Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

Huấn từ của Đức Thánh Cha trong giờ đọc Kinh Truyền Tin ngày 12.07.2026

“Hãy dành thời gian để lắng nghe, đọc và suy niệm Lời Chúa trong kỳ nghỉ của anh chị em”

Huấn từ của Đức Thánh Cha trong giờ đọc Kinh Truyền Tin

Huấn từ của Đức Thánh Cha trong giờ đọc Kinh Truyền Tin ngày 12.07.2026

Vào lúc 12 giờ trưa Chúa nhật XV Thường niên hôm nay, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã đến Quảng trường Tự Do (Piazza della Libertà) tại Castel Gandolfo để cùng đọc kinh Truyền Tin với các tín hữu và khách hành hương quy tụ trước Điện Tông tòa thuộc khu Biệt thự Giáo hoàng.

Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu tận dụng kỳ nghỉ hè để dành thời gian cho việc cầu nguyện và Lời Chúa, để họ khi trở lại với nhịp sống thường nhật, được đổi mới cả về thể xác lẫn tinh thần.

Dưới đây là toàn văn huấn từ của Đức Thánh Cha trước khi đọc kinh kính Đức Mẹ:


********

ĐỨC GIÁO HOÀNG LÊÔ XIV

KINH TRUYỀN TIN

Quảng trường Tự Do – Piazza della Libertà (Castel Gandolfo)
Chúa nhật XV Thường niên, ngày 12 tháng 7 năm 2026

___________________________________


Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!

Trong phụng vụ hôm nay, Thánh sử Matthêu trình bày với chúng ta dụ ngôn Người Gieo giống (x. Mt 13:1–23), mô tả lòng quảng đại và sự tín thác mà Thiên Chúa dùng để gieo Lời của Người vào tâm hồn chúng ta, cũng như quyền năng của Người trong chúng ta.

Chính Chúa Giêsu, Ngôi Lời làm người, Đấng đã hiến mạng sống vì ơn cứu độ của chúng ta, là hạt giống mà Chúa Cha tiếp tục gieo khắp thế gian, để qua việc chết đi, Người sinh nhiều hoa trái (x. Ga 12:24). Quả thật, đôi khi Người gặp nơi chúng ta mảnh đất chai cứng và thờ ơ; khi khác lại là mảnh đất xao lãng, như vệ đường, đất sỏi đá hoặc bụi gai. Thế nhưng cũng có những lúc Người gặp được mảnh đất đón nhận và phì nhiêu; khi ấy, những phép lạ của tình yêu được khởi sự, có sức mạnh biến đổi mọi sự — như chính mỗi người chúng ta có lẽ đã từng cảm nghiệm trong cuộc đời mình. Chính vì thế, Chúa Cha không bao giờ ngừng gieo hạt, bởi Người biết rằng sức mạnh tình yêu của Người mạnh mẽ hơn sự yếu đuối của chúng ta (x. 2 Cr 12:9–10).

Khi nói về "hạt giống" là Lời Thiên Chúa, thánh Gioan Kim Khẩu đặt câu hỏi: "Làm sao có thể hợp lý khi gieo vào giữa bụi gai, trên sỏi đá hay trên lối đi? Đối với hạt giống và đất đai thì điều đó là không hợp lý; nhưng đối với các linh hồn và giáo lý thì lại hoàn toàn đáng ca ngợi" (Bài giảng về Tin Mừng theo Thánh Matthêu, 44, 5), bởi vì trong bàn tay của Thiên Chúa, "đất sỏi đá có thể được biến thành đất màu mỡ; vệ đường không còn bị người qua lại giẫm đạp hay phơi mình trước mọi người qua đường, nhưng trở nên mảnh đất phì nhiêu; còn bụi gai có thể được dọn sạch để hạt giống được hoàn toàn an toàn" (sđd.).

Lòng quảng đại của Thiên Chúa đối với chúng ta không phải là sự ngây thơ, nhưng là sự khôn ngoan. Người nhìn thấy nơi chúng ta tiềm năng của điều thiện hảo mà đôi khi chính chúng ta cũng không nhận ra. Vì thế, Chúa, Đấng hiểu rõ mảnh đất tâm hồn chúng ta hơn chính chúng ta, không bao giờ ngừng tin tưởng nơi chúng ta — tin vào con người hiện tại của chúng ta và vào con người mà chúng ta có thể trở thành, từng ngày một, nếu chúng ta phó thác bản thân cho Người trong đức tin.

Như vậy, từ lòng quảng đại và sự tín thác khi hạt giống được gieo, cũng như từ sự khiêm nhường và lòng rộng mở khi hạt giống được đón nhận, hoa trái của Chúa Thánh Thần sẽ lớn lên trong chúng ta và lan tỏa. Thánh Phaolô dạy rằng đó là "bác ái, hoan lạc, bình an, ​nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, ​tiết độ" (Gl 5:22). Thế giới của chúng ta hôm nay đang cần biết bao những hoa trái này: để được tràn đầy những hoa trái đó và được biến đổi nhờ chúng!

Vì thế, chúng ta hãy quyết tâm dành không gian cho việc lắng nghe, đọc và suy niệm Lời Chúa, đặc biệt trong những ngày nghỉ hè này, qua đó nuôi dưỡng những khoảnh khắc ý nghĩa của sự thinh lặng và cầu nguyện, kết hợp với việc nghỉ ngơi và giải trí lành mạnh. Bằng cách này, chúng ta khi trở lại với các hoạt động thường nhật, được đổi mới cả về thể xác lẫn tâm hồn, sẵn sàng loan báo Tin Mừng và ngày càng có khả năng góp phần vào sự triển nở của Nước Thiên Chúa.

Xin Đức Maria, Nữ Vương các Thánh Tông Đồ và là Ngôi sao của công cuộc Loan báo Tin mừng, trợ giúp chúng ta.

__________________________


Sau kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến,

Tôi gửi lời chào đến cư dân của thị trấn xinh đẹp Castel Gandolfo này, nơi tôi đang nghỉ ngơi trong ít ngày, và vui mừng chào đón tất cả anh chị em, những người hành hương đến từ khắp nơi trên thế giới!

Thật đáng tiếc, những cơn gió chiến tranh lại một lần nữa đang thổi qua vùng Trung Đông, Ukraina và nhiều nơi khác trên thế giới, gieo rắc bạo lực, kinh hoàng và cái chết, và một lần nữa gây đau khổ cho biết bao người vô tội. Chúng ta đừng để những ngọn gió này dập tắt ngọn lửa hy vọng và hòa bình, ngay cả khi ngọn lửa ấy xem ra mong manh và chập chờn.

Tôi một lần nữa bày tỏ niềm hy vọng rằng chúng ta sẽ kiên trì trên con đường đối thoại, gặp gỡ và ngoại giao. Đây là con đường duy nhất có thể dẫn đến một nền hòa bình công bằng và bền vững, trong đó các dân tộc có thể sống trong sự hòa giải, an ninh lẫn nhau và tôn trọng phẩm giá của mỗi con người.

Hôm nay là "Ngày Chúa nhật Biển". Suy nghĩ của tôi hướng về tất cả các thủy thủ, ngư dân và công nhân cảng trên khắp thế giới, dù phải chịu cảnh xa cách những người thân yêu và đôi khi sống trong nỗi lo sợ vì các cuộc xung đột diễn ra trên biển, họ vẫn duy trì hoạt động thương mại cũng như đời sống của biết bao dân tộc qua lao động kiên nhẫn và âm thầm của họ.

Sau cùng, tôi xin dâng lời cầu nguyện cho đông đảo các tín hữu Ba Lan đang quy tụ trong cuộc hành hương thường niên bên linh ảnh Đức Mẹ Jasna Góra, để với tư cách là những “môn đệ truyền giáo,” họ trở nên những chứng nhân vui tươi của Tin Mừng.


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 13/07/2026]


Thánh Augustinô cũng nghỉ hè. Đây là những gì ngài đã làm.

Thánh Augustinô cũng nghỉ hè. Đây là những gì ngài đã làm.

Thánh Augustinô cũng nghỉ hè. Đây là những gì ngài đã làm.

Public Domain

Daniel Esparza

10/07/26


Ngài mượn một biệt thự miền quê của người bạn, đưa thân mẫu và các môn sinh đến đó, rồi dành thời gian tranh luận về hạnh phúc. Một hình mẫu cho bất cứ kỳ tĩnh dưỡng mùa hè nào.

Việc đó diễn ra vào tháng Mười Một, chứ không phải tháng Bảy. Thế nhưng, tinh thần của những gì Thánh Augustinô đã thực hiện tại Cassiciacum vào năm 386 lại chính là những gì mùa hè hướng tới — và là điều mà phần lớn chúng ta, với chiếc điện thoại và những quyển tiểu thuyết đọc dở, cùng thói quen không thể ngừng kiểm tra thư điện tử, vẫn không thể thực hiện ngay cả khi có thời gian.

Ngài tạm rời xa sự nghiệp của mình. Khi ấy, Augustinô đang giảng dạy môn hùng biện tại Milano, một trong những vị trí học thuật danh giá nhất của thế giới hậu La Mã, và vào cuối mùa hè năm 386, ngài đã từ chức — bề ngoài là vì căn bệnh ở lồng ngực, nhưng thực ra vì cuộc hoán cải mà ngài đã trải qua trong một khu vườn ở Milano khiến ngài không thể tiếp tục lối sống cũ. Một người bạn tên Verecundus, một nhà ngữ pháp học, không thể cùng tham gia kỳ tĩnh dưỡng vì đã lập gia đình và chưa được rửa tội, đã ngỏ ý cho ngài mượn biệt thự miền quê của ông tại Cassiciacum, ở phía bắc thành phố. Augustinô nhận lời, quy tụ những người thân cận rồi lên đường.

Nhóm người đi cùng rất thân thiết: bà Monica, thân mẫu của ngài; Adeodatus, người con trai tài năng của ngài; người em trai Navigius; người bạn thân thiết nhất Alypius; hai người anh em họ là Lastidianus và Rusticus; cùng hai môn sinh là Licentius và Trygetius. Một thư ký tốc ký cũng đi cùng để ghi chép các cuộc đối thoại, mà sau này trở thành những tác phẩm Kitô giáo đầu tiên của Augustinô. Điều mà về sau ngài gọi là otium philosophandi — “sự thư nhà dành cho triết học” — chính là nguyên lý làm sinh động toàn bộ thời gian lưu lại nơi đó. Không phải sự nhàn rỗi, không phải du lịch, cũng không phải là sự tiêu khiển. Đó là một cách chậm lại có chủ đích để suy tư thấu đáo hơn về những điều hệ trọng nhất.

Thánh Augustinô luôn nhớ về Verecundus với lòng trìu mến suốt phần đời còn lại. Trong quyển Tự thú (Confessions), ngài cầu xin Thiên Chúa “ân thưởng cho Verecundus vì ngôi nhà miền quê ở Cassiciacum, nơi chúng con tìm thấy sự nghỉ ngơi trong Người, thoát khỏi cơn sốt của thế gian”. Cụm từ đó — “cơn sốt của thế gian” — rất đáng để dừng lại suy ngẫm. Thánh Augustinô rời Milan không vì lười biếng hay vô trách nhiệm. Ngài ra đi vì những ồn ào và áp lực của đời sống nghề nghiệp đã trở thành một căn bệnh, còn miền quê chính là phương dược chữa lành.

Ngày 13 tháng Mười Một — cũng là sinh nhật lần thứ 32 của ngài — ngài quy tụ mọi người tại balneum, tức nhà tắm công cộng, đãi họ một chiếc bánh sinh nhật làm từ bột mì spelt, hạnh nhân và mật ong, rồi đề nghị một cuộc đối thoại kéo dài ba ngày về vấn đề hạnh phúc. Ngài từng lo lắng cho người em trai Navigius, người lẽ ra phải kiêng đồ ngọt vì bệnh gan. Nhưng Navigius không cam lòng bỏ lỡ chiếc bánh sinh nhật. “Ngược lại, nó còn tốt cho em nữa,” ông nói — loại mật ong từ vùng Imetto của Hy Lạp có vị ngọt đắng nên sẽ không gây ra vấn đề gì.

Cuộc đối thoại sau đó trở thành tác phẩm De Beata Vita — Về đời sống hạnh phúc, tác phẩm đầu tiên Augustinô hoàn thành với tư cách là một Kitô hữu. Bà Monica, dù chưa từng được đào tạo chính quy về triết học, vẫn tham gia một cách trọn vẹn, và có lúc bà đưa ra câu trả lời chính xác đến mức người con trai của bà phải thốt lên rằng nó xứng tầm với Cicero. Câu hỏi được đặt ra cho bà là: đời sống hạnh phúc là gì? Câu trả lời của bà: nhận biết Thiên Chúa.

Như Thánh Augustinô triển khai xuyên suốt quyển Tự thú, hạnh phúc là một niềm khát khao được khắc sâu ngay trong cấu trúc của con người: “Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và lòng chúng con mãi khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Người.” De Beata Vita là nỗ lực nghiêm túc đầu tiên của ngài, sau cuộc hoán cải, nhằm suy tư về chính nỗi khắc khoải đó — và tác phẩm không ra đời trong một giảng đường, mà quanh một bàn tiệc sinh nhật, trong ngôi nhà miền quê mượn của một người bạn, giữa sự quây quần của những người ngài yêu thương.

Ngày nay, Cassiciacum được xác định là Cassago Brianza, một thị trấn nhỏ thuộc vùng Brianza của Lombardy. Những ngọn núi mà Thánh Augustinô từng chiêm ngưỡng vẫn còn đó. Ngôi làng này đã nhận ngài làm thánh bổn mạng vào năm 1631. Người dân địa phương thỉnh thoảng vẫn làm một loại bánh được cho là dựa theo công thức của chiếc bánh sinh nhật vào tháng Mười Một năm ấy.

Hình mẫu mà Cassiciacum để lại vừa đơn sơ vừa đòi hỏi cao. Hãy tạm rời xa công việc. Hãy đến một nơi không phải là chiếc bàn làm việc của bạn. Hãy đưa theo những người xứng đáng để trò chuyện. Hãy chậm lại đủ để đặt ra những câu hỏi mà một tuần làm việc bình thường không bao giờ có chỗ trống. Thánh Augustinô không lãng phí kỳ nghỉ của mình vào những thú tiêu khiển. Ngài dùng nó để suy nghĩ cách tường tận hơn những gì mà trước đó ngài có thể mất nhiều tháng để suy tư — và điều ngài suy tư chính là câu hỏi, như Đức Thánh Cha Lêô XIV đã lưu ý khi ngài đọc về Thánh Augustinô, luôn luôn là cấp thiết: đời sống hạnh phúc thực sự mang diện mạo như thế nào, và có thể tìm thấy nó ở đâu?

Ngài đã tìm được câu trả lời bên chiếc bánh sinh nhật, trong một nhà tắm công cộng, vào một ngày tháng Mười Một. Mùa hè cũng hoàn toàn có thể thực hiện điều này.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 11/07/2026]