Hiển thị các bài đăng có nhãn Phép Lạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phép Lạ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2025

4 Phép lạ Thánh Thể phi thường thách đố mọi lý giải khoa học

4 Phép lạ Thánh Thể phi thường thách đố mọi lý giải khoa học

4 Phép lạ Thánh Thể phi thường thách đố mọi lý giải khoa học

PD


Philip Kosloski

18/06/25


Những bánh thánh phép lạ này vẫn tiếp tục khiến những người hoài nghi phải bối rối và có thể củng cố đức tin của bất cứ ai vào Sự Hiện diện Thật của Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể.

Giáo Hội Công Giáo dạy một tín điều gọi là “biến bản thể” (transubstantiatio), được Sách Giáo lý giải thích như sau: “nhờ lời truyền phép trên bánh rượu, trọn vẹn bản thể bánh biến thành bản thể Mình Thánh Chúa Kitô và trọn vẹn bản thể rượu biến thành bản thể Máu Thánh Người” (GLHTCG 1376).

Điều này có nghĩa là, dù hình dạng bên ngoài của bánh và rượu vẫn còn, nhưng bản thể đã hoàn toàn biến đổi (thông qua quyền năng Thiên Chúa) thành Mình và Máu Chúa Kitô. Đây là một giáo huấn được đặt nền tảng trên Kinh Thánh và truyền thống và vẫn không thay đổi về bản chất kể từ thời các Tông đồ.

Tuy nhiên, Giáo Hội cũng công nhận rằng đôi khi Thiên Chúa can thiệp cách rõ ràng hơn, và có thể làm thay đổi cả hình dạng bên ngoài của bánh và rượu thành Mình và Máu của Người. Hoặc Thiên Chúa có thể gìn giữ một tấm bánh đã được truyền phép trong một khoảng thời gian vượt quá giới hạn tự nhiên của bánh thường.

Mặc dù Giáo hội không đặt nền tảng giáo huấn của mình trên những phép lạ này, mà đặt nền tảng trên chính lời của Chúa Kitô, thì mỗi khi Thiên Chúa chọn thực hiện những phép lạ như vậy, thường sẽ có sự hồi sinh đức tin mãnh liệt vào Sự Hiện diện trong Thánh Thể của Chúa Giêsu Kitô.

Sau đây là bốn phép lạ Thánh Thể đáng kinh ngạc nhất đã được các nhà khoa học hàng đầu thế giới nghiên cứu, và cuối cùng họ đi đến kết luận rằng khoa học không thể lý giải được hiện tượng nhiệm mầu ấy.

4 Phép lạ Thánh Thể phi thường thách đố mọi lý giải khoa học

1. Phép lạ Thánh Thể tại Lanciano, Ý

Vào thế kỷ thứ 8, một linh mục đã hoài nghi về sự hiện diện thật của Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể. Một ngày kia, trong Thánh lễ, sau lời truyền phép, bánh và rượu đã biến thành thịt và máu cách hữu hình. Vào năm 1970-1971 và một lần nữa vào năm 1981, một cuộc điều tra khoa học được dẫn đầu bởi Giáo sư Odoardo Linoli, giáo sư giải phẫu và mô học bệnh lý và hóa học và kính hiển vi lâm sàng. Ông được hỗ trợ bởi Giáo sư Ruggero Bertelli của Đại học Siena.

Họ kết luận rằng thịt là mô cơ tim có chứa tiểu động mạch, tĩnh mạch và sợi thần kinh. Nhóm máu (cũng giống như trong các phép lạ Thánh Thể khác được công nhận) là nhóm máu AB. Theo Zenit, “Hội đồng Cấp cao của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã chỉ định một ủy ban khoa học để kiểm chứng kết luận của các bác sĩ người Ý. Cuộc nghiên cứu được thực hiện trong hơn 15 tháng với 500 cuộc xét nghiệm, [và xác nhận] rằng “khoa học không thể giải thích hiện tượng này.”


2. Phép lạ Thánh Thể tại Legnica, Ba Lan


“Vào ngày 25 tháng 12 năm 2013, trong khi đang trao Mình Thánh Chúa, một tấm bánh đã được truyền phép rơi xuống đất và sau đó được nhặt lên và đặt trong một bình chứa nước (vasculum). Ngay sau đó, xuất hiện những vết màu đỏ.” Đức Cha Stefan Cichy, Giám mục tiền nhiệm Giáo phận Legnica, đã thành lập một ủy ban để quan sát hiện tượng. Tháng 2 năm 2014, một mảnh nhỏ màu đỏ của bánh thánh được tách ra và đặt trên khăn thánh (corporal). Ủy ban ra lệnh lấy mẫu để tiến hành các kiểm tra chuyên sâu của các viện nghiên cứu có thẩm quyền.

Sau các cuộc xét nghiệm, Khoa Pháp y tuyên bố “Trong hình ảnh mô bệnh học, các mảnh mô được tìm thấy có chứa các phần bị phân mảnh của cơ vân chéo. (…) Toàn bộ (…) giống nhất với cơ tim với những biến đổi thường thấy trong lúc chịu đau đớn. Các nghiên cứu di truyền chỉ ra nguồn gốc của mô là từ con người.”


3. Phép lạ Thánh Thể tại Buenos Aires, Argentina

Ngày 18 tháng 8 năm 1996, khi Cha Alejandro Pezet kết thúc Thánh lễ tại giáo xứ Santa María y Caballito Almagro, một phụ nữ cho biết có một bánh thánh đã được truyền phép bị xúc phạm và bỏ lại trên chân nến phía sau nhà thờ. Không thể rước Mình Thánh, Cha Pezet đặt tấm bánh vào đĩa nước rồi đặt vào Nhà Tạm.

Thứ Hai tuần sau đó, vị linh mục mở cửa nhà tạm và thấy bánh thánh đã trở thành một chất máu. Phép lạ được báo cáo lên Đức Hồng Y Jorge Bergoglio (là Đức Thánh Cha Phanxicô tương lai), người đã mở cuộc điều tra về phép lạ sau khi Bánh Thánh chảy máu được lưu giữ một cách kỳ diệu suốt nhiều năm.

Theo tạp chí Miłujcie się!, “vào ngày 5 tháng 10 năm 1999, trước sự chứng kiến của đại diện Đức Hồng y, nhà khoa học Tiến sĩ Ricardo Castañón Gómez đã lấy một mẩu bánh chảy máu và gửi đi New York để phân tích.”

Một trong những nhà khoa học phân tích là Tiến sĩ Frederic Zugiba, bác sĩ tim mạch và chuyên gia pháp y nổi tiếng. Ông xác nhận rằng chất được phân tích là thịt và máu thật có chứa DNA của con người. Tiến sĩ Zugiba làm chứng rằng “chất được phân tích là một mảnh cơ tim, nằm ở thành tâm thất trái gần van tim. Cơ này chịu trách nhiệm co bóp tim. Cần lưu ý rằng tâm thất trái bơm máu đến mọi bộ phận của cơ thể. Cơ tim đang trong tình trạng viêm và chứa một lượng lớn tế bào bạch cầu. Điều này cho thấy tim vẫn còn sống vào thời điểm lấy mẫu. Tôi cho rằng tim vẫn còn sống, vì các tế bào bạch cầu chết ngay khi ra khỏi một cơ thể sống. Chúng cần một sinh vật sống để duy trì sự sống. Do đó, sự hiện diện của chúng cho thấy tim vẫn còn sống khi lấy mẫu. Hơn nữa, các tế bào bạch cầu này đã xâm nhập vào mô, điều này càng cho thấy tim đã phải chịu áp lực cực lớn, như thể chủ nhân đã bị đánh rất mạnh vào vùng ngực.”


4. Phép lạ Thánh Thể tại Tixtla, Mexico

Ngày 21 tháng 10 năm 2006, trong một kỳ tĩnh tâm của giáo xứ, một tấm bánh thánh sắp được trao đã tiết ra một chất lỏng màu đỏ. Đức Giám mục địa phương, Đức Cha Alejo Zavala Castro, đã triệu tập một ủy ban thần học để điều tra xem đây có phải là trò lừa bịp hay một phép lạ thực sự. Tháng 10 năm 2009, ngài mời Tiến sĩ Ricardo Castañón Gómez tiến hành nghiên cứu khoa học cùng với một nhóm các nhà khoa học và xác minh bản chất kỳ diệu của biến cố này. Tiến sĩ Gómez vừa mới hoàn thành cuộc điều tra về phép lạ xảy ra ở Buenos Aires.

Nghiên cứu được tiến hành từ tháng 10 năm 2009 đến tháng 10 năm 2012 đưa ra báo cáo sau:

Chất màu đỏ được phân tích tương ứng với máu có chứa hemoglobin và DNA có nguồn gốc từ con người. Hai nghiên cứu độc lập của các chuyên gia pháp y nổi tiếng thực hiện với những phương pháp khác nhau đều xác nhận rằng chất này xuất ra từ bên trong, loại trừ trừ giả thuyết cho rằng có người đã đưa nó từ bên ngoài vào.

Nhóm máu là AB, giống với nhóm máu được tìm thấy trong Bánh Thánh ở Lanciano và trong Tấm Khăn liệm thành Turin. Phân tích bằng kính hiển vi theo độ phóng đại và độ xuyên thấu cho thấy phần trên của máu đã đông lại từ tháng 10 năm 2006. Nhưng các lớp bên trong ở dưới cho thấy, vào tháng 2 năm 2010, có sự hiện diện của máu tươi. Hiện tượng này không có cách giải thích theo tự nhiên.”


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 20/6/2025]

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2022

Các nhà khoa học không thể giải thích tại sao tấm áo choàng Guadalupe không bị phân hủy

Các nhà khoa học không thể giải thích tại sao tấm áo choàng Guadalupe không bị phân hủy

Các nhà khoa học không thể giải thích tại sao tấm áo Guadalupe tilma không bị phân hủy

Shutterstock

Philip Kosloski

11/12/22


Sau gần 500 năm, chiếc áo choàng (tilma) mang hình Đức Mẹ Guadalupe vẫn được gìn giữ hoàn hảo, trong khi lẽ ra nó đã phải mục nát.

Tấm áo choàng của Thánh Juan Diego, mang hình ảnh phép lạ của Đức Mẹ Guadalupe, đã được trưng bày ở Mexico trong gần 500 năm, nhưng nó không có bất kỳ dấu hiệu mục nát nào.

Thực tế này đã khiến nhiều nhà khoa học bối rối, vì chiếc áo choàng được làm bằng một chất liệu lẽ ra phải bị phân hủy chỉ vài năm sau khi được trưng bày.

Tiến sĩ Aldofo Orozco giải thích tình trạng tại Đại hội Thánh Mẫu Quốc tế về Đức Mẹ Guadalupe vào năm 2009, theo ghi nhận của Catholic News Agency.

Tất cả các loại vải tương tự như Tấm áo Tilma đã được đặt trong môi trường mặn và ẩm xung quanh Vương cung Thánh đường đều tồn tại không quá mười năm… Tấm áo Tilma ban đầu đã được đặt trong môi trường này khoảng 116 năm mà không có bất kỳ sự bảo vệ nào, hứng chịu tất cả sự bức xạ hồng ngoại và cực tím từ hàng vạn ngọn nến gần đó, và tiếp xúc với không khí ẩm và mặn xung quanh đền thờ.

Hơn nữa, tấm áo choàng đã phải chịu đựng đủ mọi hình thức ngược đãi, chẳng hạn như việc vô tình làm đổ dung môi axit nitric 50% vào năm 1785. Chiếc áo choàng không hề hấn gì sau vụ việc.

Chiếc áo choàng thậm chí còn tồn tại sau vụ ném bom Vương cung Thánh đường năm 1921. Mọi thứ xung quanh tấm áo đều bị hư hại nặng nề, nhưng chiếc áo thì không.

Tiến sĩ Orozco nói rằng sự gìn giữ tấm áo chỉ đơn giản là “vượt quá bất kỳ lời giải thích khoa học nào”.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 15/12/2022]


Thứ Năm, 12 tháng 9, 2019

Giáo hội công nhận một phép lạ như phép lạ vừa được chuẩn y tại Knock như thế nào?

Giáo hội công nhận một phép lạ như phép lạ vừa được chuẩn y tại Knock như thế nào?

Giáo hội công nhận một phép lạ như phép lạ vừa được chuẩn y tại Knock như thế nào?

10 tháng Chín, 2019

Một người phụ nữ được chữa lành đa xơ cứng 30 năm trước là người nhận được phép lạ chính thức đầu tiên của thánh điện Ireland.

Giáo hội địa phương tại Đền thánh Đức Mẹ Hiện Ra ở Knock, Ireland, đã công nhận phép lạ chính thức đầu tiên liên quan đến đền thánh.

Một người phụ nữ tên Marion Carroll chịu đựng căn bệnh đa xơ cứng cho đến khi bà đến đền thánh năm 1989. Bà đã được chữa lành khi bà được ban phép lành Thánh Thể trong giờ chầu Mình Thánh.

“Tôi nhận thấy bà Marion đã được chữa khỏi căn bệnh lâu năm khi đi hành hương đến thánh địa này,” Đức Giám mục Francis Duffy thuộc Ardagh và Clonmacnois nói trong một bài giảng Lễ tại đền thánh vào đầu tháng này.

“Bà Marion đã được giải thoát khỏi căn bệnh và tác động của nó đối với bà và gia đình. Nó cũng là một sự chữa lành mà hiện tại y học không có sự giải thích nào, nó quá hiển nhiên và vượt ngoài những giải thích của y khoa.”

Trong khi nhiều người cho rằng họ là người nhận được hoặc là chứng nhân của những phép lạ dưới nhiều hình thức — hiện ra, thị kiến, chữa lành, v.v.. — và trong khi nhiều người nói rằng họ đã được chữa lành trong thời gian hoặc sau khi đến viếng Đền thánh Đức Mẹ ở Knock, nhưng đây là phép lạ đầu tiên được chính thức công nhận liên quan đến đền thánh.

Thông báo hôm nay là một sự chuẩn y chính thức của Giáo hội về sự chữa lành cho bà Marion Carroll tại Đền thánh Knock.

“Một sự chữa lành mà y khoa không thể giải thích”

Giáo hội công nhận một phép lạ như phép lạ vừa được chuẩn y tại Knock như thế nào?




Điều này là vì để Giáo hội công nhận một phép lạ, phải có một tiến trình rất kỹ lưỡng diễn ra.

Một trong những hình thức phổ biến nhất của các phép lạ là sự chữa lành bất ngờ cho một người. Theo Michael O’Neill, “Để sự chữa lành được công nhận là phép lạ, căn bệnh phải hết sức hiểm nghèo và không thể chữa (hay ít nhất là rất khó khăn) bởi những phương tiện của con người và không ở trong tình trạng có khả năng tự biến mất một thời gian ngắn sau đó. Chưa có sự điều trị nào của y khoa được thực hiện, hay phải chắc chắn rằng sự chữa trị đã thực hiện không liên quan đến sự chữa lành. Sự chữa lành phải là tự nhiên, tuyệt đối và vĩnh viễn.”

Trong tất cả mọi trường hợp giám mục địa phương là người có thẩm quyền đầu tiên điều tra một phép lạ. Ngài thành lập một ban gồm các nhà chuyên môn về y khoa để đánh giá biến cố và họ sẽ báo cáo cho ngài kết quả.

Sự đánh giá này phải thật kỹ lưỡng và có thể mất thời gian dài. Các nhà chuyên môn y khoa sẽ đánh giá tình trạng sức khỏe hiện tại của người được chữa lành, và người đó được phỏng vấn để ngăn chặn những trường hợp lừa dối hay có vấn đề về sức khỏe tâm thần khiến người đó cho là được chữa lành. Tính nhất quán được cân nhắc, để nhìn thấy rằng các tình huống của sự chữa lành là ngoại thường.

Nghiên cứu mở rộng về trường hợp còn xét đến “trước” và “sau,” để bảo đảm rằng đã có một sự thay đổi hiển nhiên từ một chẩn đoán y khoa chính xác về một căn bệnh rõ ràng chuyển sang một tình trạng sức khỏe được phục hồi.

Một số đông các nhà chuyên môn về y khoa sẽ được tham vấn trong tiến trình này.

Trong đa số trường hợp thì biến cố không được thẩm định như là một phép lạ. Chẳng hạn, “Ủy ban Y khoa Lộ Đức, trong khi nghiên cứu tài liệu hơn 8.000 trường hợp chữa lành lạ lùng, đã chỉ công nhận 70 phép lạ.”

Bất kể đó là sự hiện ra của Mẹ Diễm Phúc hay một phép lạ Thánh Thể, một nhóm các nhà khoa học điều tra biến cố để xác định nó có theo những quy luật tự nhiên, hay không thể giải thích cách nào khác ngoài một trường hợp siêu nhiên.

Nhưng cho dù có quy trình nghiêm ngặt này, các phép lạ được công bố theo một cách bình thường. Với hầu hết mỗi lần tuyên phong chân phước hoặc phong thánh thì phép lạ là một yêu cầu căn bản, cho thấy rõ quyền năng của Thiên Chúa qua sự can thiệp của một cá nhân.

Và dù có tất cả những sự giám sát cẩn thận như vậy, người Công giáo vẫn không buộc phải thể hiện niềm tin ngay cả với những lần hiện ra đã được công nhận, chẳng hạn như tại Knock.



[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 11/9/2019]


Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

Mình Thánh vẫn chứa máu tươi sau 770 năm

Mình Thánh vẫn chứa máu tươi sau 770 năm

Mình Thánh vẫn chứa máu tươi sau 770 năm

Stephanie Le | Shutterstock


20 tháng Sáu, 2019

Phép lạ có thể nhìn thấy với tất cả mọi người hành hương đến Santarem, Bồ Đào Nha, và trông vẫn còn nguyên như khi xảy ra năm 1247.

Người Công giáo tin rằng bánh và rượu trong Thánh Lễ được biến đổi thành thân thể, máu, linh hồn và thần tính của Chúa Giê-su. Đó là một mầu nhiệm được gọi là “sự biến đổi bản thể”, có nghĩa là trong khi hình thức bên ngoài của bánh và rượu vẫn giữ nguyên, nhưng bản chất ẩn chứa bên trong được hoàn toàn biến đổi (qua quyền năng của Thiên Chúa) thành thân thể và máu của Đức Ki-tô. Đó là một giáo huấn dựa trên kinh thánh và truyền thống và vẫn duy trì không thay đổi bản chất kể từ thời các tông đồ.

Tuy nhiên, Giáo hội công nhận rằng trong một số ít trường hợp thì cả bản chất và hình thức bên ngoài cùng thay đổi thành thân thể và máu của Chúa Giê-su. Những trường hợp này được xác nhận như là “những phép lạ Thánh Thể,” và chứng thực cho lời của Chúa Giê-su nói với các môn đệ của Người tại bữa Tiệc Ly (“Đây là mình ta”).

Một phép lạ như vậy xảy ra tại Santarem, Bồ Đào nha, năm 1247, khi một phụ nữ trẻ, vì ghen với chồng, đã đến một phù thủy với hy vọng tìm được một loại bùa yêu. Phù thủy hướng dẫn người nữ trẻ tìm cách lấy một mình thánh đã truyền phép ở một Nhà thờ Công giáo. Người nữ trẻ làm theo những hướng dẫn và giấu bánh thánh trong một miếng vải lanh.

Ngay sau khi chị ta gói bánh thánh trong miếng vải, bánh thánh bắt đầu chảy máu. Chị ta quá sợ hãi trước những gì nhìn thấy và vội vã bỏ bánh thánh trong ngăn kéo trong phòng ngủ. Vào ban đêm, những tia sáng chói lòa phát ra từ ngăn kéo và chị ta buộc phải nói mọi điều với người chồng.

Ngày hôm sau chị ta mang bánh thánh phép lạ đến với linh mục xứ, linh mục lưu giữ bánh thánh chảy máu trong một hòm thánh tích. Bánh thánh vẫn ở đó tại Santarem từ đó trở đi, và những cuộc điều tra theo giáo luật được thực hiện năm 1340 và 1612. Trong cả hai lần điều tra thì phép lạ vẫn được tìm thấy là xác thực.

Qua các thế kỷ bánh thánh hiện lên như mô máu tươi, hoặc khô đi và trở nên cứng. Theo những người đã được nhìn thấy, bánh thánh vẫn giữ hình dạng một cách lạ thường và có những đường mạch chạy từ trên xuống dưới. Sự thật là bánh thánh giữ nguyên hình dạng không thay đổi sau quá nhiều năm như vậy đã là một “phép lạ thứ hai,” và tiếp tục làm rối trí những người hoài nghi.

Nó là một dấu chỉ cho sự hiện diện thật và trọn vẹn trong Thánh Thể và lấy lại niềm tin của nhiều người Công giáo trên toàn thế giới.



[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 21/6/2019]


Thứ Năm, 14 tháng 2, 2019

“Cuộc sống của tôi là một phép lạ”: Kinh nghiệm của Nữ tu Bernadette Moriau, được chữa lành tại Lộ Đức

“Cuộc sống của tôi là một phép lạ”: Kinh nghiệm của Nữ tu Bernadette Moriau, được chữa lành tại Lộ Đức
Copyright-Vatican Media

“Cuộc sống của tôi là một phép lạ”: Kinh nghiệm của Nữ tu Bernadette Moriau, được chữa lành tại Lộ Đức

Trong cuộc phỏng vấn với Đài Phát thanh Esperance, Sơ nói “Người trẻ ngày nay cần chứng tá”

12 tháng Hai, 2019 13:09

Nữ tu Bernadette Moriau được chữa lành tại Lộ Đức: trường hợp của Sơ là phép lạ chữa lành thứ 70 được chính thức công nhận. Trước và sau khi được chữa lành Sơ vẫn làm việc với các bệnh nhân. Dưới đây là tường thuật về kinh nghiệm của Sơ, là một Hiến sĩ dòng Phan sinh Thánh Tâm Chúa Giê-su Nantes, về sự gặp gỡ với Thánh Phanxico, Đức Thánh Cha Phanxico và Đức Mẹ Lộ Đức.

Trong buổi phỏng vấn dành cho Đài Phát thanh Esperance cho chương trình “Roman Studio” ngày 6 tháng Hai năm 2019. Hugues de Warren ghi chép lại cho Zenit. Chúng tôi phát hành theo sự cho phép của Đài Phát thanh Esperance.

Nữ tu Bernadette Moriau nói về phép lạ chữa lành của Sơ trong quyển sách “Cuộc sống của tôi là một phép lạ: Đừng bao giờ tuyệt vọng,” nhà xuất bản JC Lattes Editions, với Jean-Marie Guenois và Đức ông Jacques Benoit-Gonnin.

Dưới đây là bản dịch (tiếng Anh) của Zenit cuộc phỏng vấn.


* * *


Radio Esperance: Thưa Sơ Bernadette, Giáo phận Beauvais thực hiện cuộc điều tra về phép lạ, [...]. Sơ thuộc dòng Phan sinh. Thánh Phanxico đã gọi Sơ bằng cách nào?

Sr. Bernadette: Trước hết, tôi xuất thân trong một gia đình lao động và tôi vào Dòng Nữ tu Hiến sĩ Phan sinh Thánh Tâm Chúa Giê-su 60 năm trước. Tôi chọn Dòng Phan sinh vì thân phụ mẫu của tôi đã gia nhập Dòng Ba Phan sinh, vì vậy ngay từ tuổi bé tôi đã được đắm mình trong linh đạo này, và nó rất hợp với tôi, và tôi đến Bresles trong cộng đoàn nhỏ này cùng với ba Sơ khác vào năm 2006. Một cộng đoàn trong đó mọi người cố gắng sống như anh em theo tinh thần của Thánh Phanxico, mở rộng cửa đón nhận tất cả mọi người, để đón nhận niềm vui, đón nhận những sự đau khổ, đón nhận những cảnh khốn cùng. Dĩ nhiên trong đời sống cầu nguyện, trong tình huynh đệ trong Hội Thánh, nhiệm vụ của thời gian hiện tại, thời gian cầu nguyện, thời gian đọc sách riêng, thời gian ngợi khen và hiệp thông vào trong đời sống của Giáo hội, đời sống giáo xứ thông qua hội Secours Catholique đối với một số chị, đối với tôi là cùng ở với những bệnh nhân giai đoạn cuối, trong sự đồng hành với các gia đình tang chế và tình bạn có thể nảy sinh cùng với các gia đình.

Là người của Thánh Phanxico, chúng tôi hướng tới để trở nên như ngài, nhỏ bé, lên đường trong sự nghèo khó và đơn sơ của cuộc sống, sống đời sống huynh đệ xem mọi người như anh em, như con cái của cùng một Cha. Đấng sáng lập của chúng tôi, Mẹ Marie-Therese de la Croix, Nhà của Mẹ được thành lập năm 1875 tại La Gaubretiere, thuộc Vendee, trực tiếp đến mở thêm nhà ở Giáo phận Nantes, theo yêu cầu của Đức ông Le Coq, Nhà Mẹ được thành lập ở đây, nơi tất cả chúng tôi đều đã đi qua. Tại đó, Vị Sáng lập của chúng tôi, đi theo bước chân của Thánh Phanxico, mời gọi chúng tôi đón nhận sự sống bằng đôi tay rộng mở, không theo cách sắp xếp của chúng tôi nhưng luôn sẵn sàng và gần gũi với những đau khổ của người bé mọn nhất được giúp đỡ trong các nhà của chúng tôi. Sự thật là có thời gian chúng tôi chăm sóc người già trong các dưỡng đường và bây giờ nó phát triển quá tốt đến mức trở thành công việc có trả lương, nhưng các Nữ tu nhỏ bé ở Honduras — vì chúng tôi có một nhà ở Honduras — chăm sóc những người nghèo nhất, người bệnh, trẻ nhỏ trong một trung tâm dinh dưỡng và rồi tham gia vào việc chăm sóc mục vụ. Chúng tôi cố gắng sống đặc sủng này của Thánh Phanxico trong việc ca khen và tôn trọng Tạo vật bảo tồn ngôi nhà của chúng ta, là trái đất.

Radio Esperance: Phần lớn cuộc sống của Sơ trong Cộng đoàn này là vác Thập giá của Chúa với căn bệnh … 

Sr. Bernadette: Vâng, nhưng sự thật là sau tập viện tôi đã có học điều dưỡng trong Cộng đoàn để phục vụ bệnh nhân, và đó là niềm vui lớn nhất của tôi và tôi làm trong hai năm. Tôi bắt đầu có các vấn đề với cột sống. Sau bốn cuộc can thiệp bằng phẫu thuật, tôi trở thành người tàn phế và nhanh chóng buộc phải dừng công việc. Tôi nhận văn bằng năm 1966. Năm 1965 và 1968 tôi được giải phẫu và bước qua ngưỡng bên kia của ranh giới, ngưỡng của người bệnh hơn là ngưỡng của người chăm sóc. Nó là một kinh nghiệm tôi không hề nuối tiếc, vì tôi được sống giữa những người bệnh hoặc trong nhà thương hoặc trong một trung tâm cải huấn. Tôi sống với những người khuyết tật khác trong toàn bộ chiều kích cầu nguyện và huynh đệ. Sự thật là khi chúng ta bị tàn tật chúng ta giúp nhau và sự khuyết tật không ngăn cản chúng ta có một đời sống đầy hoa trái.

Radio Esperance: Sơ đã được gặp Đức Thánh Cha Phanxico tại Roma. Sơ có thể cho chúng con biết những ấn tượng của Sơ về chuyến hành hương gần đây?

Sr. Bernadette: Chuyện xảy ra là sau khi phép lạ được công nhận, tôi được hướng dẫn viết một quyển sách. Đó không phải là lựa chọn của tôi nhưng là yêu cầu của Giáo hội. Tôi viết rằng cuộc sống của tôi là một phép lạ vì khi đọc lại lịch sử của tôi, tôi khám phá được tất cả những dấu lạ của Thiên Chúa trong đời tôi. Thật vậy, tôi vẫn còn ở đó; đó thật sự là một phép lạ xảy ra tại Lộ Đức. Quyển sách này trước tiên được dịch sang tiếng Ba Lan và sau đó là tiếng Ý. Tôi cùng đến Roma với Đức Giám mục của tôi và Jean-Marie Guenois, người đồng viết quyển sách với tôi. Ông là phóng viên của tờ Le Figaro, và phụ trách mục tôn giáo. Cùng với ông tôi đã thực hiện một sự hồi tưởng toàn diện để ông chia sẻ kinh nghiệm của tôi. Sau đó theo yêu cầu của Đức Giám mục tôi tiếp tục viết quyển sách sau khi đệ trình lên ngài hai chương đầu. Thật vô cùng ngạc nhiên, việc dẫn đến là quyển sách này đã tạo được một ảnh hưởng lớn; nó còn được dịch sang tiếng Ý.

Vì vậy tôi đến Roma cho buổi ra mắt quyển sách và họp báo. Và tôi có được niềm vui gặp gỡ Đức Thánh Cha Phanxico và trình lên ngài quyển sách này, được viết bằng tiếng Pháp và tiếng Ý. Tôi rất cảm kích và có ấn tượng trước con người này của Chúa, rất đơn sơ, khiêm nhường. Tôi cảm thấy rất gần gũi với ngài, vì cho dù thuộc Dòng Tên nhưng ngài lại rất tinh thần Phan sinh. Bề trên Tổng quyền của tôi, người vừa được bổ nhiệm, cùng đi với tôi và chị trình bày cho ngài về đời sống của vị Sáng lập của chúng tôi. Chị tặng ngài một tấm vải do những người phụ nữ Lencas của Honduras dệt, những người nghèo nhất, và Đức Mẹ Suyapa. Sự thật là Đức Thánh Cha đón tiếp chúng tôi giống như những người con của ngài, và tôi có thể phó thác cho ngài tất cả các bệnh nhân, những người chăm sóc và toàn thế giới người nghèo, và tôi cảm ơn ngài vì đã nhắc chúng tôi nhớ đến toàn bộ cách sống của Thánh Phanxico Assisi, vì dù thuộc Dòng Tên, nhưng đối với tôi ngài có linh đạo Phan sinh rất lớn.

Tôi thật sửng sốt vì biết ngài sẽ đến Ma-rốc để kỷ niệm 800 năm cuộc gặp gỡ của Thánh Phanxico với quốc vương Sultan, nơi mà Thánh Phanxico như một người anh (em) và đón tiếp Quốc vương Sultan như một người em (anh). Ngài không có ý định hoán cải quốc vương, nhưng họ đã trải qua cuộc gặp gỡ trong hòa bình và đón nhận lẫn nhau, và đó là một bài học lớn cho thế giới hôm nay.

Radio Esperance: Sơ có dự Thánh Lễ sáng của Đức Thánh Cha Phanxico, sau đó ai tiếp Sơ?

Sr. Bernadette: Tôi tham dự Thánh Lễ với Đức Thánh Cha trong nhà nguyện Thánh Marta và sau đó chúng tôi gặp ngài. Nó không được lâu vì chúng tôi có nhiều người và thời gian được tính từng giây, nhưng tôi nghĩ là những gì tôi trải nghiệm thật mãnh liệt và rất khó tả. Tuy nhiên, tôi rất, rất rõ ràng, vì thật ra tôi đi trên danh nghĩa riêng nhưng đồng thời tôi mang theo cùng tôi toàn Giáo phận, toàn giáo xứ, và tất cả những ai tôi cùng làm việc chung trong Giáo hội.

Ngài rất quan tâm đến người tị nạn và người nghèo. Thật sự Dòng Phan sinh chúng tôi nỗ lực hết sức quan tâm đến người nghèo, tới những người đau khổ, không thể hiện mình là bề trên của họ nhưng là anh em của họ.

Radio Esperance: Sau khi gặp gỡ với Thánh Phanxico và gặp Đức Thánh Cha Phanxico tại Roma, Sơ có thể nói cho chúng con về sự gặp gỡ với Mẹ Maria Lộ Đức?

Sr. Bernadette: À, tôi chịu đựng sự hành hạ của cột sống suốt 42 năm và tôi đã bị liệt. Chuyện xảy ra là lúc đó tôi ở bệnh xá tại Nantes và Bề trên Tổng quyền đề nghị tôi đến đây ở Bresles, trong Phòng Oise, trong suốt bốn tháng để phụ trách việc tiếp nhận trong Cộng đoàn. Tôi vẫn có thể làm việc đó dù tôi không còn bước đi được những khoảng cách xa nhưng tôi vẫn có thể làm công việc tiếp nhận. Vì vậy tôi nhận lời đến đó và chính tại đó Chúa đang chờ đợi tôi. Trường hợp của tôi được theo dõi bởi trung tâm sức khỏe tại Nantes và ở đây được theo dõi bởi một Bác sĩ gia đình, Bác sĩ Fumery, ông chịu trách nhiệm hướng dẫn, ông dẫn bệnh nhân của Oise đến Lộ Đức hàng năm và chính ông đã thực hiện việc hành hương suốt 40 năm. Trước đó ông cùng đi với cha mẹ ông. Hồi đó ông là một người thanh niên khiêng cáng và sau đó ông tiếp tục công việc là một Bác sĩ. Một ngày kia ông hỏi tôi: “Sơ đến Lộ Đức với chúng tôi chứ?”

Khi đó tôi đã được điều trị bằng morphine suốt 14 năm nên tôi thường xuyên gặp ông. Tôi biết tôi có nói với ông là tôi chẳng còn tin vào một phép lạ nào cho tình trạng của tôi, nhưng đồng thời tôi vẫn nhận lời mời này như là một tiếng gọi của Chúa, một tiếng gọi của Mẹ Maria Đồng Trinh đến gặp gỡ Mẹ nhân kỷ niệm 150 năm những lần Mẹ hiện ra với Thánh Bernadette. Đột nhiên, tiếng gọi đó cứ vang vọng trong tôi từ tháng Hai cho đến tháng Bảy năm 2008 thì tôi lên đường cùng với các bệnh nhân và tôi luôn phải nói rằng điều làm tôi ấn tượng nhất là tình huynh đệ phổ quát khi đến thánh địa, tại đây chẳng còn bất kỳ sự khác biệt nào giữa những người chăm sóc, bệnh nhân và người hành hương; người ta chẳng còn nhìn thấy một người khuyết tật nào, chúng tôi cùng đi bên nhau như anh em chị em, cùng hướng đến nơi cầu nguyện với Mẹ Maria và gặp gỡ Đức Ki-tô vì Mẹ Maria luôn dẫn dắt chúng ta đến với Chúa Giê-su.

Tại Lộ Đức, tôi tham dự cuộc hành hương qua các Bí tích, Bí tích Hòa giải, Bí tích Xức dầu Bệnh nhân mà tôi đã lãnh. Tôi cầu xin Chúa ban cho tôi sức mạnh để tiếp tục hành trình khuyết tật và sự chịu đựng của tôi. Và tôi đến hồ nước nơi tôi xin ơn hoán cải tâm hồn. Điều làm tôi xúc động nhất là cuộc rước Thánh Thể trong Vương cung Thánh đường Thánh Piô X, nơi đây sau cuộc rước và thời gian thinh lặng và tôn thờ, Đức Giám mục, Đức ông James, đến ban phép lành cho các bệnh nhân bằng mặt nhật và khi ngài đi về phía chúng tôi, tôi nghe thấy những lời này trong lòng tôi, Chúa Giê-su nói với tôi: “Cha cùng đồng hành với con, Cha nhìn thấy sự đau khổ của con, sự đau khổ của những anh chị em bệnh nhân của con, hãy dâng tất cả lên cho Cha.” Ngay lúc đó, tôi thật sự cảm nhận được sự hiện diện sống động của Đức Ki-tô và tôi xin ơn chữa lành cho những anh chị em bệnh nhân của tôi đang bên cạnh tôi, đặc biệt cho những người nhỏ tuổi nhất.

Rồi cuộc hành hương kết thúc và tôi trở về như khi tôi ra đi, nếu không nói là mệt hơn và đau đớn hơn. Tôi phải nghỉ ngơi ba ngày với thiết bị vì tôi mặc một áo nịt và một thanh nẹp ống chân và bàn chân. Tôi phải mang thiết bị neuro-stimulator liên tục theo tôi và tôi sống với thiết bị self-probes suốt 10 năm.

Ngày thứ ba sau khi tôi trở về từ Lộ Đức, tôi vẫn sống những trải nghiệm tôi có được tại Lộ Đức. Tôi đi chầu Thánh Thể trong nhà nguyện của chúng tôi với Sơ Marie-Albertine. Đó là một Nhà nguyện Thánh Claude nhỏ, mà từ bây giờ nó sẽ được gọi là Đức Bà Lộ Đức, vì đó là Nhà nguyện của phép lạ — và rồi ở đó, trong suốt thời gian chầu, nó cũng cùng một giờ với cuộc rước Thánh Thể tại Lộ Đức, lúc 5:45 chiều và tôi cảm nhận cơ thể của tôi một sự nhẹ nhàng và một hơi ấm xâm chiếm lấy tôi nhưng tôi không hiểu ý nghĩa; rồi tôi kết thúc cầu nguyện và trở về phòng. Ở đó tôi cảm nhận một tiếng nói với tôi: “Hãy cầm lấy thiết bị của con lên.” Tôi chẳng cần phải lý giải và với hành động của niềm tin tôi nghĩ đến đoạn Tin mừng Chúa Giê-su nói với người bị liệt: “Hãy đứng dậy, vác chõng mà đi.” Tôi tháo thiết bị ở bàn chân và ống chân của tôi và bàn chân của tôi thẳng ra. Tôi có thể đặt bàn chân mình lên nền nhà. Sau đó tôi tháo áo nịt ra, tôi chẳng còn cảm thấy đau khi di chuyển. Tôi đi đến phòng khách gặp Sơ đang đứng trước tượng Mẹ Đồng Trinh, và tôi nói với Sơ: “Tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra với tôi nữa.” Ngay tại đó, chúng tôi cùng dành thời gian cầu nguyện và khóc. Đột nhiên, tôi tiếp tục bước đi, tôi không sử dụng thiết bị neuro-stimulator, tôi ngừng sử dụng morphine đột ngột nhưng không bị bất kỳ hội chứng cắt ngang nào, và tôi đi toilet và không còn cần thiết bị probe nữa; và ngày hôm sau, tôi đi bộ 5 cây số trong rừng. Và chính ở đó tôi hiểu rằng mình đã được chữa lành.

Tôi đã khẳng định điều đó ngày 15 tháng Bảy khi tôi đến gặp bác sĩ gia đình với đôi mắt đẫm lệ và tôi nói với ông: “Bác sĩ xem, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra cho tôi.” Ông quá đỗi kinh ngạc đồng thời vô cùng hạnh phúc: ông hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Radio Esperance: Đó có phải là Bác sĩ đã mời Sơ đi Lộ Đức không, Bác sĩ Fumery?

Sr. Bernadette: Vâng, chính là ông. Ông kiểm tra y khoa cho tôi và khẳng định với tôi rằng, quả thật tôi không còn bị bất kỳ vấn đề gì.



[Nguồn: zenit]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 13/2/2019]


Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

5 Phép lạ Mình Thánh Khác thường còn để lại Dấu chứng rõ ràng (với hình ảnh!)

5 Phép lạ Mình Thánh Khác thường còn để lại Dấu chứng rõ ràng (với hình ảnh!)

5 Phép lạ Mình Thánh Khác thường còn để lại Dấu chứng rõ ràng (với hình ảnh!)via guadalupehousehi.blogspot.com / Paolo C., Flickr / via miraclesofthechurch.com

Người Công giáo tin rằng Chúa Giê-su Ki-tô thực sự hiện hữu trong Mình Thánh. Có nhiều câu chuyện về phép lạ xuyên suốt lịch sử Giáo hội dường như để khẳng định giáo huấn quan trọng này.
Quan trọng là phải hiểu rằng người Công giáo không được yêu cầu phải tin những câu chuyện này. Cho dù chúng đã được kiểm tra và xác nhận bởi Giáo hội, Giáo hội vẫn không đưa ra bất kỳ bảo đảm chắc chắn nào về tính xác thực của nó. Và tín điều về biến đổi bản thể của Giáo hội cũng không lệ thuộc vào tính xác thực của những câu chuyện này (nó được dựa trên Kinh Thánh và Truyền thống).
Tuy nhiên, những câu chuyện này rất đáng ghi nhớ vì cho đến hôm nay quý vị vẫn có thể đến để tận mắt nhìn thấy những phép lạ này.
1) Phép lạ Lanciano – thế kỷ thứ 8
Phép lạ Lanciano – thế kỷ thứ 8
Public Domain / Wikipedia

Thế kỷ thứ 8, một linh mục ở Lanciano, Ý, hoài nghi về sự hiện hữu thực sự của Chúa Giê-su trong Mình Thánh. Trong giữa Thánh lễ, khi linh mục đọc lời truyền phép (“Đây là mình ta,” “Đây là máu ta”) liền nhìn thấy bánh và rượu biến thể thành thịt và máu người thật. Máu đông lại thành năm cục nhỏ (sau đó được tin là tượng trưng cho năm dấu thương của Đức Ki-tô). Tin về phép lạ nhanh chóng lan truyền, giám mục địa phương tổ chức điều tra, và sau đó Giáo hội xác nhận phép lạ.
Thịt vẫn còn được bảo tồn cho đến ngày nay. Giáo sư chuyên ngành phẫu thuật Odoardo Linoli điều hành một phân tích khoa học mẫu thịt năm 1971 và kết luận rằng thịt là các mô tim, máu xuất hiện là máu tươi (tương phản với loại máu 1200 tuổi), và không có dấu tích của các chất bảo quản.
Quý vị có thể đến viếng phép lạ thịt và máu tại Nhà thờ Thánh Phanxico ở Lanciano, Ý.
Phép lạ Lanciano – thế kỷ thứ 8
Public Domain / Wikipedia
2) Phép lạ Thánh Thể Bolsena – thế kỷ 13
Phép lạ Thánh Thể Bolsena – thế kỷ 13
Paolo C. / Flickr

Một linh mục đã trải qua sự hoài nghi về biến đổi bản thể dâng lễ ở Orvieto, Ý. Ngay sau khi linh mục đọc lời truyền Phép Thánh Thể, Mình Thánh bắt đầu chảy máu trên khăn thánh trên bàn thờ. Chuyện kể rằng vị linh mục vội chạy đến đức giáo hoàng lúc đó đang thăm thị trấn và linh mục thú tội hoài nghi của mình. Khăn thánh vẫn còn được trưng bày trong Thánh đường Orvieto.
Tuy nhiên, một số sử gia đặt câu hỏi về tính xác thực của câu chuyện, vì những giải trình của nó không xuất hiện mãi đến khoảng 100 năm sau khi phép lạ được cho là xảy ra. Tuy nhiên, khăn thánh vẫn còn được giữ lại để sùng kính.
Phép lạ Thánh Thể Bolsena – thế kỷ 13
Steve Moses / Flickr
3) Mình Thánh ở Siena, Ý – thế kỷ 18
Mình Thánh ở Siena, Ý – thế kỷ 18
via meconferencesc.net

Ngày 14 tháng 8, 1730, khi những tín hữu Công giáo Siena, Ý đang tham dự một lễ hội đặc biệt đêm vọng Lễ Đức Mẹ Lên Trời, có mấy kẻ trộm lẻn vào Nhà thờ Thánh Phanxico và ăn trộm chén thánh chứa hàng trăm mình thánh.
Hai ngày sau, có người chú ý thấy có cái gì đó màu trắng nhô lên khỏi hòm dâng cúng trong một nhà thờ khác ở Siena. Các linh mục mở hòm ra và tìm thấy những mình thánh bị mất ở trong đó, bị vướng vào các mạng nhện và bụi. Sau khi được lau thật sạch, các mình thánh được bỏ vào trong một chén thánh mới và đưa trở lại Nhà thờ Thánh Phanxico để dâng lời cầu nguyện tôn kính và đền bù.
Vì các mình thánh bị bẩn, các linh mục quyết định không chịu mình thánh mà để cho mình thánh tự hủy. Vài chục năm sau, mọi người kinh ngạc vì thấy mình thánh không tự phân hủy, nhưng vẫn có vẻ còn tươi nguyên.
Những mình thánh này vẫn còn giữ nguyên tình trạng này cho đến hôm nay, 285 năm sau, và hiện nay có thể chiêm ngưỡng ở Vương Cung Thánh Đường Thánh Phanxico ở Siena, Ý.
4) Phép lạ ở Chirattakonam, Ấn độ – thế kỷ 21
Phép lạ ở Chirattakonam, Ấn độ – thế kỷ 21
via guadalupehousehi.blogspot.com

Ngày 28 tháng 4, 2001, có buổi Chầu Thánh Thể ở giáo xứ Thánh Mary ở Chirattakonam, Ấn độ, thì đột nhiên ba vệt màu đỏ hiện rõ trên mình thánh. Linh mục không biết phải làm gì nên đặt mình thánh trở lại trong nhà chầu.
Vài ngày sau linh mục lấy mình thánh ra để kiểm tra lại, và các vệt màu đỏ tập hợp lại trông giống như khuôn mặt một người đàn ông (Chúa Giê-su?). Linh mục nhanh chóng tìm một nhà chụp ảnh và chụp nhiều ảnh của mình thánh.

5) Phép lạ Mình Thánh ở Santarém – thế kỷ 13
Phép lạ Mình Thánh ở Santarém – thế kỷ 13
via miraclesofthechurch.com

Một phụ nữ sống ở Santarém, Bồ Đào nha thế kỷ 13 thấy rất đau khổ vì chồng của bà không chung thủy với bà và bà quyết định đến một phù thủy để nhờ phù thủy này giúp đỡ. Phù thủy này ra giá cho việc đó là một mình thánh.
Bà đi lễ tại nhà thờ Thánh Stê-pha-nô và rước Thánh Thể trên lưỡi, sau đó lấy ra khỏi miệng, gói vào trong khăn choàng, và đi thẳng ra cửa nhà thờ. Nhưng trước khi bà ta ra ngoài, mình thánh bắt đầu chảy máu.
Khi bà ta về nhà, bà đặt mình thánh chảy máu vào một cái thùng. Đêm hôm đó, một ánh sáng huyền diệu tỏa ra từ cái thùng. Bà ăn năn về những điều bà đã làm và sáng hôm sau xưng tội với linh mục. Linh mục đến và rước mình thánh đưa trở lại nhà thờ
Sau điều tra và xác nhận phép lạ, nhà thờ được đổi tên là Nhà thờ Phép Lạ Thánh, và mình thánh chảy máu vẫn còn được trưng bày tôn kính đến ngày nay.
Phép lạ Mình Thánh ở Santarém – thế kỷ 13
via houseofbrigid.org

[Nguồn: churchpop]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 08/12/2016]


Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Cha đã từng là một tay buôn lậu cho mafia Nhật. Hiện giờ cha là một linh mục Công giáo

Cha đã từng là một tay buôn lậu cho mafia Nhật. Hiện giờ cha là một linh mục Công giáo

Chứng tá của Cha Donald Calloway từ Spirit Juice Studios trên Vimeo.

Stockbridge, Massachusetts, 15 tháng 10, 2016 / 04:02 pm (CNA/EWTN News).- Cha Donald Calloway có thể cho Thánh Augustine tiền tiêu thoải mái, nói theo cách nói của những câu chuyện hoán cải lạ lùng.
Trong một video của Vimeo được Spirit Juice Studios và Hội Hiệp sĩ Columbus xuất bản, cha Calloway kể lại sự biến đổi hoàn toàn của cha từ vô thần, một thanh niên nghiện thuốc phiện bị đuổi học thành một linh mục Công giáo.


Là con trong một gia đình quân nhân, Donald (gia đình gọi cha là Donnie), chuyển từ Virginia đến Nam California với cha mẹ năm lên 10 tuổi.
Cậu thiếu niên đã bị lôi kéo vào lối sống của vùng Nam California, và ở tuổi 13, sống hoàn toàn vì những thú vui, một lối sống cuối cùng dẫn vào vòng xoáy xoắn ốc lôi xuống kết quả là nhà tù, và những ý nghĩ quyên sinh.
Khi phụ thân của cha thông báo rằng một ngày nào đó gia đình sẽ chuyển về Nhật, Donnie trở nên “hóa điên” với ý nghĩ phải rời đi.
Khi ở Nhật, cậu Donnie đi tìm các bạn có cùng thú vui như cậu.
Những bạn bè đó nhanh chóng tạo sự kết nối đến tổ chức mafia Nhật bản có tên gọi yakuza.
“Tôi là một thiếu niên mang một chút máu của dân vùng Caucasus nên họ có thể nhét đầy ba-lô của tôi với các loại ma túy và tiền, chạy tới các sòng bạc khác nhau trên hòn đảo lớn Honshu, hòn đảo chính của Nhật,” cha kể lại trong video.
Donnie bị chính phủ Nhật và Hoa kỳ truy nã, trong đó có cả quân đội Mỹ đóng tại Nhật.
“Họ đá tôi ra khỏi đất nước theo đúng nghĩa đen với hai quân cảnh và còng chân và tay của tôi, và tôi được thả với sự giám hộ của thân phụ tôi,” cha nói.
Donnie được đưa vào một trung tâm cai nghiện, nhưng ngay lập tức quay lại con đường cũ sau khi được cho ra. Tại thời điểm đó, hạnh phúc có nghĩa là có cảm giác thỏa mãn, điều đó có nghĩa là không bao giờ rơi khỏi cảm giác lâng lâng. Cậu đã cố gắng không bao giờ để mất cảm giác say.
Cũng đôi lúc cậu tự hỏi về ý nghĩa cuộc sống, nhưng nó hoàn toàn liên quan đến việc đạt được và duy trì cảm giác lâng lâng của những trải nghiệm đó, nó không liên quan đến ngữ cảnh tôn giáo.
Rồi một đêm nọ, lúc Donnie gần tròn 21 tuổi, cậu trải qua một đêm yên tĩnh trong phòng ở nhà. Không bị phân tán bởi âm nhạc hay những sự ồn ào của buổi tiệc, những suy nghĩ của cậu ngay lập tức trở nên đen tối - hoảng hốt và muốn tự tử. Tìm kiếm một cái gì đó để xua đi ý nghĩ, cậu lấy đại một quyển sách trên kệ sách của cha mẹ, tình cờ là quyển sách về những lần hiện ra của Đức Mẹ.
Mặc dù thân mẫu cậu là một người Công giáo nhiệt thành, cậu đã bỏ đạo quá lâu đến nỗi cậu chẳng còn ý tưởng Đức Mẹ Maria Đồng trinh Đầy Ơn phúc là ai.
Nhưng cậu bắt đầu đọc, và cậu đã bị nghiện quyển sách.
“Nó kể về một người phụ nữ đẹp tên là Maria là mẹ của Giê-su, và kể rằng bà rất đẹp, quá đẹp đến mức bà có thể làm những trẻ nhỏ khóc lên và quỳ xuống vì vẻ duyên dáng yêu kiều và nữ tính của bà. Điều đó làm tôi hấp dẫn,” cha nói.
“Tôi nghĩ Thiên Chúa đã dùng nét đẹp của Mẹ Maria Đồng trinh để chiếm tôi, và đó là phương pháp rất hay vì nó đã có hiệu quả. Tôi đọc hết quyển sách trong một đêm, và bắt đầu hoàn toàn rơi vào tình yêu với Đức Giê-su Ki-tô.”
Trong quyển sách “Không Trở lại Đường cũ: Một chứng nhân Lòng Thương xót,” Cha Donald kể lại chuyện xảy ra sáng hôm sau.
Quá khó khăn để thốt ra được trải nghiệm của mình với thân mẫu, vì lúng túng và vì thiếu những từ ngữ tôn giáo, cậu Donnie cuối cùng thuyết phục thân mẫu rằng cậu có một trải nghiệm tôn giáo chân thành. Mẹ cậu ngay lập tức bắt đầu gọi bất kỳ một linh mục nào bà có thể nhớ ra và có thể gặp được con trai của bà.
Nhưng lúc đó vừa sau 6 giờ sáng một chút, và hầu hết các linh mục chưa thức dậy, hoặc chưa sẵn sàng cho một cuộc hẹn vào sáng sớm.
“... Linh mục không cảm nhận được sự cấp bách của hoàn cảnh — sự cần thiết cho một cuộc gặp gỡ lúc 6.30 sáng, không có hẹn trước. Trong trí của linh mục, chuyện gì lại quá quan trọng đến mức không thể đợi thêm vài giờ đồng hồ? Không dễ dàng chịu đầu hàng, mẹ tôi gọi một linh mục thứ hai nhưng cũng nhận được câu trả lời tương tự. ‘Chúng ta có thể dời cuộc hẹn đến 8.30 hay 9.00 không mẹ?’ cha hỏi.”
“Khi mẹ tôi đang bấm số gọi cho một linh mục thứ ba, tôi ngăn mẹ tôi lại và nói, ‘Mẹ, không phải là có một chỗ …’ Giọng của tôi kéo dài ra như lúc trước. Tôi thậm chí chẳng biết phải gọi là gì. Chúng tôi lúc đó đang sống tại Trại Hải quân Không lực Norfolk, và tôi cũng chẳng biết chỗ tôi muốn nói đến được gọi là nhà thờ hay nhà nguyện. Tôi nói, ‘Không phải có những cái chỗ gì đó nằm phía trong của cổng chính đó sao?’” cha kể lại trong sách.
“Hiểu được tôi đang muốn nói đến điều gì, mẹ nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, ‘Ừ, Donnie. Chạy nhanh!’”
Ngay sau đó, cậu Donnie có thể gặp được một linh mục, ngài mời cậu đến và “xem” ngài dâng Lễ. Sau Lễ, linh mục tặng cho Donnie một bức ảnh Chúa Giê-su.
“Tôi bị sốc khi thấy Giê-su không nhìn tôi theo cách như muốn nghiền nát tôi. Bức ảnh Ngài với cử chỉ ban ơn lành. Tôi bắt đầu khóc. Tôi nhận ra tôi được yêu và tôi được Thiên Chúa cần đến,” cha nói.
Cuối cùng, Donnie trở thành một linh mục dòng các cha Maria (Congregation of Marian Fathers of the Immaculate Conception of the Most Blessed Virgin Mary). Cha thường đi nơi này nơi kia chia sẻ câu truyện sám hối trở về rất đặc biệt của cha.
“Tôi thường nói với mọi người rằng tôi là “tang chứng” của Lòng Chúa Thương xót - lòng thương xót đã có tác dụng. Tôi đã làm quá nhiều điều xấu xa và làm tổn thương quá nhiều người, tuy nhiên vẫn có lòng thương xót cho những người như tôi. Và nếu điều đó là đúng, thì nó đã đúng, rồi cả thế giới, có cả một đại dương mênh mông lòng thương xót đang chờ đợi chúng ta,” cha nói.
“Chúa Giê-su yêu chúng ta, và Người đến vì chúng ta. Thiên Chúa quá yêu chúng ta, Người mong chờ tình bạn của chúng ta, Người đang khao khát con tim của chúng ta. Hãy trao nó cho Người, và tín thác nơi Người.”

[Nguồn:  catholicnewsagency]



[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 16/10/2016]