Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng 05.04.2026 - Đức Thánh Cha Lêô XIV: Loan báo Cuộc Vượt qua của Đức Kitô là cất lên tiếng nói mới cho niềm hy vọng

Đức Thánh Cha Lêô XIV: Loan báo Cuộc Vượt qua của Đức Kitô là cất lên tiếng nói mới cho niềm hy vọng

Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng

Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng 05.04.2026 - Đức Thánh Cha Lêô XIV: Loan báo Cuộc Vượt qua của Đức Kitô là cất lên tiếng nói mới cho niềm hy vọng

*******

Thứ Hai ngày 6 tháng 4 năm 2026, Thứ Hai trong Tuần Bát nhật Phục sinh, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã chủ sự giờ kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng từ cửa sổ Điện Tông tòa, trước sự hiện diện của hơn tám ngàn tín hữu và khách hành hương quy tụ tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Trong bài huấn từ, Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu hãy vui mừng làm chứng cho sự Phục Sinh của Chúa, và nhắc nhở rằng “lời loan báo Phục sinh giải thoát tương lai chúng ta khỏi nấm mồ.”

Đức Lêô XIV nhấn mạnh, “Cũng như Đấng Phục sinh, Đấng hằng sống và hiện diện, giải thoát quá khứ khỏi kết cục hủy diệt, thì lời loan báo Phục Sinh cũng miễn trừ tương lai chúng ta khỏi nấm mồ”.

Toàn thể thụ tạo bước vào thời gian cứu độ

Đức Thánh Cha bắt đầu bằng lời chào những người hiện diện với lời chào Phục sinh truyền thống: “Đức Kitô đã sống lại! Chúc mừng Phục sinh!” Ngài giải thích rằng lời chào này, tràn đầy kinh ngạc và niềm vui sướng, sẽ đồng hành trong suốt tuần lễ, khi phụng vụ cử hành việc toàn thể thụ tạo bước vào thời kỳ cứu độ: “Sự tuyệt vọng của cái chết đã bị loại bỏ vĩnh viễn, nhân danh Chúa Giêsu.”

Hai cách giải thích về cùng một biến cố

Suy tư về Tin Mừng trong ngày (Mt 28:8-15), Đức Thánh Cha chỉ ra rằng trước ngôi mộ trống có hai cách tường thuật đối lập nhau: một là của những người phụ nữ đã gặp Đấng Phục sinh và chạy đi loan báo; và tường thuật của những người lính canh, những kẻ bị mua chuộc để loan truyền lời dối trá rằng xác Chúa Giêsu đã bị lấy trộm.

Ngài nhấn mạnh, “Từ cùng một sự thật — ngôi mộ trống — nảy sinh hai cách giải thích: một là nguồn mạch của sự sống mới và vĩnh cửu; cách kia dẫn đến cái chết chắc chắn và dứt khoát”.

Ngài nói thêm rằng sự tương phản này mời gọi chúng ta suy tư về giá trị của chứng tá Kitô giáo và về tính trung thực trong truyền thông. Ngày nay, cũng như khi xưa, sự thật thường bị che khuất bởi những tin giả, những dối trá và những cáo buộc vô căn cứ. Tuy nhiên, sự thật luôn luôn vươn lên hàng đầu, sống động và rạng ngời.

Chính Chúa Giêsu hôm nay cũng nói với mỗi người chúng ta, như Ngài đã nói với những người phụ nữ: “Đừng sợ. Hãy đi và loan báo.” Như thế, Đấng Phục Sinh trở thành Tin Mừng cần được đem đến cho thế giới. “Cuộc Vượt Qua của Chúa là cuộc Vượt Qua của chúng ta, là cuộc Vượt Qua của nhân loại,” ngài khẳng định.

Loan báo Phục Sinh, cất lên tiếng nói hy vọng

Vì lý do này, Đức Lêô XIV nhấn mạnh tầm quan trọng của việc Tin Mừng này cách đặc biệt phải đến được với những người đang chịu sự áp bức của sự dữ: những dân tộc bị giày xéo bởi chiến tranh, những Kitô hữu bị bách hại vì đức tin, và những trẻ em bị tước mất quyền được học hành.

“Loan báo cuộc Vượt Qua của Đức Kitô bằng lời nói và việc làm có nghĩa là cất lên tiếng nói mới cho niềm hy vọng, bằng không sẽ bị bóp nghẹt bởi bàn tay của những kẻ bạo lực. Khi được loan báo trên thế giới, Tin Mừng sẽ xua tan mọi bóng tối, trong mọi thời đại.”

Tưởng nhớ Đức Thánh Cha Phanxicô

Trước khi kết thúc, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tưởng nhớ với tình cảm đặc biệt, “trong ánh sáng của Đấng Phục Sinh,” vị tiền nhiệm của ngài là Đức Thánh Cha Phanxicô, người đã phó dâng sự sống cho Chúa chính vào ngày Thứ Hai Phục Sinh năm trước.

“Khi nhớ lại chứng tá vĩ đại về đức tin và tình yêu của ngài, chúng ta cùng cầu nguyện với Đức Trinh Nữ Maria, Tòa Đấng Khôn Ngoan, để chúng ta ngày càng trở thành những người loan báo sự thật rạng ngời hơn.”

Toàn văn bài giảng:


ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
KINH LẠY NỮ VƯƠNG THIÊN ĐÀNG

Quảng trường Thánh Phêrô
Thứ Hai Phục sinh, ngày 6 tháng 4 năm 2026

___________________________________


Anh chị em thân mến, Đức Kitô đã sống lại! Chúc mừng Phục sinh!

Lời chào này, tràn đầy kinh ngạc và niềm vui sướng, sẽ đồng hành với chúng ta trong suốt tuần này. Khi chúng ta cử hành ngày mới mà Chúa đã tạo nên cho chúng ta, phụng vụ công bố việc toàn thể thụ tạo bước vào thời kỳ cứu độ: nhân danh Chúa Giêsu, sự tuyệt vọng của cái chết đã bị quét sạch mãi mãi.

Tin Mừng hôm nay (Mt 28:8–15) kêu gọi chúng ta lựa chọn giữa hai cách tường thuật: một là của những người phụ nữ đã gặp Chúa Phục Sinh (cc. 9–11), và tường thuật của những lính canh đã bị các thủ lãnh Công nghị mua chuộc (cc. 11–14). Nhóm thứ nhất loan báo chiến thắng của Đức Kitô trên sự chết; nhóm sau khẳng định rằng cái chết luôn chiến thắng trong mọi hoàn cảnh. Theo phiên bản của họ, Chúa Giêsu đã không sống lại; trái lại, xác của Người đã bị lấy trộm. Từ cùng một sự thật — ngôi mộ trống — phát sinh hai cách giải thích: một là nguồn mạch của sự sống mới và vĩnh cửu, cách kia là của cái chết chắc chắn và dứt khoát.

Sự tương phản này mời gọi chúng ta suy tư về giá trị của chứng tá Kitô giáo và sự chính trực của truyền thông của con người. Rất thường khi, việc công bố sự thật bị che khuất bởi những điều mà ngày nay chúng ta gọi là “tin giả” — những lời dối trá, ám chỉ và những cáo buộc vô căn cứ. Tuy nhiên, trước những trở ngại như vậy, sự thật không ở trong tình trạng bị che giấu; trái lại, sự thật xuất hiện để gặp gỡ chúng ta, sống động và rạng ngời, soi sáng ngay cả những bóng tối sâu thẳm nhất. Cũng như Người đã nói với các phụ nữ tại mộ, Chúa Giêsu hôm nay cũng nói với chúng ta: “Đừng sợ; hãy đi và báo cho anh em” (c. 10). Như thế, chính Người trở thành Tin Mừng để được làm chứng trong thế giới. Cuộc Vượt Qua của Chúa là cuộc Vượt qua của chúng ta — là cuộc Vượt qua của toàn nhân loại — vì Người, Đấng đã chết vì chúng ta, là Con Thiên Chúa, Đấng đã hiến mạng sống vì chúng ta. Cũng như Đấng Phục Sinh, Đấng hằng sống và hiện diện, giải thoát quá khứ khỏi một kết cục hủy diệt, thì lời loan báo Phục sinh cũng cứu chuộc tương lai chúng ta khỏi nấm mồ.

Các bạn thân mến, điều vô cùng quan trọng là Tin Mừng này đến được, trên hết là với những người đang bị áp bức bởi sự dữ vốn làm băng hoại lịch sử và gây lầm lạc cho lương tâm! Tôi nghĩ đến các dân tộc đang chịu đau khổ vì chiến tranh, các Kitô hữu bị bách hại vì đức tin, và những trẻ em bị tước mất cơ hội được học hành. Loan báo mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô bằng cả lời nói và việc làm có nghĩa là cất lên tiếng nói mới của niềm hy vọng — một niềm hy vọng nếu không sẽ bị bóp nghẹt bởi bàn tay của những kẻ bạo lực. Ở bất cứ nơi nào được loan báo, Tin Mừng sẽ chiếu rọi ánh sáng trên mọi bóng tối, trong mọi thời đại.

Với lòng trìu mến đặc biệt, trong ánh sáng của Chúa Phục Sinh, hôm nay chúng ta tưởng nhớ Đức Thánh Cha Phanxicô, vào Thứ Hai Phục sinh năm ngoái, ngài đã trở về cùng Chúa. Khi chúng ta nhớ lại chứng tá sâu sắc của ngài về đức tin và tình yêu, chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện lên Đức Trinh Nữ Maria, Tòa Đấng Khôn Ngoan, để chúng ta có thể trở thành những sứ giả của sự thật ngày càng rạng ngời hơn.

___________________________


Sau kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng:


Anh chị em thân mến,

Tôi thân ái chào mừng tất cả anh chị em, những anh chị em hành hương thân yêu đến từ nước Ý và nhiều quốc gia khác. Cách đặc biệt, cha chào các bạn trẻ đến từ Giáo hạt Appiano Gentile. Tôi cũng hướng tâm trí về tất cả những người ở nhiều nơi trên thế giới, đang tham gia các sáng kiến được tổ chức nhân “Ngày Quốc tế Thể thao vì Phát triển và Hòa bình”, và tôi lặp lại lời kêu gọi rằng thể thao, với ngôn ngữ phổ quát của tình huynh đệ, có thể trở thành một không gian của sự hội nhập và hòa bình.

Tôi cảm ơn tất cả những anh chị em đã gửi cho tôi các lời chúc mừng Phục sinh trong những ngày này. Tôi đặc biệt biết ơn những lời cầu nguyện của anh chị em. Nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria, xin Thiên Chúa ban thưởng cho mỗi người anh chị em bằng những ân huệ của Người!

Tôi cầu chúc anh chị em trải qua Thứ Hai Phục sinh này và những ngày trong Tuần Bát nhật Phục sinh — trong đó chúng ta tiếp tục cử hành sự Phục sinh của Đức Kitô — trong niềm vui và đức tin. Chúng ta hãy tiếp tục cầu xin ơn hòa bình cho toàn thế giới.

Chúc anh chị em Thứ Hai Phục sinh hạnh phúc!


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 7/4/2026]


Phép lành Phục Sinh 2026 Urbi et Orbi

Đức Thánh Cha: Sự Phục sinh của Đức Kitô là sức mạnh thực sự mang lại hòa bình cho nhân loại

Phép lành Urbi et Orbi

Phép lành Phục Sinh 2026 Urbi et Orbi

*******

Lúc 12 giờ trưa (ND: 05/04/2026), từ ban công chính của Vương cung Thánh đường Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã gửi đến các tín hữu hiện diện tại Quảng trường Thánh Phêrô cũng như những người đang theo dõi qua đài phát thanh và truyền hình sứ điệp Phục sinh và những lời cầu chúc mà chúng tôi xin ghi lại dưới đây.

______________________________________

SỨ ĐIỆP “URBI ET ORBI”
CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV

PHỤC SINH 2026

Ban công chính Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô
Chúa Nhật, ngày 5 tháng 4 năm 2026

________________________________________


Anh chị em thân mến,
Chúa Kitô đã sống lại! Chúc mừng Phục sinh!

Từ bao thế kỷ qua, Giáo hội hân hoan cất lên bài ca về biến cố là nguồn cội và nền tảng đức tin của mình: “Vâng, Đức Kitô – niềm hy vọng của tôi – đã sống lại / Đức Kitô thực sự đã sống lại từ cõi chết / Vua Khải hoàn, Đấng hiển trị muôn đời, xin thương xót chúng con” (Ca tiếp liên Phục Sinh).

Phục Sinh là chiến thắng của sự sống trên cái chết, của ánh sáng trên bóng tối, của tình yêu trên hận thù. Đó là một chiến thắng phải trả bằng một giá rất đắt: Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống (x. Mt 16:16), đã phải chết — và chết trên thập giá — sau khi chịu một bản án bất công, bị nhạo báng, bị tra tấn và đổ đến giọt máu cuối cùng. Như Chiên Thiên Chúa thật đã bị sát tế, Người đã gánh lấy tội trần gian (x. Ga 1:29; 1 Pr 1:18–19) và như thế giải thoát tất cả chúng ta — và cùng với chúng ta là toàn thể thụ tạo — khỏi vương quốc của sự dữ.

Nhưng bằng cách nào Chúa Giêsu có thể chiến thắng? Đâu là sức mạnh mà Người đã dùng để đánh bại một lần dứt khoát kẻ thù xưa, thủ lãnh thế gian này (x. Ga 12:31)? Quyền năng nào đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, không phải để trở lại đời sống cũ, nhưng bước vào sự sống đời đời, và như thế mở ra trong chính thân xác Người con đường từ thế gian này về cùng Chúa Cha?

Sức mạnh ấy, quyền năng ấy, chính là Thiên Chúa, vì Người là Tình yêu sáng tạo và sinh ra, Tình yêu trung tín đến cùng, và Tình yêu tha thứ và cứu chuộc.

Đức Kitô, “Vị Vua chiến thắng” của chúng ta, đã chiến đấu và chiến thắng trận chiến của Người qua sự phó thác đầy tin tưởng vào thánh ý Chúa Cha, vào kế hoạch cứu độ của Người (x. Mt 26:42). Như thế, Người đã đi đến tận cùng con đường đối thoại, không bằng lời nói nhưng bằng hành động: để tìm kiếm chúng ta là những kẻ bị hư mất, Người đã trở nên người phàm; để giải thoát chúng ta là những nô lệ, Người đã trở nên tôi tớ; để ban sự sống cho chúng ta là những kẻ phải chết, Người đã chấp nhận bị giết trên thập giá.

Quyền năng mà nhờ đó Đức Kitô đã sống lại hoàn toàn phi bạo lực. Nó giống như hạt lúa mì, sau khi thối đi trong lòng đất, đã mọc lên, đâm xuyên qua những lớp đất cứng, nảy mầm và trở thành bông lúa vàng. Còn hơn thế, nó giống như trái tim con người, dù bị tổn thương bởi sự xúc phạm, đã khước từ bản năng trả thù, và tràn đầy lòng trắc ẩn, cầu nguyện cho kẻ đã xúc phạm mình.

Thưa anh chị em, đó chính là sức mạnh thực sự mang lại hòa bình cho nhân loại, bởi vì nó vun đắp các mối tương quan tôn trọng ở mọi mức độ: giữa các cá nhân, trong gia đình, giữa các nhóm xã hội và các quốc gia. Nó không tìm kiếm lợi ích riêng, nhưng tìm kiếm ích chung; nó không tìm cách áp đặt kế hoạch của riêng mình, nhưng giúp thiết kế và thực hiện một kế hoạch cùng với những người khác.

Vâng, sự phục sinh của Đức Kitô là khởi đầu của một nhân loại mới; đó là lối tiến vào miền đất hứa đích thực, nơi công lý, tự do và hòa bình ngự trị, nơi mọi người nhận biết nhau là anh chị em, là con cái của cùng một Cha, Đấng là Tình yêu, là Sự sống và Ánh sáng.

Thưa anh chị em, qua sự phục sinh của Chúa, Người đặt chúng ta đối diện trước thực tại bi thảm của tự do con người mạnh mẽ hơn nữa. Trước ngôi mộ trống, chúng ta có thể ngập tràn hy vọng và kinh ngạc như các môn đệ, hoặc sợ hãi như những lính canh và người Pharisêu, buộc phải dùng đến sự dối trá và thủ đoạn thay vì thừa nhận rằng Đấng bị kết án đã thực sự sống lại (x. Mt 28:11–15)!

Dưới ánh sáng Phục Sinh, chúng ta hãy cho phép mình được kinh ngạc bởi Đức Kitô! Hãy cho phép con tim chúng ta được biến đổi bởi tình yêu bao la của Người dành cho chúng ta! Những ai đang nắm giữ vũ khí hãy hạ chúng xuống! Những ai có quyền khơi mào chiến tranh, hãy chọn hòa bình! Không phải là một nền hòa bình áp đặt bằng vũ lực, nhưng thông qua đối thoại! Không phải với khát vọng thống trị người khác, nhưng để gặp gỡ họ!

Chúng ta đang dần quen với bạo lực, cam chịu trước nó, và trở nên thờ ơ. Dửng dưng trước cái chết của hàng ngàn người. Thờ ơ trước những hệ lụy của hận thù và sự chia rẽ mà các cuộc xung đột gieo rắc. Thờ ơ trước những hậu quả kinh tế và xã hội mà chúng gây ra, điều mà tất cả chúng ta đều cảm nhận. Đang tồn tại một sự “toàn cầu hóa tính dửng dưng” ngày càng gia tăng, theo cách diễn đạt quen thuộc của Đức Thánh Cha Phanxicô, người cách đây một năm đã gửi những lời cuối cùng của ngài đến thế giới từ ban công này, nhắc nhở chúng ta rằng: “Chúng ta chứng kiến mỗi ngày một khao khát mãnh liệt về sự chết chóc, về sự giết hại trong nhiều cuộc xung đột đang diễn ra ở các nơi khác nhau trên thế giới!” (Sứ điệp Urbi et Orbi, 20 tháng 4 năm 2025).

Thập giá Đức Kitô luôn nhắc nhở chúng ta về những đau khổ và đau đớn bao quanh cái chết và cơn hấp hối mà nó mang theo. Tất cả chúng ta đều sợ chết, và vì sợ hãi, chúng ta quay lưng đi, chọn cách không nhìn vào nó. Chúng ta không thể tiếp tục thờ ơ! Và chúng ta không thể cam chịu trước sự dữ! Thánh Augustinô dạy rằng: “Nếu bạn sợ cái chết, hãy yêu mến sự phục sinh!” (Bài giảng 124, 4). Chúng ta cũng hãy yêu mến sự phục sinh, điều nhắc nhở chúng ta rằng sự dữ không phải là lời cuối cùng, bởi vì nó đã bị đánh bại bởi Đấng Phục sinh.

Người đã đi qua cái chết để ban cho chúng ta sự sống và hòa bình: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian” (Ga 14:27). Bình an mà Chúa Giêsu ban cho chúng ta không đơn thuần là sự im tiếng của vũ khí, mà là bình an chạm đến và biến đổi trái tim mỗi người chúng ta! Chúng ta hãy cho phép mình được biến đổi bởi bình an của Đức Kitô! Hãy làm cho tiếng kêu cầu hòa bình xuất phát từ con tim chúng ta vang lên! Vì lý do này, tôi mời gọi tất cả anh chị em hiệp thông với tôi trong buổi canh thức cầu nguyện cho hòa bình mà chúng ta sẽ cử hành tại Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô vào Thứ Bảy tới, ngày 11 tháng 4.

Trong ngày đại lễ này, chúng ta hãy từ bỏ mọi khát vọng xung đột, thống trị và quyền lực, và nài xin Chúa ban bình an của Người cho một thế giới đang bị tàn phá bởi chiến tranh, bị ghi dấu bởi hận thù và sự thờ ơ khiến chúng ta cảm thấy bất lực trước sự dữ. Chúng ta hãy phó thác cho Chúa mọi tâm hồn đang đau khổ và chờ đợi nền hòa bình đích thực mà chỉ mình Người có thể ban tặng. Chúng ta hãy phó thác cho Người và rộng mở tâm hồn với Người! Người là Đấng duy nhất làm cho mọi sự trở nên mới (x. Kh 21:5).

Chúc mừng Phục Sinh!


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 6/4/2026]