Đức Thánh Cha: Sống lại với Đức Kitô, ước gì chúng ta cũng mang lại sự sống cho một thế giới mới của hòa bình và hiệp nhất
Canh Thức Phục Sinh trong Đêm Thánh
*******
Vào lúc 9 giờ tối, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã chủ sự Đêm Canh thức Phục sinh trọng thể tại Vương cung Thánh đường Vatican.
Nghi thức bắt đầu tại tiền sảnh của Đền thờ Thánh Phêrô với việc làm phép lửa và chuẩn bị Nến Phục Sinh. Đoàn rước tiến lên bàn thờ với Nến Phục Sinh đã được thắp sáng và hát bài ca Exsultet, tiếp theo là Phụng vụ Lời Chúa, Phụng vụ Thánh tẩy và Phụng vụ Thánh Thể, đồng tế cùng các vị hồng y.
Đức Thánh Cha thúc giục chúng ta đừng sợ loại bỏ những tảng đá đang giam cầm chúng ta trong các nấm mồ và dường như không thể lay chuyển: sự ngờ vực, nỗi sợ hãi, tính ích kỷ, lòng oán hận, chiến tranh, bất công và sự cô lập giữa các dân tộc và quốc gia. “Đừng để chúng làm chúng ta tê liệt!” là lời kêu gọi của Đức Thánh Cha, ngài sẽ cử hành bí tích Rửa tội và Thêm sức cho mười dự tòng.
Dưới đây là bài giảng Đức Thánh Cha trình bày sau khi công bố Tin Mừng:
________________________
Bài giảng của Đức Thánh Cha
“Đêm thánh này […] xua tan hận thù, đem lại hòa hợp và khuất phục những kẻ quyền thế” (Bài Công bố Phục Sinh).
Anh chị em thân mến, vị phó tế, khi bắt đầu cử hành này, đã ngợi ca ánh sáng của Đức Kitô Phục sinh, được biểu trưng qua Nến Phục sinh. Từ một ngọn Nến duy nhất này, tất cả chúng ta đã thắp sáng ngọn nến của mình, và mỗi người mang theo một ngọn lửa nhỏ được lấy từ cùng một nguồn lửa, chúng ta đã thắp sáng đại vương cung thánh đường này. Đó là dấu chỉ của ánh sáng Phục sinh, ánh sáng liên kết chúng ta trong Giáo hội như những ngọn đèn cho thế gian. Sau lời công bố của phó tế, chúng ta đáp “Amen,” khẳng định cam kết đón nhận sứ mạng này, và lát nữa đây chúng ta sẽ lặp lại lời “Thưa con tin” khi làm mới lại những lời hứa khi chịu phép Rửa tội.
Anh chị em thân mến, đây là một đêm Canh thức tràn ngập ánh sáng, lâu đời nhất trong truyền thống Kitô giáo, được gọi là “mẹ của mọi đêm canh thức.” Trong đêm này, chúng ta sống lại việc tưởng niệm chiến thắng của Chúa sự sống trên sự chết và hỏa ngục. Chúng ta thực hiện điều này trong những ngày vừa qua, như trong một cuộc cử hành vĩ đại, sau khi đã hành trình đi qua các mầu nhiệm cuộc Thương khó của Thiên Chúa, Đấng vì chúng ta đã trở nên “đau khổ triền miên” (Is 53:3), “bị đời khinh khi ruồng rẫy” (sđd), bị tra tấn và đóng đinh vào thập giá.
Có tình yêu nào lớn lao hơn, có hành vi ân sủng nào trọn vẹn hơn thế? Đấng Phục Sinh chính là Đấng Tạo Hóa của vũ trụ, Đấng mà thuở bình minh của lịch sử đã ban cho chúng ta sự hiện hữu từ hư vô, thì nay trên thập giá, để tỏ lộ tình yêu vô biên của Người, đã ban cho chúng ta sự sống.
Bài đọc thứ nhất nhắc lại cho chúng ta về điều này qua trình thuật về khởi nguyên. Thuở ban đầu, Thiên Chúa đã sáng tạo trời và đất (x. St 1:1), tạo dựng vũ trụ từ chỗ hỗn độn, mang lại sự hài hòa từ sự rối ren, và trao phó cho chúng ta, những kẻ được tạo dựng theo hình ảnh của Người, nhiệm vụ làm những người canh giữ. Và ngay cả khi, do tội lỗi, nhân loại đã không sống xứng với kế hoạch ấy, Chúa vẫn không bỏ rơi chúng ta, nhưng đã tỏ lộ dung nhan thương xót của Người theo cách đầy ngạc nhiên hơn nữa: qua ơn tha thứ.
Vì thế, “đêm thánh” này cũng bắt nguồn từ chính nơi đã xảy ra sự thất bại đầu tiên của nhân loại, và trải dài qua các thế kỷ như một con đường hòa giải và ân sủng.
Dọc theo hành trình này, phụng vụ đã cung cấp cho chúng ta nhiều chặng đường qua các bản văn thánh mà chúng ta vừa nghe. Phụng vụ nhắc chúng ta nhớ việc Thiên Chúa đã ngăn giữ tay ông Abraham khi ông sẵn sàng hiến tế con trai mình là Isaac, để cho chúng ta thấy rằng Người không muốn cái chết của chúng ta, nhưng muốn chúng ta hiến dâng chính mình để trở nên những chi thể sống động của một dòng dõi những người được cứu độ trong tay Người (x. St 22:11-12, 15-18). Cũng vậy, phụng vụ mời gọi chúng ta suy ngẫm về việc Chúa đã giải thoát dân Israel khỏi ách nô lệ Ai Cập, biến biển cả, nơi của sự chết chóc và là một trở ngại không thể vượt qua, thành cửa ngõ mở ra khởi đầu của một đời sống mới và tự do. Và cùng một sứ điệp đó đã vang lên trong lời các ngôn sứ, trong đó chúng ta được nghe những lời ngợi khen Chúa như một phu quân kêu gọi và quy tụ (x. Is 54:5-7), là nguồn mạch làm thỏa cơn khát, là dòng nước làm sinh hoa kết trái (x. Is 55:1, 10), là ánh sáng chỉ đường bình an (x. Br 3:14), là Thần Khí biến đổi và canh tân tâm hồn (Êd 36:26).
Trong tất cả những thời khắc này của lịch sử cứu độ, chúng ta đã thấy cách Thiên Chúa, khi đối diện với sự nghiệt ngã của tội lỗi vốn chia rẽ và giết chết, đã đáp lại bằng sức mạnh của tình yêu hiệp nhất và phục hồi sự sống. Chúng ta đã cùng nhau tưởng nhớ những điều ấy, đan xen câu chuyện với các thánh vịnh và lời nguyện, để nhắc nhở chúng ta rằng, nhờ cuộc Vượt Qua của Đức Kitô, “đã được mai táng với Người trong cái chết […] chúng ta cũng được sống một đời sống mới […] đã chết đối với tội lỗi và sống cho Thiên Chúa trong Đức Kitô Giêsu” (Rm 6:4-11), được thánh hiến trong Bí tích Rửa tội cho tình yêu của Chúa Cha, hiệp nhất trong mầu nhiệm các thánh thông công, và nhờ ân sủng mà trở nên những viên đá sống động để xây dựng Nước của Người (x. 1 Pr 2:4-5).
Dưới ánh sáng của tất cả những điều đó, chúng ta đọc lại trình thuật Phục sinh mà chúng ta đã nghe trong Tin Mừng theo Thánh Matthêu. Vào buổi sáng Phục Sinh, những người phụ nữ, vượt qua nỗi đau buồn và sợ hãi, đã lên đường. Họ muốn đến mồ Chúa Giêsu. Họ nghĩ sẽ tìm thấy ngôi mộ bị niêm phong, với một tảng đá lớn ở lối vào và lính canh giữ. Đó chính là tội lỗi: một rào cản rất nặng nề giam cầm chúng ta và ngăn cách chúng ta khỏi Thiên Chúa, cố gắng giết chết những lời hy vọng của Người trong chúng ta. Tuy nhiên, Maria Mađalêna và bà Maria khác đã không bị nao núng. Họ đi đến mộ và nhờ đức tin cùng tình yêu, họ đã trở thành những chứng nhân đầu tiên của sự Phục sinh. Trong trận động đất và nơi thiên thần ngồi trên tảng đá đã bị lăn ra, họ đã nhìn thấy quyền năng tình yêu của Thiên Chúa, mạnh hơn mọi quyền lực của sự dữ, có khả năng “xua tan hận thù” và “khuất phục những kẻ quyền thế.” Con người có thể giết chết thân xác, nhưng sự sống của Thiên Chúa tình yêu là sự sống đời đời; sự sống ấy vượt trên cái chết, và không ngôi mộ nào có thể giam cầm được. Vì thế, Đấng bị Đóng đinh đã hiển trị từ thập giá, thiên thần ngồi trên tảng đá, và Chúa Giêsu hằng sống đã hiện ra trước mặt họ và nói: “Hãy vui lên” (Mt 28:9).
Anh chị em thân mến, đây cũng là sứ điệp của chúng ta gửi đến thế giới hôm nay: cuộc gặp gỡ mà chúng ta mong muốn làm chứng, bằng lời của đức tin và những việc bác ái, hát lên bằng chính cuộc sống mình lời “Alleluia” mà chúng ta công bố trên môi miệng (x. Thánh Augustinô, Bài giảng 256, 1). Như những người phụ nữ đã chạy đi loan báo cho anh chị em mình, tối nay chúng ta cũng ước mong lên đường từ vương cung thánh đường này để mang đến cho mọi người tin vui rằng Chúa Giêsu đã sống lại, và với quyền năng của Người, cùng sống lại với Người, chúng ta cũng có thể mang lại sức sống cho một thế giới mới hòa bình và hiệp nhất, như “nhiều người mà là một người; nhiều Kitô hữu mà là một Đức Kitô” (Thánh Augustinô, Chú giải Thánh vịnh 127, 3).
Sứ mạng ấy được thánh hiến cho những anh chị em hiện diện nơi đây, đến từ nhiều nơi trên thế giới và sắp đón nhận Bí tích Rửa tội. Sau hành trình dài của giai đoạn dự tòng, hôm nay họ được tái sinh trong Đức Kitô để trở nên những thụ tạo mới (x. 2 Cr 5:17), những chứng nhân của Tin Mừng. Với họ, và với tất cả chúng ta, chúng ta lặp lại những lời Thánh Augustinô đã nói với các Kitô hữu thời đại của ngài: “Hãy loan báo Đức Kitô; hãy gieo hạt […]. Hãy loan truyền Tin Mừng; những gì anh em đã cưu mang trong lòng mình” (Bài giảng 116, 7).
Thưa anh chị em, ngay cả ngày nay cũng không thiếu những nấm mồ cần phải mở ra, và thường thì những tảng đá niêm phong chúng quá nặng nề và được canh giữ cẩn mật đến mức dường như không thể lay chuyển. Có những tảng đá đè nặng lên trái tim con người, như sự ngờ vực, sợ hãi, ích kỷ và oán hận; những tảng đá khác, hệ quả của những tảng đá trước, phá vỡ các mối dây liên kết giữa chúng ta, như chiến tranh, bất công và sự cô lập giữa các dân tộc và quốc gia. Đừng để chúng làm chúng ta tê liệt! Qua các thế kỷ, nhiều người với sự trợ giúp của Thiên Chúa đã loại bỏ chúng, có lẽ với nỗ lực rất lớn, đôi khi bằng cả mạng sống của mình, nhưng đã để lại những hoa trái tốt lành mà chúng ta vẫn được thừa hưởng cho đến ngày nay. Họ không phải là những nhân vật xa vời không thể đạt tới, mà là những người như chúng ta, được củng cố bởi ân sủng của Đấng Phục Sinh, trong đức ái và sự thật, đã có can đảm để nói, như Thánh Tông đồ Phêrô nói, bằng “lời Thiên Chúa” (1 Pr 4:11) và hành động “bằng sức mạnh Thiên Chúa ban, để trong mọi việc Thiên Chúa được tôn vinh” (sđd).
Chúng ta hãy để mình được truyền cảm hứng bởi gương sáng của họ và trong Đêm Thánh này, chúng ta hãy biến cam kết của ngài thành của chính mình, để ở mọi nơi và mọi lúc trên thế giới, những ân ban Phục sinh của sự hòa hợp và hòa bình có thể lớn lên và triển nở.
[Nguồn: exaudi]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 5/4/2026]