Tiếp kiến các chủng sinh Chủng viện Giáo hoàng Liên giáo phận “Piô XI” vùng Apulia tại Molfetta và Chủng viện Giáo phận Aversa, 03.09.2026
*******
Sáng nay, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV tiếp kiến các chủng sinh của Chủng viện Giáo hoàng Liên giáo phận “Piô X” vùng Apulia tại Molfetta và Chủng viện Giáo phận Aversa.
Sau đây là diễn văn Đức Thánh Cha trước những người hiện diện trong cuộc gặp gỡ:
Diễn văn của Đức Thánh Cha
Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.
Bình an cho anh chị em.
Thưa các anh em Giám mục,
Các linh mục, chủng sinh và quý thân nhân thân mến,
Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn sự hiện diện của anh chị em ở đây hôm nay.
Anh em đến từ hai hành trình khác nhau và hai vùng miền khác nhau, nhưng năm nay, hai chủng viện của anh em cùng mừng một kỷ niệm. Tại Molfetta, anh em kỷ niệm một trăm năm cơ sở mới được xây dựng theo lệnh của Đức Giáo hoàng Piô XI, mà tên của ngài được đặt cho chủng viện của anh em; còn tại Aversa, anh em mừng ba trăm năm kể từ ngày khánh thành cơ sở hiện tại.
Khi gặp gỡ anh em, tôi muốn nhấn mạnh một khía cạnh trong hành trình đào tạo của anh em: đó là mối tương quan với Đấng đã gọi anh em. Việc học tập, kỷ luật và những chặng đường trong hành trình của anh em là những yếu tố quan trọng cần ghi nhớ, nhưng chúng chỉ thực sự có ý nghĩa khi được đặt nền tảng trong mối tương quan của anh em với Thiên Chúa.
Trong Tin Mừng của Thánh Máccô, ngài kể cho chúng ta rằng Chúa Giêsu “lên núi, và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. Người lập Nhóm Mười Hai” – những người mà Người gọi là tông đồ – “để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng” (Mc 3:13-14).
Những lời ngắn ngủi này chứa đựng tất cả. Khi suy niệm về trích đoạn ngắn này, chúng ta có thể nhận ra một tổng hợp đáng chú ý về kinh nghiệm dành cho tất cả những người được gọi, cho tất cả những người mong muốn đào sâu sự hiểu biết về sự thật ơn gọi của riêng họ. Có một ngọn núi phải leo lên, nơi chúng ta có thể gặp Đức Kitô, và trên hết, nơi chúng ta có thể ở với Người. Trọng tâm của kinh nghiệm chủng viện nằm trọn vẹn ở đây: học cách ở cùng Thầy, là Chúa Giêsu.
Thánh sử kể cho chúng ta rằng Chúa “gọi đến với Người những kẻ Người muốn”, và ngay lập tức làm nổi bật sự tự do của Thiên Chúa, từ đó khởi nguồn mọi ơn gọi. Không có sự cạnh tranh, không có thứ bậc, cũng chẳng có văn bản nào ghi rằng Người chọn những kẻ tốt nhất: Người đã chọn những kẻ Người muốn. Trong một thế giới quá mải mê tôn vinh việc tự khẳng định bản thân, điều quan trọng thật sự cần phải nhắc lại rằng không ai trong anh em, cũng không một ai trong chúng ta, hiện diện nơi đây vì mình xứng đáng được như vậy, nhưng chỉ bởi sự tự do lựa chọn của Thiên Chúa Cha, dấu chỉ và bảo chứng của một tình yêu nhưng không, luôn đi trước chúng ta và không bao giờ làm chúng ta thất vọng.
Các chủng sinh thân mến, chính sự hiện diện của anh em trong chủng viện là một dấu chỉ hy vọng cho toàn thể Hội thánh. Không phải một sự lạc quan mơ hồ, nhưng là niềm vững tin rằng Chúa luôn kêu gọi, trong mọi thời đại của lịch sử và ở mọi nơi. Khi nhìn từng người trong anh em, tôi chiêm ngắm kỳ công của Thiên Chúa, Đấng không bao giờ mệt mỏi trong việc thì thầm vào tâm hồn những người trẻ về vẻ đẹp của việc hiến dâng đời mình cho Người và cho Hội Thánh.
Mọi ơn gọi đều nảy sinh từ một cuộc đối thoại thân tình với Thiên Chúa, được nuôi dưỡng trong thinh lặng và cầu nguyện, một cuộc đối thoại thường diễn ra “bất chấp tiếng ồn ào điếc tai của thế giới” (Đức Lêô XIV, Sứ điệp nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, ngày 16 tháng 3 năm 2026). Đó là nơi mọi sự được quyết định, và để cuộc đối thoại đó diễn ra, chúng ta phải học cách ở với Người.
Anh em có rất nhiều tấm gương về điều này, nhưng tôi nghĩ rằng đối với tất cả anh em, vị giám mục đáng kính Don Tonino Bello cho thấy một cách đặc biệt rõ ràng thế nào là một linh mục và thế nào là một giám mục: không phải bằng lời nói, nhưng trong từng cử chỉ và từng quyết định, và làm chứng cho điều ấy cho đến cùng. Vì lý do này, thời gian sống trong chủng viện vẫn rất cần thiết, hôm nay cũng như trong quá khứ. Trong một thế giới luôn vội vã và nhìn với thái độ nghi ngờ bất kỳ sự tạm dừng kéo dài thời gian nào, người ta có thể nghĩ rằng chủng viện là một sự xa xỉ, hay một định chế lỗi thời, nhưng không phải vậy. Chính bởi thời đại của chúng ta chuyển động quá nhanh và quá ồn ào, nên cần có một nơi chốn và một giai đoạn trong cuộc đời, nơi người ta học cách dừng lại, phân định và cho phép bản thân được đào tạo không theo con đường tắt. Chủng viện không phải là sự trì hoãn sứ vụ, nhưng là điều kiện tiên quyết cho sứ vụ. Chúng ta đừng coi nhẹ điều này.
Thật vậy, sau khi nghe tiếng Chúa, cần phải đến với Người và leo lên núi; đôi khi điều này có thể rất gian nan, bởi chúng ta phải leo bằng chính đôi chân của mình, có lúc hụt hơi, mà vẫn chưa nhìn thấy đỉnh núi.
Tuy nhiên, sự nhọc nhằn của đời sống thiêng liêng được nâng đỡ bởi vẻ đẹp của tình huynh đệ và sự chia sẻ sứ vụ. Thật vậy, trên núi, Chúa Giêsu không chỉ gọi một người, nhưng là mười hai người, với những tính cách hết sức đa dạng, và đôi khi tưởng chừng như không thể dung hòa theo cách nhìn của chúng ta. Chúa quy tụ họ lại, đặt họ bên cạnh nhau, để họ học biết rằng Giáo hội được sống trong sự hiệp nhất: Giáo hội không thuộc về riêng bất cứ ai trong chúng ta, và tất cả chúng ta đều được kêu gọi yêu mến và phục vụ Giáo hội như một thân thể duy nhất. Anh em đến từ Molfetta cảm nghiệm điều này một cách đặc biệt, bởi vì tại Chủng viện liên giáo phận, sự hiệp thông giữa các Giáo hội của vùng Apulia không chỉ là một lý tưởng, nhưng là một tình bạn cụ thể đang bén rễ trong những năm tháng này và sẽ đồng hành với anh em trong suốt đời linh mục.
Bởi vì, cũng như “không có mục tử nào tồn tại một mình” (Đức Lêô XIV, Tông thư Một lòng trung thành kiến tạo tương lai, ngày 8 tháng 12 năm 2025, số 15), thì một chủng sinh cũng không thể hình thành một hành trình riêng với Chúa: người ấy phải luôn cảm nhận và sống vẻ đẹp của sự trung gian của Giáo hội. Vì thế, trước khi là nơi tiếp thu kiến thức, chủng viện phải là “một trường huấn luyện giúp chủng sinh biết chăm sóc chính tâm hồn mình” (sđd., số 12). Và thưa quý cha giáo, tôi xin anh em hãy là những người thầy đầu tiên trong việc chăm sóc và trong tình huynh đệ được biểu lộ qua những mối tương quan đích thực, cá nhân cũng như cộng đoàn, được xây dựng trên sự thật và đức ái. Không ai có thể trở thành nhà đào tạo chỉ sau một đêm: thừa tác vụ của anh em hết sức tinh tế, mà anh em phải chuẩn bị bằng kiến thức, lòng kiên nhẫn và tình yêu.
Sau đó còn có bước cuối cùng: bước xuống núi, bởi núi không phải là nơi trú ẩn. Chúa Giêsu không đưa Nhóm Mười hai lên nơi cao để giữ họ được an toàn, nhưng để sau khi đã cảm nghiệm về Thiên Chúa, họ được sai đi rao truyền sự mới mẻ của sự sống đó cho thế giới.
Vì thế, anh em sẽ được gọi đi xuống núi, được sai đến với dân chúng trên chính quê hương mình: đến với những gia đình đang chật vật để kiếm sống, với những người trẻ ở tuổi hai mươi phải vác balo lên đường tìm việc làm, với những người già sống cô đơn, với những người bị gạt ra bên lề, và với những người đã đánh mất ý nghĩa của cuộc sống. Linh mục được sai đến với tất cả mọi người để loan báo vẻ đẹp của đức tin vào Đức Giêsu Kitô, Tin Mừng về ơn cứu độ của chúng ta, cho tất cả mọi người. Đó là ơn cứu độ đã được ban cho chúng ta qua Mẹ Maria. Hãy phó thác mình cho Mẹ, cũng như cho Đấng đầu tiên đã thực hiện những gì mà giờ đây anh em được yêu cầu thực hiện. Hãy xin Đức Maria ban cho anh em ơn biết học cách nói lời “xin vâng” với Chúa Giêsu mỗi ngày.
Các chủng sinh thân mến, trước khi chia tay, tôi muốn cảm ơn anh em. Tôi cảm ơn anh em, thay mặt Giáo hội, vì lời “xin vâng” anh em đã thưa và vẫn tiếp tục thưa mỗi ngày: đó không phải là điều dễ dàng, cũng chẳng phải là điều đương nhiên trong thế giới ngày nay, và Giáo hội ý thức rõ điều đó.
Và tôi muốn dành lời cảm ơn đặc biệt cho các gia đình hiện diện nơi đây. Một ơn gọi không bao giờ nảy sinh nếu không có một môi trường thích hợp, và nó thường cần một mái ấm, những bậc cha mẹ biết cầu nguyện và biết cách để con cái bước đi. Các gia đình thân mến, lòng biết ơn của tôi và của toàn thể Giáo hội xin được gửi đến anh chị em.
Tôi gửi lời chào và ban phép lành cho các thầy phó tế sẽ được truyền chức linh mục trong ít ngày tới: tôi nhớ anh em trong lời cầu nguyện, để anh em luôn là những môn đệ trung thành, vui tươi và can đảm của Chúa. Tất cả chúng ta sẽ cầu nguyện cho anh em.
Tôi ban phép lành cho tất cả anh em, cùng với các Giám mục, các cha giáo, các gia đình của anh em, và những cộng đoàn đang chờ đợi anh em và cầu nguyện cho anh em. Cảm ơn anh chị em.
[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 04/09/2026]