Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Chuyến Tông du của Đức Thánh Cha Lêô XIV đến Tây Ban Nha (6 – 12 tháng 6 năm 2026) – Cuộc gặp gỡ “Xây dựng Mạng lưới với Thế giới Văn hóa, Kinh tế và Thể thao” tại “Movistar Arena”, Madrid, 07.06.2026

Chuyến Tông du của Đức Thánh Cha Lêô XIV đến Tây Ban Nha (6 – 12 tháng 6 năm 2026) – Cuộc gặp gỡ “Xây dựng Mạng lưới với Thế giới Văn hóa, Kinh tế và Thể thao” tại “Movistar Arena”, Madrid, 07.06.2026

Chuyến Tông du của Đức Thánh Cha Lêô XIV đến Tây Ban Nha (6 – 12 tháng 6 năm 2026) – Cuộc gặp gỡ “Xây dựng Mạng lưới với Thế giới Văn hóa, Kinh tế và Thể thao” tại “Movistar Arena”, Madrid, 07.06.2026

*******

Vào lúc 17 giờ 30 chiều nay, Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Tòa Sứ thần Tòa Thánh và di chuyển bằng xe giáo hoàng đến Movistar Arena ở Madrid để tham dự cuộc gặp gỡ mang chủ đề “Xây dựng các mạng lưới với thế giới Văn hóa, Kinh tế và Thể thao”, với sự hiện diện của khoảng mười lăm nghìn người.

Khi đến nơi vào khoảng 18 giờ 00, Đức Thánh Cha được Đức Hồng y José Cobo Cano, Tổng Giám mục Chính tòa Madrid, đón tiếp. Trước khi tiến lên sân khấu, ngài đã đi bộ một vòng quanh các khán đài của nhà thi đấu để chào các tín hữu.

Sau bài thánh ca, Đức Hồng y Tổng Giám mục Madrid đã ngỏ lời chào mừng Đức Thánh Cha.

Tiếp đó là các bài phát biểu và chứng từ của nam diễn viên Antonio Banderas; ông José María Coello de Portugal, Viện trưởng Đại học Complutense; ông Antonio Garamendi, Chủ tịch Liên đoàn các Tổ chức Doanh nghiệp Tây Ban Nha (CEOE); ông Unai Sordo, Tổng Thư ký Công đoàn Comisiones Obreras; và bà Ángela López de Miguel, Chủ tịch Liên đoàn Doanh nghiệp nhỏ và vừa Tây Ban Nha (CEPYME), đại diện cho giới kinh tế và lao động; cuối cùng là hai vận động viên Carolina Marín và Teresa Perales. Xen kẽ các phần chứng từ là tiết mục nghệ thuật của nghệ sĩ Sara Baras.

Sau đó, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã đọc diễn văn của ngài.

Sau phần trình diễn âm nhạc và phép lành của Đức Thánh Cha, cuộc gặp gỡ kết thúc bằng một bài thánh ca bế mạc.

Kết thúc chương trình, Đức Lêô XIV rời sân khấu cùng với Đức Hồng y Tổng Giám mục Madrid và di chuyển bằng xe đến Tòa Tổng Giám mục, nơi ngài dùng bữa tối với Đức Hồng y Cobo Cano trước khi trở về Tòa Sứ thần Tòa Thánh.

Dưới đây là bài diễn văn của Đức Thánh Cha gửi tới những người hiện diện trong cuộc gặp gỡ:


Diễn văn của Đức Thánh Cha


Thưa Đức Hồng y,
Các bạn thân mến,

Tôi rất vui được hiện diện cùng các bạn tại nơi đây, nơi không chỉ đón tiếp các sự kiện thể thao, nghệ thuật và văn hóa, mà còn là nơi của những cảm xúc sâu thẳm nhất của con người: niềm vui, sự ngưỡng mộ, lòng nhiệt huyết và niềm hy vọng, cũng như nỗi buồn và sự thất vọng.

Tại đất nước xinh đẹp này, thật không thể không khâm phục tinh thần sáng tạo xuyên suốt lịch sử và định hình nên bản sắc của nơi đây. Một vẻ đẹp được thể hiện rõ nơi các thành phố, trên các đường phố, các tượng đài, quảng trường và khu vườn, trong các trường đại học và nhà thờ, trong âm nhạc, hội họa, vũ điệu, cũng như nghệ thuật ẩm thực. Nơi đây, người ta còn cảm nhận được tinh thần của các thế hệ đã biến đổi cảnh quan và trao cho nó một đặc tính riêng; và điều đó cho chúng ta thấy, trong từng chi tiết, trí tuệ và ý chí kiên định đang ngự trị trong tinh thần con người.

Sau khi chiêm ngưỡng thật kỹ những kỳ công mà các thế hệ trước đã tạo nên, một câu hỏi tất yếu xuất hiện và thách đố tất cả chúng ta: chúng ta đang để lại di sản gì cho tương lai, và rộng hơn, chúng ta đang xây dựng một cộng đồng như thế nào?

Tôi đã chăm chú lắng nghe từng phần đóng góp của các diễn giả, và tôi đồng ý với các bạn. Quả thật, xã hội của chúng ta sở hữu một năng lực phi thường trong việc sản xuất, đổi mới và truyền thông; tuy nhiên, có vẻ như chúng ta vẫn cần học cách bảo vệ linh hồn của những gì mình tạo ra. Nếu không, chúng ta có nguy cơ trở thành những chuyên gia trong lĩnh vực truyền thông và những nhà sản xuất hiệu quả, nhưng lại không chắc chắn mình sản xuất vì lý do gì, nhằm mục đích nào, với ai và cho ai. Trong bối cảnh ấy, Giáo hội, với ý thức về cả những thành công lẫn sai lầm của mình trong dòng lịch sử, mong muốn được duy trì cuộc đối thoại với thế giới đương đại.

Khát vọng hướng tới điều thiện hảo, cái đẹp và chân lý được bén rễ sâu trong chính DNA của nhân loại. Chính trên nền tảng của khát vọng nhân bản sâu xa ấy cùng với kinh nghiệm tích lũy qua nhiều thế kỷ mà Giáo hội đề xuất những con đường dẫn tới một đời sống phẩm giá và công ích. Về điểm này, Thánh Phaolô VI từng khẳng định trước Liên Hợp Quốc rằng, bất kể người ta có quan điểm nào về Giáo hoàng Rôma, sứ mạng của ngài vẫn được mọi người biết rõ. Với tư cách là một “chuyên gia về con người”, Giáo hội không thể làm ngơ trước bất cứ điều gì thực sự thuộc về con người (x. Gaudium et Spes, số 1). Chính vì thế, “sự rộng mở đối với đối thoại là một phần thiết yếu trong ơn gọi của Giáo hội” (Magnifica Humanitas, số 2). Hôm nay chúng ta khẳng định rằng câu hỏi mang tính quyết định vẫn là: là một con người đích thực nghĩa là gì?

Với lòng khiêm tốn nhưng xác tín, Giáo hội chia sẻ điều mình đã khám phá được qua kinh nghiệm đức tin: rằng Đức Giêsu Kitô mang đến câu trả lời cho những câu hỏi lớn liên quan đến đời sống con người và sự viên mãn của đời sống ấy, cả trong thế giới này và cuối cùng là trong trong cõi vĩnh hằng. “Vì thế, con người luôn là ‘con đường của Hội Thánh’ và là trung tâm của mọi con đường đích thực cho sự phát triển con người toàn diện” (sđd., số 50). Do đó, Giáo hội không thể làm ngơ trước văn hóa, bởi nhờ văn hóa mà con người, với tư cách là con người, "là" con người trọn vẹn hơn (x. Tóm lược Học thuyết Xã hội của Giáo hội Công giáo, số 554).

Chính vì từ “văn hóa” gợi nhắc đến “vun trồng”, như chính nguồn gốc từ nguyên chung của hai từ này cho thấy, nên chúng ta được mời gọi tự vấn bản thân rằng hôm nay chúng ta đang gieo trồng điều gì, điều gì đang thực sự đâm chồi nảy lộc và điều gì đang âm thầm héo úa trong xã hội chúng ta; chúng ta đang gìn giữ những giá trị nào và chúng ta đang để cho những giá trị nào lụi tàn. Đó là những câu hỏi sâu sắc và cần thiết, không thể bỏ qua.

Để trả lời những câu hỏi này, cần phải có một cuộc đối thoại xã hội mà chúng ta có thể ví như nghệ thuật xây dựng các mạng lưới, một nghệ thuật đòi hỏi sự gặp gỡ, lắng nghe, đối thoại và tôn trọng.

Trong mọi lãnh vực hoạt động khác nhau của con người, chúng ta phải lưu tâm đến ngôn ngữ mình sử dụng — dù là văn viết, lời nói hay hình ảnh trong không gian kỹ thuật số — bởi truyền thông không bao giờ là trung tính. Mọi hình thức diễn đạt đều cất tiếng nói và truyền tải một thông điệp; nó có thể làm tổn thương hoặc chữa lành, làm tan vỡ những mong chờ hoặc mở ra những chân trời mới, gieo rắc chia rẽ hoặc khơi dậy niềm hy vọng về khả năng cùng nhau xây dựng một điều gì đó thực sự nhân bản.

Vì thế, xây dựng các mạng lưới là một cuộc đối thoại giữa các định chế đặt phẩm giá con người ở vị trí trung tâm. Điều đó có nghĩa là, chẳng hạn, đại học không được tách rời thế giới lao động cũng như không được rời bỏ chân lý; doanh nghiệp không được xem người lao động chỉ là một yếu tố khác trong phương trình lợi ích của mình. Nghệ thuật không chỉ dành riêng cho giới tinh hoa; thể thao không được bị giản lược thành một màn trình diễn hay biến thành một ngành kinh doanh thuần túy; và tiến bộ công nghệ phải lưu tâm đến người già, người nghèo và những người không có tiếng nói.

Từ nhãn quan Kitô giáo, đóng góp của chúng ta cho cuộc đối thoại về sự sống nhìn nhận rằng rằng Đấng Tạo Hóa đã dệt nên con người bằng những sợi chỉ của tình yêu; bởi họ được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là tình yêu (x. 1 Ga 4:8). Đây chính là nền tảng của phẩm giá bất khả xâm phạm của con người, và sự tôn trọng tuyệt đối phẩm giá ấy là cơ sở của mọi cuộc đối thoại.

Thứ hai, xây dựng các mạng lưới có nghĩa là cùng nhau sáng tạo. Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã khẳng định: “Đức tin là tình yêu, và vì thế sáng tạo nên thi ca và âm nhạc. Đức tin là niềm vui, vì thế nó tạo nên cái đẹp” (Bài Giáo lý, ngày 21 tháng 5 năm 2008). Tất cả chúng ta đều đã từng trải nghiệm một điều gì đó rất đẹp — đẹp đến mức làm biến đổi chúng ta từ bên trong: một bài hát, một bài thơ, một ngôi thánh đường tĩnh lặng, một giọng nói, một ánh mắt, hay thậm chí một trận bóng rổ được thưởng thức cùng bạn bè.

Vì thế, không có gì ngạc nhiên khi việc loan báo Tin Mừng và ý thức rằng tất cả chúng ta là anh chị em với nhau lại được diễn tả dưới hình thức của bài ca saeta trong Tuần Thánh hoặc qua thi ca thần bí. Sự diễn tả ấy cũng được tìm thấy trong thiên tài văn chương của những tác giả như Lope de Vega, Thánh Têrêsa Giêsu Avila, Thánh Gioan Thánh Giá, Calderón de la Barca, hay trong văn xuôi thanh thoát của Thánh Tôma Aquinô, người mà chúng ta đã được thừa hưởng những bài thánh thi tuyệt mỹ của lễ Mình và Máu Thánh Chúa Kitô mà hôm nay chúng ta đang cử hành. Tất cả những điều này cho thấy mối liên hệ giữa vật chất và tinh thần cấu thành nên chính cuộc sống của chúng ta.

Thứ ba, xây dựng các mạng lưới có nghĩa là phục vụ một cách vô vị lợi. Một cái nhìn khách quan cho thấy biết bao người nam nữ được thúc đẩy bởi đức tin đã xây dựng bệnh viện và trường học, khởi xướng các sáng kiến liên đới và nói bằng một ngôn ngữ mang lại phẩm giá cho con người. Vì thế, chúng ta nên thành thật tự hỏi rằng liệu thế giới — và đặc biệt là châu Âu — có thể hình thành bản sắc của mình nếu thiếu đi ảnh hưởng tinh thần đã thấm đẫm trong lịch sử của nó hay không. Đây không nhằm mục đích khiêu khích, nhưng là lời mời gọi suy xét xem liệu cõi vĩnh hằng — đã đi vào thời gian và không gian qua mầu nhiệm Nhập Thể của Đức Giêsu Kitô — còn có thể hòa hợp với đời sống thường ngày hay không.

Liệu có thể tin một cách nghiêm túc rằng châu Âu — mà chúng ta hết lòng yêu mến — sẽ vẫn như vậy nếu không có sự ảnh hưởng của đức tin? Tại sao chúng ta lại sợ hãi việc để cho cõi vĩnh hằng thấm nhập vào đời sống thường nhật? Tiếng gọi của các vị tiền nhiệm của tôi vẫn còn vang vọng: đừng sợ! Hãy mở rộng cửa cho Đức Kitô! Đức Giêsu Kitô không lấy đi điều gì nơi chúng ta nhưng ban tặng cho chúng ta mọi sự.

Tôi tự hỏi: ai là những người vẫn đang bị loại trừ bất kể những đức tính và năng lực của họ? Chúng ta không thể làm ngơ trước thực tế rằng tình cảnh của người nghèo là một tiếng kêu không ngừng, trong lịch sử của nhân loại, chất vấn cuộc sống của chúng ta, các xã hội của chúng ta, các hệ thống chính trị và kinh tế của chúng ta, và cả Giáo hội (x. Dilexi Te, số 9).

Quả thật, Đức Kitô khôi phục công ích trở lại đúng vị trí của nó như một trọng tài khôn ngoan, làm giảm bớt lòng tham của một số người và nuôi dưỡng niềm hy vọng cho những người khác, đồng thời mong muốn cứu độ tất cả mọi người.

Giáo hội này, “chuyên gia về con người”, dù đôi khi phải đi ngược dòng, vẫn quả quyết rằng “các cơ cấu kinh tế và thể chế chỉ công bằng khi chúng phục vụ sự phát triển toàn diện của con người và thúc đẩy sự tham gia có trách nhiệm của mọi người” (Magnifica Humanitas, số 34).

Sau cùng, tôi muốn hướng sự chú ý của các bạn đến một thế giới, như các bạn đều biết, không xa lạ đối với tôi: thế giới thể thao. Hãy nghĩ xem có bao nhiêu người trong chúng ta đã học được cách tôn trọng đối thủ trên sân thi đấu thay vì qua việc ngồi nghe một bài thuyết trình. Có bao nhiêu vận động viên dạy chúng ta biết chấp nhận thua mà không oán hận, chiến thắng mà không hạ nhục người khác, hoặc biết đứng dậy sau khi vấp ngã.

Thánh Gioan Phaolô II, vừa là một vận động viên vừa là một mục tử, đã từng nói: “Trong thời đại ngày nay, thật buồn khi nhiều hình thức bạo lực khác nhau — và do đó là lòng hận thù — đang có nguy cơ xé nát kết cấu của tình liên đới xã hội, các bạn [các vận động viên] góp phần của mình bằng cách cống hiến một tấm gương sáng ngời về sự gắn kết, hòa bình và hiệp nhất — nói ngắn gọn là nghệ thuật ‘biết cách ở bên nhau’” (Diễn văn trước các tham dự viên Giải Vô địch lướt ván nước châu Âu, châu Phi và Địa Trung Hải lần thứ 33, ngày 31 tháng 8 năm 1979). Những lời này thậm chí còn mang tính thời sự và cấp bách hơn cả khi chúng được nói ra lần đầu tiên.

Các bạn thân mến, tôi mời gọi các bạn hãy trở thành những nhân vật chính mới trong việc dệt nên những mạng lưới mới có khả năng hòa hợp mọi lãnh vực của đời sống. Hãy dệt nên một xã hội được đổi mới, nơi thời gian thấm đượm sự vĩnh hằng, nơi văn hóa gìn giữ ký ức và thúc đẩy đối thoại, nơi giáo dục cổ võ việc tìm kiếm chân lý bằng tinh thần phản biện, nơi nghệ thuật khơi dậy sự kinh ngạc và tạo nên những cảm xúc cao đẹp, nơi doanh nghiệp nhìn nhận phẩm giá con người và nơi lao động vẫn là nguồn mạch của niềm hy vọng.

Chúng ta hãy trở thành những nhân vật chính mới bằng cách lắng nghe lời khuyên của Thánh Phaolô: “Vui với người vui, khóc với người khóc. Hãy đồng tâm nhất trí với nhau, đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan, đừng lấy ác báo ác, hãy chú tâm vào những điều mọi người cho là tốt. Hãy làm tất cả những gì anh em có thể làm được, để sống hoà thuận với mọi người (Rm 12:15–18). Vì tất cả những điều này sẽ quyết định liệu trong tương lai, “nhân tính của chúng ta trong tất cả sự vĩ đại của nó” có tiếp tục tỏa sáng hay không. Chân thành cảm ơn các bạn.

Vậy, tất cả chúng ta hãy trở thành những người xây dựng cộng đồng mới này.

Chân thành cảm ơn các bạn và chúc những điều tốt đẹp nhất đến với mọi người.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 09/06/2026]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét