không chỉ gọi một người, nhưng là mười hai người, với những tính cách hết sức đa dạng, và đôi khi tưởng chừng như không thể dung hòa theo cách nhìn của chúng ta. Chúa quy tụ họ lại, đặt họ bên cạnh nhau, để họ học biết rằng Giáo hội được sống trong sự hiệp nhất: Giáo hội không thuộc về riêng bất cứ ai trong chúng ta, và tất cả chúng ta đều được kêu gọi yêu mến và phục vụ Giáo hội như một thân thể duy nhất. Anh em đến từ Molfetta cảm nghiệm điều này một cách đặc biệt, bởi vì tại Chủng viện liên giáo phận, sự hiệp thông giữa các Giáo hội của vùng Apulia không chỉ là một lý tưởng, nhưng là một tình bạn cụ thể đang bén rễ trong những năm tháng này và sẽ đồng hành với anh em trong suốt đời linh mục.

Bởi vì, cũng như “không có mục tử nào tồn tại một mình” (Đức Lêô XIV, Tông thư Một lòng trung thành kiến tạo tương lai, ngày 8 tháng 12 năm 2025, số 15), thì một chủng sinh cũng không thể hình thành một hành trình riêng với Chúa: người ấy phải luôn cảm nhận và sống vẻ đẹp của sự trung gian của Giáo hội. Vì thế, trước khi là nơi tiếp thu kiến thức, chủng viện phải là “một trường huấn luyện giúp chủng sinh biết chăm sóc chính tâm hồn mình” (sđd., số 12). Và thưa quý cha giáo, tôi xin anh em hãy là những người thầy đầu tiên trong việc chăm sóc và trong tình huynh đệ được biểu lộ qua những mối tương quan đích thực, cá nhân cũng như cộng đoàn, được xây dựng trên sự thật và đức ái. Không ai có thể trở thành nhà đào tạo chỉ sau một đêm: thừa tác vụ của anh em hết sức tinh tế, mà anh em phải chuẩn bị bằng kiến thức, lòng kiên nhẫn và tình yêu.

Sau đó còn có bước cuối cùng: bước xuống núi, bởi núi không phải là nơi trú ẩn. Chúa Giêsu không đưa Nhóm Mười hai lên nơi cao để giữ họ được an toàn, nhưng để sau khi đã cảm nghiệm về Thiên Chúa, họ được sai đi rao truyền sự mới mẻ của sự sống đó cho thế giới.

Vì thế, anh em sẽ được gọi đi xuống núi, được sai đến với dân chúng trên chính quê hương mình: đến với những gia đình đang chật vật để kiếm sống, với những người trẻ ở tuổi hai mươi phải vác balo lên đường tìm việc làm, với những người già sống cô đơn, với những người bị gạt ra bên lề, và với những người đã đánh mất ý nghĩa của cuộc sống. Linh mục được sai đến với tất cả mọi người để loan báo vẻ đẹp của đức tin vào Đức Giêsu Kitô, Tin Mừng về ơn cứu độ của chúng ta, cho tất cả mọi người. Đó là ơn cứu độ đã được ban cho chúng ta qua Mẹ Maria. Hãy phó thác mình cho Mẹ, cũng như cho Đấng đầu tiên đã thực hiện những gì mà giờ đây anh em được yêu cầu thực hiện. Hãy xin Đức Maria ban cho anh em ơn biết học cách nói lời “xin vâng” với Chúa Giêsu mỗi ngày.

Các chủng sinh thân mến, trước khi chia tay, tôi muốn cảm ơn anh em. Tôi cảm ơn anh em, thay mặt Giáo hội, vì lời “xin vâng” anh em đã thưa và vẫn tiếp tục thưa mỗi ngày: đó không phải là điều dễ dàng, cũng chẳng phải là điều đương nhiên trong thế giới ngày nay, và Giáo hội ý thức rõ điều đó.

Và tôi muốn dành lời cảm ơn đặc biệt cho các gia đình hiện diện nơi đây. Một ơn gọi không bao giờ nảy sinh nếu không có một môi trường thích hợp, và nó thường cần một mái ấm, những bậc cha mẹ biết cầu nguyện và biết cách để con cái bước đi. Các gia đình thân mến, lòng biết ơn của tôi và của toàn thể Giáo hội xin được gửi đến anh chị em.

Tôi gửi lời chào và ban phép lành cho các thầy phó tế sẽ được truyền chức linh mục trong ít ngày tới: tôi nhớ anh em trong lời cầu nguyện, để anh em luôn là những môn đệ trung thành, vui tươi và can đảm của Chúa. Tất cả chúng ta sẽ cầu nguyện cho anh em.

Tôi ban phép lành cho tất cả anh em, cùng với các Giám mục, các cha giáo, các gia đình của anh em, và những cộng đoàn đang chờ đợi anh em và cầu nguyện cho anh em. Cảm ơn anh chị em.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 04/09/2026]


Thứ Năm, 3 tháng 9, 2026

Thánh lễ cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo - Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV

Thánh lễ cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo - Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV

THÁNH LỄ CẦU NGUYỆN CHO VIỆC CHĂM SÓC THỤ TẠO
Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV

Khu vườn Madonnina del Borgo Laudato Si’, trong khuôn viên vườn Giáo hoàng tại Castel Gandolfo
Thứ Ba, ngày 1 tháng 9 năm 2026
________________

Anh chị em thân mến,

Trong Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo này, các bài đọc được chọn cho phụng vụ hôm nay đưa ra cho chúng ta hai lời mời gọi chiêm ngắm những công trình của Chúa — một nhiệm vụ chắc chắn không khó khăn trong khung cảnh của những khu vườn tuyệt đẹp này.

Sách Khôn Ngoan khuyến khích chúng ta chiêm ngắm vẻ đẹp và quyền năng của thụ tạo, để nhận biết Đấng Tạo Hóa (x. Kn 13:1–9). Thật nông cạn biết bao nếu chúng ta kinh ngạc trước lửa, gió, những dòng nước cuồn cuộn hay các vì sao trên trời, mà không cho phép ánh nhìn của chúng ta hướng lên Đấng Tạo Hóa của những kỳ công ấy.

Thánh vịnh 18 thúc giục chúng ta ngước mắt lên chiêm ngắm các tầng trời, nơi loan báo vinh quang của Thiên Chúa, và vòm trời, nơi công bố công trình do tay Người thực hiện. Toàn thể thụ tạo nói với chúng ta về sự vĩ đại của Đấng Tạo Hóa, miễn là đôi mắt và tâm hồn chúng ta vẫn luôn mở rộng trước mầu nhiệm lớn lao ấy.

Tương tự như vậy, Tin Mừng theo thánh Matthêu (x. Mt 6:24–34) mời gọi chúng ta chiêm ngắm thụ tạo, đồng thời nhấn mạnh đến tình yêu đặc biệt của Chúa dành cho con người. Khi ngắm nhìn chim trời và hoa huệ ngoài đồng với niềm kinh ngạc — những thụ tạo vô cùng quý giá trước mắt Đấng Tạo Hóa — chúng ta hiểu được sự bao la của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta. Nếu Chúa không ngừng ban vẻ đẹp tuyệt mỹ như thế cho cây cỏ và muông thú, và cung cấp cho mọi nhu cầu của chúng, thì Người há chẳng quan tâm hơn nữa đến nhu cầu của những người con yêu dấu của Người hay sao!

Tối nay, khi đáp lại lời mời gọi dừng lại và suy ngẫm trước những công trình của Thiên Chúa, chúng ta bắt đầu bước vào “Mùa Thụ tạo” — một quãng thời gian năm tuần dành riêng cho việc cầu nguyện và dấn thân chăm sóc “ngôi nhà chung” của chúng ta. Vì thế, trong Ngày này và trong những tuần lễ sắp tới, chúng ta hãy dành ra ít phút để tạm gác lại những hối hả quay cuồng của cuộc sống thường nhật, để nếm cảm sự hài hòa sâu sắc mà chính chúng ta là một phần trong đó. Chúng ta hãy cài chế độ “im lặng” cho vô vàn tiếng ồn ào do hoạt động của con người tạo ra, để có thể lắng nghe tiếng nói du dương của thụ tạo, qua đó Thiên Chúa, tác giả của muôn loài, đang nói với chúng ta.

Công việc chiêm niệm này, việc chuẩn bị tâm hồn chúng ta cho cuộc gặp gỡ với Chúa, là bước đầu tiên hướng tới một “cuộc hoán cải sinh thái đích thực, trong đó những hiệu quả từ cuộc gặp gỡ của chúng ta với Đức Giêsu Kitô trở nên rõ nét trong mối tương quan của chúng ta với thế giới chung quanh” (Sứ điệp nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo lần thứ XI, ngày 1 tháng 9 năm 2026).

Từ việc chiêm ngắm thụ tạo và gặp gỡ Đấng Tạo Hóa, nảy sinh nơi chúng ta ý thức về vị trí đặc biệt của mình trong kế hoạch kỳ diệu của Thiên Chúa, cũng như về trách nhiệm mà mỗi cá nhân cũng như tập thể chúng ta phải đảm nhận để gìn giữ sự hài hòa nguyên thủy. Vì thế, khi ý thức được những thiếu sót và thất bại của mình, chúng ta có thể canh tân cam kết khôi phục các mối tương quan giữa muôn loài thụ tạo theo đúng ý định của Đấng Tạo Hóa.

Chính vì lý do này, Sứ điệp nhân Ngày Thế giới hôm nay vang vọng “lời kêu gọi mang tính ngôn sứ: ‘đúc gươm đao thành cuốc thành cày’ (Is 2:4)… để biến điều gây hại thành sự sống.” Vẫn chưa quá muộn, và Mùa Thụ tạo mời gọi chúng ta thực hiện một cuộc hoán cải sâu xa: “Những gì đã được dùng để hủy diệt có thể được chuyển hướng để phục vụ sự sống, phục vụ việc chăm sóc người nghèo, nuôi dưỡng người đói khát và bảo vệ thụ tạo” (sđd.).

Mùa mà chúng ta bắt đầu hôm nay sẽ kết thúc vào ngày 4 tháng 10, khi chúng ta cử hành kỷ niệm tám trăm năm ngày Transitus của thánh Phanxicô Assisi. Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhận được nguồn cảm hứng đặc biệt từ thánh nhân khi viết Thông điệp Laudato Si’ và khi khai sinh làng Borgo đang đón tiếp chúng ta hôm nay.

Vì thế, chúng ta hãy hiệp nhất trong tinh thần với Poverello thành Assisi và biến Bài ca ngợi khen của ngài thành bài ca của chính chúng ta:

“Ngợi khen Chúa, lạy Chúa, với muôn loài thụ tạo của Chúa,
đặc biệt nhất ông Anh Mặt Trời…
Ngợi khen Chúa, lạy Chúa, vì Chị Trăng và muôn Sao…
Ngợi khen Chúa, lạy Chúa, vì Anh Gió…
Ngợi khen Chúa, lạy Chúa, vì Chị Nước…
Ngợi khen Chúa, lạy Chúa, vì Anh Lửa…
Ngợi khen Chúa, lạy Chúa, vì Chị chúng tôi là Mẹ Đất,
Mẹ nâng đỡ và cai quản chúng con.”

Cùng với thánh Phanxicô, chúng ta hãy canh tân cam kết sống và cổ võ tình huynh đệ phổ quát, vốn gắn liền không thể tách rời với nhiệm vụ chăm sóc thụ tạo.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 02/09/2026]


Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV – Kinh Truyền tin Chúa nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV – Kinh Truyền tin Chúa nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV – Kinh Truyền tin

Quảng trường Tự do (Castel Gandolfo)
Chúa nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2026
___________________________________


Anh chị em thân mến, chào anh chị em, chúc anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!

Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu tỏ cho các môn đệ biết Mầu nhiệm cuộc Thương khó sắp đến của Người. Người nói rằng Đấng Mêsia phải “đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và các kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Mt 16:21).

Điều Người nói hoàn toàn khác xa với những mong đợi của các ông về một Đấng Mêsia vinh thắng và đầy quyền năng, nhờ Người mà họ sẽ đánh bại và chà đạp lên quân thù (x. Tv 108:13). Từ trước đó, trong thời gian ở với Người, họ đã kinh ngạc trước biết bao việc làm và lời nói của Người. Thế nhưng, lời loan báo mới nhất này thực sự vượt ngoài mọi mong đợi. Đặc biệt, Phêrô bày tỏ không đồng ý và trách Chúa Giêsu, nói với Người: “‘Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy phải gặp chuyện ấy!’” (c. 22).

Ngay trước đó, Phêrô đã nhận ra nơi Người là “Đấng Mêsia, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16). Nhưng giờ đây, sửng sốt và có lẽ thất vọng trước những gì vừa nghe, ông trách Người, trái ngược với lời tuyên xưng đức tin rất đẹp mà ông vừa thốt lên. Dường như ông muốn nói: “Vâng, con tin Thầy là Đấng Mêsia, nhưng đó không phải là cách để cứu thế giới.” Đó là một lời bộc phát đầy nhiệt tâm, chắc chắn được thúc đẩy bởi tình yêu chân thành, nhưng đồng thời cũng gợi lên cho chúng ta một điều đáng suy ngẫm.

Thật vậy, đối với chúng ta cũng thế, không phải luôn luôn dễ dàng hiểu được và đón nhận những đường lối của Thiên Chúa, nhất là khi chúng khác xa với những con đường của chúng ta. Khi ấy, sự cám dỗ nảy sinh – trái ngược với mọi lý trí của đức tin – khiến chúng ta nghĩ rằng chính Chúa mới là Đấng sai lầm, hoặc tệ hơn nữa, rằng Người không lắng nghe chúng ta hoặc không quan tâm đến chúng ta. Đứng trước sự bất định ấy, Phêrô, dù trong cơn bốc đồng của mình, dạy chúng ta hai điều quan trọng.

Thứ nhất, ngay cả trong những lúc như thế, chúng ta đừng bao giờ ngưng đối thoại với Chúa. Trái lại, chúng ta hãy tin tưởng thưa với Người về sự khó khăn của mình trong việc hiểu những gì Người đang đòi hỏi nơi chúng ta.

Thứ hai, chúng ta đừng bao giờ phán xét công việc của Thiên Chúa, nhưng hãy khiêm tốn và cầu nguyện để lắng nghe điều Người đang mặc khải cho chúng ta qua những hành động của Người, ngay cả khi những điều ấy không đáp ứng những mong đợi của chúng ta.

Sự vĩ đại của vị Tông Đồ trưởng cũng được thể hiện rõ nét qua điều này.

Đức Giêsu đáp lại: “Satan, lui lại đàng sau Thầy!” (c. 23), và giải thích cho ông và các môn đệ khác rằng, để bước theo Người, họ phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình và theo Người (x. c. 24). Phêrô sẽ thực sự làm như vậy: sau khi lắng nghe Người, ông sẽ đón nhận thách đố và trung thành với lời của Đức Kitô – Đấng mà ông đã nhận biết là Đấng Cứu Độ mình – suốt phần đời còn lại, thậm chí cho đến tử đạo.

Vì thế, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta, trong đời sống đức tin và trong cầu nguyện, cũng có được sự chân thành như Phêrô, khiêm tốn thưa với Chúa Giêsu điều chúng ta thực sự cảm nhận, ngay cả khi tâm hồn chúng ta còn đang xáo trộn. Đồng thời, xin cho chúng ta biết vun trồng nơi mình sự vâng nghe của chính Phêrô, để đón nhận những gì Chúa Giêsu đòi hỏi nơi chúng ta, vượt ngoài những mong đợi của chúng ta.

Xin Mẹ Maria giúp đỡ chúng ta, vì Mẹ đã vâng phục các chương trình của Thiên Chúa ngay cả dưới chân thập giá của Con Mẹ là Chúa Giêsu.

________________________________


Sau Kinh Truyền Tin:

Anh chị em thân mến,

Những tin tức bi thảm đang được loan đi từ Haiti về vụ thảm sát kinh hoàng diễn ra tại Kenscoff, khiến nhiều người thiệt mạng và những người khác bị bắt làm con tin. Tôi bày tỏ sự gần gũi thiêng liêng với các nạn nhân và gia đình họ, đồng thời kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho tất cả các con tin. Tôi tha thiết kêu gọi tất cả những người đang nắm giữ các vị trí thẩm quyền hãy thực hiện các biện pháp cụ thể để bảo đảm an toàn cho người dân và chấm dứt mọi hình thức bạo lực.

Tôi tiếp tục cầu nguyện cho những người bị ảnh hưởng bởi trận lũ quét khủng khiếp xảy ra tại Nepal và Tây Tạng. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những người đã chết, những người bị thương, những người mất tích, cho các gia đình và những nhân viên cứu hộ. Ước mong sự quan tâm của mọi người giúp làm vơi bớt đau khổ và cung cấp sự trợ giúp cần thiết cho những người bị ảnh hưởng.

Chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện cho hòa bình. Thánh Augustinô, Đấng mà chúng ta đã mừng lễ cách đây ít ngày, nói rằng hòa bình “giống như tấm bánh kỳ diệu hóa ra nhiều trong tay các môn đệ khi họ bẻ ra và phân phát” (Sermo 357, 2). Ước mong trên thế giới ngày càng có nhiều người can đảm bẻ ra và chia sẻ tấm bánh hòa bình, vượt qua những chia rẽ, thúc đẩy công lý và thực hành sự tha thứ vì lợi ích của tất cả mọi người.

Thứ Ba này, chúng ta sẽ cử hành Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thọ tạo. Sự kiện này đánh dấu khởi đầu của Mùa Sáng tạo – được cử hành bởi các Kitô hữu thuộc nhiều hệ phái khác nhau – với chủ đề năm nay là “Nước Hằng sống”. Như tôi đã nhắc lại trong Sứ điệp cho ngày này, việc chăm sóc ngôi nhà chung đòi hỏi sự hoán cải tâm hồn, để những gì đã được dùng vào mục đích gây ra tàn phá có thể được hướng đến sự sống. Tôi mời gọi mọi người cùng hiệp ý cầu nguyện và hành động, để chúng ta có thể trở thành những kênh dẫn đưa nguồn nước hằng sống là sự bình an của Thiên Chúa, làm tươi mát thế giới đang bị tổn thương của chúng ta.

Tôi xin gửi lời chào đến tất cả anh chị em: các tín hữu Castel Gandolfo và anh chị em hành hương đến từ nhiều quốc gia. Đặc biệt, tôi xin chào mừng các thành viên tham gia sự kiện bác ái “Chạy đến Rôma”, các bạn trẻ đã thực hiện cuộc hành hương theo tuyến đường Via Lucis, nhóm sùng kính Đức Mẹ Phép lạ Corbetta và anh chị em chạy xe mô-tô đến đây trong cuộc hội ngộ thường niên truyền thống.

Tôi xin chân thành cảm ơn các lực lượng chấp pháp và tất cả những anh chị em đã giúp để kỳ nghỉ hè của tôi tại Castel Gandolfo được diễn ra tốt đẹp, cũng như những người chịu trách nhiệm an ninh trong các cuộc gặp gỡ của tôi với anh chị em hành hương. Xin cảm ơn anh chị em!

Tôi cũng gửi lời chào thân ái đến các tín hữu đang theo dõi Kinh Truyền tin từ Quảng trường Thánh Phêrô.

Chúc tất cả anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 31/08/2026]


Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2026

Tiếp kiến phái đoàn Giáo phận Quân đội Bồ Đào Nha, 24.08.2026

Tiếp kiến phái đoàn Giáo phận Quân đội Bồ Đào Nha, 24.08.2026

Tiếp kiến phái đoàn Giáo phận Quân đội Bồ Đào Nha, 24.08.2026

*******

Sáng nay, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến phái đoàn thuộc Giáo phận Quân đội Bồ Đào Nha.

Dưới đây là diễn văn của Đức Thánh Cha gửi tới những người hiện diện trong buổi gặp gỡ:


Diễn văn của Đức Thánh Cha


Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen!
Bình an ở cùng anh chị em!

Kính thưa Đức Tổng Giám mục,
Thưa quý vị giới chức,
Thưa quý cha tuyên úy,
Anh chị em thân mến!

Anh chị em đã đến Rôma, và theo một nghĩa nào đó, những thành viên khác trong các đơn vị của anh chị em cũng đang hiệp thông với anh chị em. Khi chào đón anh chị em, tôi cũng xin gửi lời chào đến tất cả các thành viên – dù là Kitô hữu hay không phải là Kitô hữu – thuộc Lục quân, Không quân, Hải quân, Vệ binh Cộng hòa Quốc gia và Cảnh sát An ninh Công cộng Bồ Đào Nha. Cách riêng, dưới ánh sáng của Đức Kitô Phục Sinh, tôi tưởng nhớ hai người lính trẻ thuộc Lục quân đã hy sinh hôm thứ Sáu vừa qua, khi các anh, như người Samari nhân hậu, đã quảng đại dừng lại trên đường để trợ giúp người khác: tôi phó dâng họ cho Chúa, cùng với gia đình của họ.

Chính vì sự an lạc của toàn thể lực lượng quân đội và lực lượng an ninh, cũng như các thành viên và gia đình của họ, mà Hạt đại diện (Vicariate) đã được thành lập cách đây sáu mươi năm; đến năm 1981, cơ cấu này trở thành Giáo phận Quân đội (Military Ordinariate) và cách đây hai mươi lăm năm đã đón nhận vị giám mục đầu tiên. Vì thế, anh chị em đã chọn đến Rôma cách riêng là để mừng các dịp kỷ niệm này. Ước mong Giáo phận Quân đội, qua việc đóng góp vô cùng quý giá vào đời sống thiêng liêng và việc hiểu biết các giá trị Kitô giáo, sẽ tiếp tục là diễn đàn hợp tác mang tính xây dựng với các giới chức nhà nước, chính phủ và quân đội.

Với những ai tin vào Đức Kitô, cuộc hành hương đến thành phố này đại diện cho một cơ hội đặc biệt để canh tân bản thân, nhận ra vị trí trung tâm của Thiên Chúa trong cuộc đời mỗi người, và củng cố đức tin qua việc cầu nguyện bên mộ Thánh Phêrô Tông đồ. Mỗi ngày, từng người trong anh chị em đều mang một sứ mạng cao cả là bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc và nền pháp quyền, bảo đảm an ninh cho đồng bào mình và bảo vệ họ khỏi sự bất công. Vì thế, tôi muốn nhắc lại với anh chị em lời khuyên nhủ này của Thánh Phaolô: “Anh em hãy tìm sức mạnh trong Chúa. […] Vậy hãy đứng vững: lưng thắt đai là chân lý, mình mặc áo giáp là sự công chính, chân đi giày là lòng hăng say loan báo tin mừng bình an” (Ep 6:10,14-15).

Hãy tìm sức mạnh trong Chúa, như viên đại đội trưởng đã đến gặp Chúa Giêsu tại Caphácnaum. Ông ý thức rõ những giá trị mà anh chị em đang lấy làm nguyên tắc hướng dẫn đời mình: vâng phục, kỷ luật, từ bỏ chính mình, trung thành, tình đồng đội, tận tụy, trách nhiệm và dũng cảm. Đồng thời, người lính ấy cũng cảm thấy mình cần đến Thiên Chúa; ông biết rằng con người không thể tự mình là đủ, nhưng luôn khao khát một điều gì đó lớn lao hơn, một điều vượt trên bản thân. Vì có một người đầy tớ đang đau nặng, ông đã đến gặp Chúa Giêsu, và Người bảo đảm với ông rằng Người sẽ đến chữa lành cho người đầy tớ. Thế nhưng, ông đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: 'Đi!', là nó đi, bảo người kia: 'Đến!', là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: 'Làm cái này!', là nó làm." (Mt 8:8–9). Qua thái độ này, chúng ta có thể thấy viên đại đội trưởng coi trọng cơ cấu thứ bậc như thế nào, và khía cạnh đó trong đời sống hằng ngày của ông đã định hình cách ông hiểu mối tương quan của mình với Đức Giêsu thành Nadarét, Đấng mà ông tuyên xưng là Chúa và là Thiên Chúa của ông. Kinh ngạc trước những lời ấy, Đức Giêsu nói: “Tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế” (c. 10). Một mặt, người quân nhân này ý thức về quyền hành của ông ta; mặt khác, trước mặt Con Thiên Chúa, ông đã thể hiện sức mạnh của đức tin và lòng can đảm của sự khiêm nhường. Thật vậy, con người dù mang bao nhiêu trách nhiệm, nắm giữ bao nhiêu quyền lực, dù ngay chính đến đâu, thì vẫn luôn đói khát sự vô hạn và khát khao sự vĩnh cửu. Giờ đây, sự vô hạn và vĩnh cửu ấy đã ở trong tầm tay chúng ta nơi Đức Giêsu Kitô: đó là món quà từ Thiên Chúa.

Kính thưa Đức Tổng Giám mục, quý cha tuyên úy thân mến, Giáo hội trao phó cho các anh em sự trưởng thành thiêng liêng của các quân nhân và sĩ quan cảnh sát trong quốc gia của anh em. Hãy đón tiếp tất cả họ, lắng nghe họ, soi sáng họ bằng sự khôn ngoan của Lời Chúa, hiện diện bên cạnh họ và hành động nhân danh Đức Kitô qua việc cử hành các Bí tích, và đồng hành với từng người mà không quên gia đình của họ. Từ sứ vụ đặc biệt này của anh em sẽ trổ sinh những hoa trái của sự trưởng thành cá nhân trong cách thực hành đời sống Kitô hữu và khơi dậy tinh thần đồng đội của các Lực lượng Quân đội và An ninh mà anh em phục vụ. Xin cảm ơn anh em vì sự gần gũi mà anh em, như những mục tử tốt lành, dành cho tất cả những người đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng, đặc biệt và khắt khe như thế, vì lợi ích của Bồ Đào Nha và xa hơn nữa. Chứng tá tình yêu của anh em dành cho Giáo hội và đất nước là dầu thơm mang đến sự an ủi và niềm hy vọng.

Sau cùng, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn với tất cả anh chị em đã đến đây vì lòng kính phục, quý trọng và ghi nhận mà anh chị em dành cho công việc được thực hiện tại Giáo phận Quân đội. Xin Đức Mẹ Fátima đồng hành với anh chị em trong những sứ mạng khác nhau, tại Bồ Đào Nha cũng như ở nước ngoài. Ước mong niềm vui của Chúa là sức mạnh của anh chị em. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em! Cảm ơn anh chị em.

[Phép lành]


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 26/08/2026]


Thứ Tư, 26 tháng 8, 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV: Kinh Truyền tin ngày 23 tháng 08 năm 2026

Đức Thánh Cha Lêô XIV: Kinh Truyền tin ngày 23 tháng 08 năm 2026

ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
KINH TRUYỀN TIN

Quảng trường Thánh Phêrô
Chúa nhật, 23 tháng 08, 2026

___________________________________


Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!

Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mt 16:13-20) đặt chúng ta trước một câu hỏi liên quan đến mỗi người trong hành trình đức tin của mình: Đối với tôi, Đức Giêsu thực sự là ai?

Đoạn Tin Mừng giúp chúng ta hiểu câu hỏi này có tính quyết định như thế nào đối với kinh nghiệm làm người môn đệ. Thật vậy, mặc dù mười hai tông đồ đã chia sẻ biết bao điều trong đời sống và sứ vụ của Thầy mình, nhưng Chúa Giêsu không coi đó là điều hiển nhiên rằng họ thực sự biết Ngài hoặc đã hiểu mầu nhiệm Nước Thiên Chúa. Vì thế, sau khi hỏi họ xem người ta nói gì về Người, Người trực tiếp hỏi các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (Mt 16,15).

Anh chị em thân mến, đây là một câu hỏi nền tảng đối với các môn đệ của mọi thời đại, và đối với mỗi người chúng ta. Đức tin không phải là điều được ban cho chúng ta một lần là xong. Trái lại, chúng ta luôn cần khám phá lại dung mạo Đức Kitô và Tin Mừng của Người, đi sâu hơn vào sứ điệp của Người và canh tân những lựa chọn mà chúng ta thực hiện trong cuộc sống, để những lựa chọn ấy phù hợp với điều chúng ta tuyên xưng. Nhờ đó, chúng ta có thể vượt qua cám dỗ nghĩ rằng mình đã biết mọi sự và biến đức tin thành một thói quen đơn thuần.

Câu hỏi được đặt ra cho chúng ta mỗi ngày — Đức Giêsu là ai đối với tôi, và sự hiện diện của Người có ý nghĩa gì trong cuộc đời tôi? — đặc biệt được khơi lên khi cầu nguyện và khi chúng ta suy niệm Tin Mừng. Tuy nhiên, câu hỏi này cũng xuất hiện khi chúng ta đối diện với những vết thương và những nhu cầu của anh chị em mình, cũng như trong những mối tương quan và hoàn cảnh thách đố lương tâm chúng ta cách sâu sắc nhất. Tóm lại, trong đời sống hằng ngày, đối với chúng ta, chúng ta nhận thấy Chúa Giêsu chỉ đơn thuần là một vĩ nhân lịch sử, một người đã nói và làm những điều quan trọng, hay là Đức Kitô của Thiên Chúa, Đấng được sai đến để đưa chúng ta vào tình yêu của Chúa Cha và biến đổi cuộc đời chúng ta cũng như thế giới mà chúng ta đang sống.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy cố gắng không co cụm vào những xác tín và sự chắc chắn về tôn giáo của riêng mình, nhưng hãy luôn mở lòng ra trước một mối tương quan đích thực với Đức Kitô. Có những lúc, khi nói đến đức tin Kitô giáo, có thể chúng ta bằng lòng với những gì mình chỉ “nghe nói”, với những giả định chung hoặc với những gì đã được lưu truyền lại cho chúng ta, có lẽ ngay cả với những ý định tốt đẹp nhất. Tuy nhiên, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đưa ra một câu trả lời mang tính cá nhân, nhận biết Người cách gần gũi hơn và cho phép bản thân được định hình bởi tình bạn với Người qua một cuộc gặp gỡ luôn mới mẻ. Điều này cũng có thể đòi hỏi chúng ta bước đi trên những con đường xa lạ và đưa ra những lựa chọn khác với những gì chúng ta từng hình dung.

Điều này đúng cho hành trình cá nhân của chúng ta lẫn hành trình của Giáo Hội, cũng như đối với những lựa chọn mục vụ của chúng ta, mà đôi lúc chúng ta có thể nghĩ rằng chỉ cần tiếp tục làm mọi việc như cách chúng ta vẫn luôn làm là đủ. Thay vì vậy, điều quan trọng là phải thường xuyên tự hỏi: Chúa là ai đối với tôi? Tôi có thực sự biết Ngài không? Tin Mừng của Ngài đang đòi hỏi tôi điều gì hôm nay? Tôi được kêu gọi để thực hiện những bước đi nào và những lựa chọn nào?

Chúng ta hãy khẩn cầu Đức Trinh nữ Maria, Đấng đã tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa trong tâm hồn qua Con của Mẹ, để Mẹ luôn hướng dẫn chúng ta trên con đường đức tin.

____________________________________


Sau Kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến,

Trong lời cầu nguyện của mình, tôi thường nhớ đến Cộng hòa Dân chủ Congo, đặc biệt là trong bối cảnh lây lan của dịch Ebola, và thật đáng buồn là đang cướp đi nhiều sinh mạng. Tôi khuyến khích cộng đồng quốc tế đưa ra phản ứng mang tính phối hợp với các cộng đồng địa phương trong những nỗ lực phòng ngừa, để nhiều sinh mạng con người có thể được cứu sống.

Tôi cũng gần gũi với người dân Cộng hòa Trung Phi, những người đang khóc thương các nạn nhân của vụ sập mỏ tại Zamboyé. Xin Chúa đón nhận những người đã thiệt mạng và nâng đỡ những nỗ lực nhằm bảo đảm an toàn và tôn trọng luật pháp tại các địa điểm khai thác mỏ.

Ngày mai đánh dấu kỷ niệm 10 năm trận động đất xảy ra tại miền trung nước Ý, ảnh hưởng đến các vùng Lazio, Umbria và Marche. Tôi cầu nguyện cho những người đã qua đời và gia đình họ, cũng như cho tất cả các cộng đồng bị ảnh hưởng. Ước mong đức tin và tình liên đới tiếp tục nâng đỡ công cuộc tái thiết.

Tôi thân ái gửi lời chào tất cả anh chị em, người dân Roma và anh chị em hành hương đến từ nhiều quốc gia.

Cách riêng, tôi gửi lời chào Ca đoàn Primatial của Nhà thờ Chánh tòa Gniezno đến từ Ba Lan; các chủng sinh và ban giảng huấn của Đại học Giáo hoàng Bắc Mỹ; cùng các bạn trẻ đến từ Bormio và Valfurva.

Chúc tất cả anh chị em Chúa Nhật hạnh phúc!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 24/08/2026]


Thứ Hai, 24 tháng 8, 2026

Diễn văn của Đức Thánh Cha Lêô XIV trước các thành viên tham dự cuộc họp của mạng lưới các nhà lập pháp Công giáo Quốc tế

+22_08: Diễn văn của Đức Thánh Cha Lêô XIV trước các thành viên tham dự cuộc họp của mạng lưới các nhà lập pháp Công giáo Quốc tế

DIỄN VĂN CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
TRƯỚC CÁC THÀNH VIÊN THAM DỰ CUỘC HỌP CỦA MẠNG LƯỚI CÁC NHÀ LẬP PHÁP CÔNG GIÁO QUỐC TẾ

Hội trường Clementine
Thứ Sáu, ngày 21 tháng 8, 2026

_____________________________

Kính thưa các Đức Hồng y,
Thưa quý bà và quý ông,
Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,

Tôi vui mừng được chào đón quý vị, các thành viên của Mạng lưới các Nhà Lập pháp Công giáo Quốc tế, và cách riêng là Đức Hồng y Schönborn cùng Đức Hồng y Bo, những nhà bảo trợ của mạng lưới này.

Chủ đề cuộc họp thường niên của quý vị, “Phẩm giá con người và trí tuệ nhân tạo: Những thách đố, cơ hội và sự kiểm soát”, mang lại cho quý vị cơ hội suy tư về một trong những vấn đề mang tính định hình của thời đại chúng ta. Những tiến bộ phi thường của trí tuệ nhân tạo đang mở ra những chân trời mà các thế hệ trước đây hầu như không thể tưởng tượng được. Thế nhưng, mỗi thành tựu công nghệ cũng đặt nhân loại trước một câu hỏi luân lý: không chỉ đơn thuần là chúng ta có thể làm gì, mà chúng ta phải làm gì? Thật vậy, gia đình nhân loại ngày nay đang đứng trước một lựa chọn mang tính quyết định. Như tôi đã viết trong Thông điệp Magnifica Humanitas, chúng ta có thể bị cám dỗ xây dựng một Tháp Babel mới, nơi quyền lực, hiệu năng và sự kiểm soát che khuất dung mạo của con người; hoặc chúng ta có thể xây dựng một nền văn minh trong đó công nghệ phục vụ sự phát triển toàn diện của mỗi con người (x. số 7-10). Câu hỏi mang tính quyết định vẫn là: Công nghệ có giúp con người trở nên huynh đệ hơn và có trách nhiệm hơn đối với chính mình cũng như đối với nhau hay không? Về phương diện này, các nguyên tắc của Học thuyết Xã hội của Giáo hội — phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi con người, công ích, mục đích phổ quát của của cải, nguyên tắc bổ trợ và tình liên đới — cung cấp những tiêu chuẩn vững chắc cho việc phân định.

Các nhà lập pháp thân mến, ơn gọi của anh chị em đặt anh chị em vào trung tâm của thách đố này. Với trách nhiệm hoạch định các chính sách nhằm quản trị công nghệ vì ích chung, nhiệm vụ của anh chị em không phải là cản trở sự đổi mới, nhưng là hướng dẫn sự đổi mới theo cách khôn ngoan (x. Đức Phanxicô, Diễn từ trước các tham dự viên hội nghị do Mạng lưới các Nhà Lập pháp Công giáo Quốc tế tổ chức, ngày 27 tháng 8 năm 2021). Một hệ thống pháp luật lành mạnh phải khuyến khích sự sáng tạo khoa học và công nghệ, đồng thời bảo vệ nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người. Hệ thống đó phải bảo vệ người sử dụng thoát khỏi sự bóc lột, bảo vệ quyền riêng tư, bảo đảm tính minh bạch trong việc sử dụng các công nghệ mới nổi, và bảo đảm rằng những công nghệ ấy củng cố các thể chế dân chủ.

Để đạt được mục tiêu này, “cần có những khuôn khổ pháp lý vững chắc, sự giám sát độc lập, những người sử dụng có hiểu biết, và một hệ thống chính trị không thoái thác trách nhiệm của mình” (Magnifica Humanitas, số 106). Việc giám sát như thế có thể vận hành ở nhiều cấp độ — địa phương, quốc gia và quốc tế — qua đó tạo điều kiện cho một cuộc thảo luận mở rộng về “những khuôn khổ đạo đức liên quan, và đặt chúng dưới những chuẩn mực chung về công bằng xã hội” (số 107), đồng thời bảo đảm rằng không một hệ tư tưởng hay lợi ích đơn lẻ nào áp đặt các giá trị được tích hợp vào những hệ thống trí tuệ nhân tạo.

Đồng thời, sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo có nguy cơ tạo ra những hình thức lệ thuộc công nghệ mới, khi các quốc gia nghèo ngày càng phụ thuộc vào các quốc gia giàu có hơn. Chúng ta phải luôn cảnh giác về vấn đề này, bằng không sự đổi mới lại trở thành một phương tiện khác cho chủ nghĩa thực dân của hệ tư tưởng hoặc kinh tế (x. số 178-179). Thật đáng buồn, chúng ta đang phải đối diện với một hình thức thống trị tinh vi khi các thuật toán quyết định ai được hiện diện, ai trở nên vô hình; khi các nền tảng kỹ thuật số định hình diễn ngôn công chúng mà không phải chịu trách nhiệm; và khi phẩm giá của người lao động bị đặt dưới sự tối ưu hóa của các hệ thống (x. số 95, 150, 171). Những chuyển biến như thế làm lộ rõ bộ mặt mới của một cám dỗ có từ xa xưa về sự thống trị và làm chủ mà không phục vụ.

Để chống lại văn hóa quyền lực này, Giáo hội đề xuất “nền văn minh tình thương” (Đức Phaolô VI, Regina Caeli, ngày 17 tháng 5 năm 1970; x. Magnifica Humanitas, số 186) — một nền văn minh sẽ quản trị trí tuệ nhân tạo cách khôn ngoan bằng việc phát triển những tâm hồn có khả năng bác ái, trắc ẩn và có trách nhiệm. Trong một xã hội như thế, trường học đầu tiên về nhân tính phải là gia đình. Vì chính trong gia đình, chúng ta trước hết học biết tin tưởng thay vì tính toán, quảng đại thay vì ganh đua, đối thoại thay vì chia rẽ, và yêu thương thay vì quyền lực. Trí tuệ nhân tạo không bao giờ được phép làm suy yếu tế bào căn bản này của xã hội — dù bằng cách giản lược con người và các mối tương quan thành dữ liệu và những mô phỏng, bằng cách đổ đầy tâm trí người trẻ với các nội dung bóp méo những ước vọng, hoặc bằng những mô hình kinh tế khiến đời sống gia đình trở nên bấp bênh về mặt kinh tế. Vì lý do này, tôi khuyến khích quý vị thúc đẩy những chính sách giúp củng cố hôn nhân và gia đình, nâng đỡ các bậc cha mẹ trong sứ mạng giáo dục của họ, và giúp người trẻ có thể hướng nhìn về tương lai với niềm tin tưởng.

Các bạn thân mến, thế giới không cần một trí tuệ nhân tạo hạ thấp nhân tính; trái lại, thế giới cần một trí tuệ con người được soi sáng bởi sự khôn ngoan, một quyền bính chính trị được hướng dẫn bởi lương tâm, và một sự đổi mới công nghệ được định hướng bởi đức ái. Chỉ khi đó, trí tuệ nhân tạo mới không trở thành đối thủ của nhân loại, nhưng là người phục vụ công ích.

Với những suy tư này, tôi cầu nguyện để những thảo luận của quý vị sinh nhiều hoa trái cho các quốc gia của quý vị và cho toàn thể gia đình nhân loại. Xin Đức Trinh nữ Maria, Đức Mẹ chỉ bảo đàng lành, luôn đồng hành với quý vị. Tôi khẩn xin Thiên Chúa tuôn đổ muôn phúc lành trên quý vị, trên gia đình quý vị và trên tất cả những người được trao phó cho sự phục vụ của quý vị. Cảm ơn quý vị.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 22/08/2026]