Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

Đức Lêô XIV trở lại Đại học La Sapienza, nơi Đức Bênêđictô XVI từng bị buộc phải im tiếng

Đức Lêô XIV trở lại Đại học La Sapienza, nơi Đức Bênêđictô XVI từng bị buộc phải im tiếng

Mười tám năm sau khi các cuộc biểu tình buộc Đức Bênêđictô phải hủy chuyến thăm, biến cố đó vẫn cho thấy một xung đột sâu xa hơn giữa đức tin, lý trí và sự ngụy biện của phần lớn lòng bao dung thế tục.

Đức Lêô XIV trở lại Đại học La Sapienza, nơi Đức Bênêđictô XVI từng bị buộc phải im tiếng

Cảnh sát Ý phong tỏa cổng chính của Đại học La Sapienza ở Rôma khi sinh viên biểu tình phản đối Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI ngày 17 tháng 1 năm 2008. (Ảnh: FILIPPO MONTEFORTE / AFP qua Getty Images)

Edward Pentin

Vatican, 13 / 05 / 2026


Khi Đức Giáo hoàng Lêô XIV diễn thuyết tại Đại học La Sapienza ở Rôma vào thứ Năm này, ngài sẽ tránh được thử thách từng xảy đến với Đức Bênêđictô XVI, người cách đây 18 năm đã buộc phải hủy chuyến viếng thăm của ngài giữa làn sóng phản đối ngày càng tăng.

Chưa từng có vị giáo hoàng nào trước đó bị buộc phải hủy một bài diễn văn tại bất kỳ trường đại học nào trong thành phố. Thật trớ trêu, Đại học La Sapienza được thành lập bởi Đức Giáo hoàng Boniface VIII vào thế kỷ XIV, và chuyến viếng thăm của Đức Bênêđictô lẽ ra sẽ tiếp nối bước chân của các vị tiền nhiệm, Thánh Gioan Phaolô II năm 1991 và Thánh Phaolô VI năm 1964. Bản thân là một giáo sư lỗi lạc, bài diễn thuyết của Đức Bênêđictô đã được mong đợi với nhiều háo hức.

Thế nhưng, khi ngày diễn ra sự kiện đến gần, sự phản đối càng dữ dội hơn. Ngày 15 tháng 1 năm 2008, chỉ hai ngày trước khi ngài xuất hiện, Đức Giáo hoàng đã thực hiện một bước đi chưa từng có tiền lệ là hủy chuyến thăm, sau khi Bộ trưởng Nội vụ Ý cho biết có khả năng xảy ra đụng độ giữa các nhóm cực đoan. Đức Hồng y Tarcisio Bertone, khi ấy là Quốc vụ khanh Tòa Thánh, nói rằng quyết định này là một bước đi “thận trọng” nhằm “loại bỏ bất cứ cái cớ nào cho những cuộc biểu tình có thể gây khó chịu cho tất cả mọi người.” Thay vào đó, Đức Bênêđictô gửi đến trường đại học bài diễn văn mà ngài đã chuẩn bị sẵn.

Tôi còn nhớ rất rõ khi đưa tin về biến cố này, bởi việc hủy bỏ đã gây chấn động trong giới Giáo hội, dân sự và học thuật, khiến Tổng thống Ý và Đức Hồng y Đại diện Giáo phận Rôma phải lên tiếng ủng hộ, dù rất ít nhân vật nổi bật khác làm điều tương tự. Quan trọng hơn, vụ việc này đã làm lộ rõ một xung đột sâu sắc hơn giữa những xác tín của truyền thống Công giáo — đặc biệt về đức tin và lý trí — với một văn hóa tự do thế tục vốn tự trình bày mình là hợp lý, bao dung và hòa nhập, nhưng trên thực tế thường lại không như vậy.

Nguyên nhân trực tiếp xuất phát từ một nhận định mà Đức Bênêđictô đã đưa ra 18 năm trước đó, khi còn là Hồng y Joseph Ratzinger, và thật trớ trêu cũng tại Đại học La Sapienza, ngài trích dẫn nhà triết học khoa học bất khả tri người Mỹ gốc Áo Paul Feyerabend. Feyerabend lập luận rằng vào thời Galileo, “Giáo hội trung thành với lý trí hơn chính Galileo” và rằng khi xem xét các hệ lụy đạo đức và xã hội rộng lớn hơn của khoa học, phán quyết của Giáo hội là “hợp lý và công bình.”

Quan điểm của Đức Hồng y Ratzinger là vụ án Galileo không nên bị giản lược thành một câu chuyện đơn giản về việc Giáo hội chống lại khoa học, như lối diễn giải được hình thành từ thời Khai sáng. Thay vào đó, ngài dùng nó để lập luận rằng các cuộc tranh luận hiện đại về khoa học, lý trí và trách nhiệm phức tạp hơn thế nhiều. Khi trích dẫn Feyerabend (và nhà vật lý, kiêm triết gia người Đức Carl Friedrich von Weizsäcker, người từng thực hiện nghiên cứu hạt nhân cho Đức Quốc xã), ngài cho thấy ngay cả những nhà tư tưởng phi tôn giáo cũng đã mượn trường hợp Galileo để đặt câu hỏi liệu khoa học có phải lúc nào cũng biết tường tận nhất hay không, nhất là khi tiến bộ khoa học có thể dẫn đến những tổn hại nghiêm trọng. Ngài lưu ý rằng Weizsäcker đã xác định "một con đường rất trực tiếp" dẫn từ Galileo đến bom nguyên tử.

Tuy nhiên, các cuộc biểu tình tại La Sapienza đã bỏ qua hoàn toàn quan điểm của Đức Hồng y Ratzinger và thay vào đó biến nó thành cái cớ cho một cuộc phản đối mang nặng tính ý thức hệ, cho rằng đức tin chống lại tiến bộ khoa học. Marcello Cini, một giảng viên vật lý cao tuổi dẫn đầu phong trào phản đối, cảnh báo rằng thật "nguy hiểm" khi để Giáo hoàng phát biểu, cáo buộc Đức Bênêđictô tìm cách “khuất phục khoa học” dưới “tính duy lý giả tạo của giáo điều tôn giáo.” Theo ông, chuyến viếng thăm này đe dọa sự tự chủ của cả văn hóa lẫn trường đại học.

Bên cạnh những phản đối liên quan đến việc Đức Bênêđictô nhắc đến Galileo, các nhà phê bình còn cho rằng một bài diễn văn của giáo hoàng tại một học viện công lập, thế tục là điều “không thích hợp”, viện dẫn tính độc lập lâu đời của La Sapienza, bất kể đến nguồn gốc của trường này do giáo hoàng thành lập. Tổng cộng có 67 giáo sư, trong số khoảng 4.500 giảng viên và nhà nghiên cứu của trường, ký tên vào một bức thư phản đối chuyến thăm, trong khi có khoảng 100 sinh viên xuống đường biểu tình.

Thế nhưng, chính trong bài diễn văn mà ngài chưa bao giờ trực tiếp đọc, Đức Bênêđictô đã tiên liệu chính những phản đối như thế. Ngài nhấn mạnh rằng cả giáo hoàng lẫn đại học đều cùng chia sẻ một cam kết đối với chân lý, dù theo những phương pháp khác nhau. Ngài viết, giáo hoàng không áp đặt niềm tin "theo cách độc đoán," nhưng cống hiến truyền thống luân lý và trí thức của Giáo hội cho lý trí công luận (public reasoning). Về phần mình, đại học theo đuổi chân lý thông qua lý trí, bắt nguồn từ lối đặt vấn đề kiểu Socrate và sự tương tác lịch sử giữa đức tin và lý trí.

Ngài cảnh báo chống lại việc giản lược lý trí thành công cụ thuần túy hoặc chủ nghĩa thực chứng khoa học, từ đó đánh mất nhãn quan đặt ra các câu hỏi sâu xa hơn về ý nghĩa và sự thiện. "Sự thiện nào làm cho chúng ta trở nên chân thật?" Đức Bênêđictô đặt vấn đề. “Chân lý làm cho chúng ta nên tốt lành, và sự tốt lành chính là chân lý. Đây là niềm lạc quan sống động trong đức tin Kitô giáo, bởi vì đức tin ấy đã được ban tặng thị kiến về Logos, về Lý Trí sáng tạo, mà trong mầu nhiệm Nhập thể của Thiên Chúa đã đồng thời mặc khải chính mình là sự Thiện, là chính sự Thiện hảo.”

Sau cùng, ngài nhấn mạnh rằng cả giáo hoàng lẫn đại học đều phải gìn giữ một “sự nhạy bén trước chân lý”, khuyến khích con người, đặc biệt là trong đời sống học thuật, tiếp tục tìm kiếm chân lý luân lý và thiêng liêng, ngay cả khi gặp nhiều thử thách. Ngài cảnh báo: "Mối nguy cho thế giới phương Tây hiện nay là con người, chính vì xét đến sự vĩ đại của trí tuệ và quyền năng của mình, có thể đầu hàng trước câu hỏi về chân lý. “Và điều này đồng thời có nghĩa là cuối cùng lý trí sẽ sụp đổ dưới áp lực của những lợi ích cục bộ và dưới sức quyến rũ của tính thực dụng, buộc phải thừa nhận đó như là tiêu chuẩn tối hậu.”

Viết trên nhật báo L’Osservatore Romano, nhà toán học Giorgio Israel của Đại học La Sapienza bảo vệ Đức Bênêđictô, chỉ ra nghịch lý ở chỗ những người viện dẫn lời bảo vệ tự do ngôn luận nổi tiếng của Voltaire lại phản đối quyền được lên tiếng của Đức Giáo hoàng. Ông nhận xét rằng các đại học của Ý mở cửa cho mọi hình thức biểu đạt — mà dường như, ngoại trừ tiếng nói của Đức Giáo hoàng.

Ông Israel viết, giá như những người biểu tình chịu khó đọc toàn bộ bài diễn văn của Đức Bênêđictô, vì chủ đề của nó chính là cuộc khủng hoảng niềm tin vào chính khoa học, và bài viết đã trích dẫn sự thay đổi thái độ đối với vụ án Galileo như một ví dụ.

Chính trị học thuật, chủ nghĩa bài giáo sĩ thâm căn cố đế, và giới báo chí Ý phần lớn mang luận điệu thù nghịch cũng góp phần tạo nên cuộc xung đột này. Nhưng sự trớ trêu sâu xa hơn vẫn tồn tại: những người cáo buộc Đức Bênêđictô chống lại phương pháp khoa học rốt cuộc lại tái hiện chính sự bất khoan dung mà họ gán cho Giáo hội — bịt miệng một tiếng nói mà họ không đồng tình.

Như ông Israel nhận định, biến cố đó phơi bày một khuynh hướng trong văn hóa thế tục “không tranh luận, mà là ma quỷ hóa; không thảo luận, nhưng tạo ra những quái vật.” Theo nghĩa đó, nỗ lực ngăn chặn bài diễn văn của Đức Giáo hoàng không chỉ là một thất bại về văn hóa, mà còn về mặt dân sự.

Cách Đức Giáo hoàng Lêô XIV chọn để nhắc lại, hoặc có thể không nhắc lại, việc hủy bỏ chuyến viếng thăm của Đức Bênêđictô sẽ được theo dõi rất sát sao.

Đức Thánh Cha sẽ dành trọn buổi sáng ngày 14 tháng 5 tại Đại học La Sapienza, đọc diễn diễn văn lúc 11 giờ 30 phút sáng tại Aula Magna, sau lời chào mừng và một cuộc gặp riêng với viện trưởng. Chương trình bao gồm giờ cầu nguyện tại nhà nguyện của trường đại học, lời chào mừng của sinh viên, và nghi thức khánh thành tấm bia lưu niệm, trước khi ngài rời đi vào lúc 12 giờ 30.


[Nguồn: ncregister]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 14/05/2026]


Đức Hồng y Jean-Paul Vesco: Đức Lêô XIV là người xây dựng hiệp nhất, nhưng sẽ làm chúng ta ngạc nhiên

Đức Hồng y Jean-Paul Vesco: Đức Lêô XIV là người xây dựng hiệp nhất, nhưng sẽ làm chúng ta ngạc nhiên

Đức Hồng y Jean-Paul Vesco: Đức Lêô XIV là người xây dựng hiệp nhất, nhưng sẽ làm chúng ta ngạc nhiên

Đức Giáo hoàng Lêô XIV thăm Đền thờ lớn Hồi giáo Algiers “Djamaa El Djazair” cùng với Viện trưởng Đền thờ lớn Algiers, ông Mohammed Al-Mamoun Al-Qasimi Al-Hassani, và Đức Hồng y Jean-Paul Vesco, Tổng Giám mục Algiers, ngày 13 tháng 4 năm 2026.

I.Media

10/05/26


Đức Tổng Giám mục Algiers suy tư về chuyến tông du lịch sử của Đức Thánh cha đến quê hương của Thánh Augustinô tại Bắc Phi, nêu rõ nhãn quan vững vàng của ngài về nền hòa bình toàn cầu và sự hiệp nhất Giáo hội.

Một con người "đáng tin cậy và kiên định", nói năng “không quanh co”, và có khả năng trở thành biểu tượng hiệp nhất Giáo hội Công giáo nhờ "sự khôn ngoan táo bạo" của ngài: đó là cách Đức Hồng y Jean-Paul Vesco mô tả về Đức Thánh cha Lêô XIV. Một năm sau khi tham dự Mật nghị Hồng y, Đức Tổng Giám mục Algiers, người đã nghênh đón Đức Thánh cha đến thăm Algeria tháng Tư vừa qua, chia sẻ với I.Media những suy tư về chuyến đi lịch sử này. Ngài cũng trình bày quan điểm riêng về vị “Giáo hoàng đang ngày càng định hình rõ nét” và là người “sẽ làm chúng ta ngạc nhiên,” như ngài quả quyết.


Một chuyến thăm có tác động to lớn

Chỉ ít ngày sau chuyến thăm Algeria, Đức Hồng y đánh giá thế nào về thời gian Đức Thánh Cha hiện diện tại đây?

ĐHY Vesco: Điều làm tôi kinh ngạc là sự kiện này đã có một tác động rất lớn đối với người dân Algeria, đối với toàn thể dân chúng Algeria. Tôi đã hy vọng về cuộc gặp gỡ giữa một vị giáo hoàng và người dân Algeria từ rất lâu rồi. Dĩ nhiên, không có những cuộc bách bộ giữa đám đông như ở các quốc gia khác; đó hoàn toàn không phải là mục đích của chuyến đi.

Ngược lại, truyền thông đã dành sự quan tâm rất lớn. Mọi sự kiện đều được phát sóng trực tiếp, kể cả trên kênh truyền hình quốc gia. Người dân Algeria đã theo dõi; tại mỗi ngôi làng, họ đã sống trọn hai ngày theo nhịp điệu của chuyến viếng thăm. Tôi đã không nhận ra mức độ sâu rộng của điều đó. Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn liên tục nhận được liên lạc từ những người muốn bày tỏ lời cảm ơn. Có người nói với tôi: “Khi nhìn ngài rời đi sau hai ngày, con có cảm giác như đang tiễn một người bạn.”


Chuyến đi này có đánh dấu một giai đoạn mới trong tiến trình đối thoại giữa người Hồi giáo và cộng đồng Kitô giáo nhỏ bé tại đây không?

ĐHY Vesco: Tôi muốn nói rằng chuyến đi này đã mang lại một niềm tự hào, sự cởi mở và lòng biết ơn. Tất cả những suy tư tôi được nghe, tất cả những thông điệp tôi nhận được, đều đi theo cùng một hướng: "Ngài đã đến thăm chúng ta". Họ không nói: "Các bạn có vui không?" Toàn bộ sự khác biệt nằm ở giữa chữ "các bạn" và "chúng ta" này. Điều đó hết sức tích cực, và tôi nghĩ rằng, theo một nghĩa nào đó, cuộc hành trình thực sự bắt đầu từ lúc Đức Giáo hoàng rời đi. Chúng tôi đã cùng nhau hoàn thành một điều sẽ trở thành cột mốc lịch sử trong đời sống của đất nước này.

Khi tôi hỏi Đức Hồng y Cristobal López Romero, Tổng Giám mục Rabat, về đánh giá của ngài đối với chuyến thăm Maroc của Đức Giáo hoàng Phanxicô, ngài nói rằng chúng ta không nên mong đợi “một cuộc cách mạng, nhưng là một sự tiến triển.” Và đó chính là điều mà chúng ta có quyền hy vọng.


Một thông điệp về hòa bình và tình huynh đệ

Theo Đức Hồng y, đâu là thông điệp chính mà Đức Lêô XIV đã để lại cho Algeria?

ĐHY Vesco: Tôi xin đề cập đến hai khoảnh khắc đặc biệt mạnh mẽ. Khoảnh khắc thứ nhất diễn ra tại Đài tưởng niệm các vị Tử đạo. Đức Thánh cha không hành động như bất kỳ một vị nguyên thủ quốc gia nào với việc đặt vòng hoa trong thinh lặng. Ngài đã trực tiếp ngỏ lời với người dân tại địa điểm mang tính biểu tượng rất cao này của nền độc lập, và ngài đã nói những lời rất mạnh mẽ, mà theo tôi, chưa từng có một người nước ngoài nào nói ra.

Ngài nhìn nhận tầm quan trọng của cuộc đấu tranh giành độc lập của Algeria, đồng thời cảnh báo rằng cuộc đấu tranh đó phải dẫn đến sự bình an trong tâm hồn, là điều chỉ có thể đạt qua việc tha thứ đầy khó khăn. Ngài nói thêm rằng chúng ta không thể tiếp tục chồng chất xung đột lên xung đột. Tôi nghĩ đất nước này cần được nghe những lời ấy, những lời nhìn nhận cuộc đấu tranh giành độc lập của họ và giá trị của lịch sử họ.

Khoảnh khắc thứ hai là chuyến viếng thăm Đền thờ lớn Hồi giáo Algiers. Chúng tôi đã không chọn tổ chức một hội nghị Hồi giáo–Kitô giáo, mà đơn giản là trải nghiệm một giây phút của lòng hiếu khách thiêng liêng.

Đức Giáo hoàng và vị viện trưởng, hai con người trong y phục trắng, đứng vai kề vai… từ xa, anh không thể phân biệt ai là người Hồi giáo và ai là người Kitô hữu. Khung cảnh ấy đã tự nói lên tất cả. Thế giới đang cần điều này; đối với tôi, đó là một cử chỉ tối hậu.

Xin kể một chi tiết nhỏ: sau khi đi qua sảnh cầu nguyện của đền thờ, liền có cuộc chụp ảnh. Tôi đứng bên trái vị viện trưởng, và bất chợt ngài nắm lấy tay tôi. Trước hàng loạt máy ảnh, không một chút phô trương, ngài nắm tay tôi suốt hai phút. Điều đó thật ấn tượng.

Sau khi Đức Giáo hoàng rời đi, tôi đã gửi tới ngài viện trưởng một thông điệp để cảm ơn sự đón tiếp và cử chỉ mà ngài đã dành cho tôi. Ngài hồi đáp bằng một lá thư, mà tiêu đề bằng tiếng Ả Rập ghi rằng: “Kính gửi Đức Hồng y, người anh em Jean-Paul Vesco.” Những cử chỉ ấy minh chứng cho sự chân thật của những gì đã được trải nghiệm giữa Đức Thánh cha và vị viện trưởng.


Một vị Giáo hoàng đáng tin cậy và đầy quan tâm

Đức Hồng y đã có nhiều ngày ở gần bên Đức Giáo hoàng. Theo Đức Hồng y, điều gì nổi bật nhất nơi con người và phong thái của ngài?

ĐHY Vesco: Tôi cảm nhận ngài vô cùng ân cần, luôn gần gũi trong từng cử chỉ và từng khoảnh khắc. Ngài không phải là người bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ, nhưng lại rất tinh tế trong quan sát. Điều đó rất rõ ràng, và anh cũng có thể cảm nhận được điều đó qua cách ngài nhìn mọi người, qua cách ngài mỉm cười với họ. Ánh mắt của Đức Thánh Cha Lêô rất đặc biệt. Nó vừa dịu dàng vừa đầy nhân từ.

Một số người cho rằng chuyến đi đến châu Phi là bước ngoặt của triều đại giáo hoàng này. Đức Hồng y có đồng tình với nhận định đó không?

ĐHY Vesco: Không. Tôi nghĩ Đức Robert Prevost không phải là con người của những bước ngoặt. Ngài là một người rất thẳng thắn theo tất cả ý nghĩa của từ này. Tôi không thấy một bước ngoặt nào theo nghĩa có sự thay đổi trong các hành động hay cử chỉ của ngài.

Chuyến đi này đã bộc lộ chính vị Giáo hoàng như ngài vốn là ngay từ ngày đầu tiên. Ngài là một vị Giáo hoàng đang ngày càng định hình rõ nét. Ngài là người có những bước đi lớn, là người học hỏi rất nhanh. Bây giờ, ngài đã thẳng thắn hơn nhiều, phản ứng nhanh nhạy hơn nhiều trong các cuộc gặp gỡ với đám đông. Anh cũng cảm nhận được rằng ngài đang thể hiện một lập trường ngày càng vững chắc đối với vấn đề hòa bình và công lý.

Vị tiền nhiệm của ngài, Đức Phanxicô, đã biến tính cách khó đoán trước thành một cách sống Tin Mừng, điều mà đôi khi có thể tạo ra những xáo trộn — đôi khi lại là những xáo trộn hữu ích. Tôi nghĩ Đức Lêô XIV sẽ ngược lại. Ngài rất đáng tin cậy và kiên định. Ngài nói những gì ngài làm; ngài làm những gì ngài nói. Đó chính là những gì đã diễn ra trong chuyến đi tới Algeria này.

Vào ngày ngài được tuyển chọn, khi tôi nói với ngài rằng ngày 8 tháng 5 là lễ các Chân phước Tử đạo của Algeria, và tôi hy vọng ngài sẽ là vị giáo hoàng đầu tiên đến thăm đất nước này, ngài đáp lại: "Nếu được mời, tôi sẽ rất vui lòng đến". Vài ngày sau, tôi được biết trong buổi tiếp kiến ngoại giao đoàn, ngài đã ngỏ lời với Đại sứ Algeria tại Tòa thánh rằng ngài mong muốn được đến thăm đất nước này. Thư mời được chuẩn bị ngay lập tức. Đó chính là phong cách của Đức Lêô XIV.


Một con người của sự hiệp nhất và tổng hợp

Đức Hồng y là một trong các hồng y tham dự mật nghị đã bầu chọn ngài cách đây một năm. Đức Hồng y nhìn nhận năm đầu tiên của triều đại giáo hoàng này như thế nào?

ĐHY Vesco: Rõ ràng năm đầu tiên này đã được theo dõi rất sát sao. Chúng tôi đã chứng kiến ngài trở thành Giáo hoàng ngay trước mắt mình. Tôi rất ấn tượng bởi cách ngài khoác lên mình “phẩm phục giáo hoàng.”

Ngài có sự khiêm nhường đặc biệt, đón nhận những gì được trao đến cho mình như là trách vụ của một vị Giáo hoàng. Nhưng dần dần, ngài đang thực hiện điều đó theo cách riêng của ngài. Đó là một khối công việc khổng lồ khi đảm nhận một vị trí như vậy, mà đã có thể an định vững vàng như thế trong vai trò.

Không phải là tiết lộ bí mật khi nói rằng mật nghị đã chọn một chân dung phù hợp với ước ước muốn thầm kín của các hồng y là nhìn thấy Giáo hội tiến tới sự hiệp nhất lớn hơn. Rõ ràng, trong chính con người và những gì ngài làm, Đức Lêô XIV là một con người của sự hiệp nhất. Nhưng ngài không phải là người của những thỏa hiệp; đúng hơn, ngài là người của những tổng hợp.


Sự khôn ngoan táo bạo cho một thế giới phức tạp

Đức Hồng y hình dung những năm sắp tới như thế nào?

ĐHY Vesco: Từ sâu thẳm tâm hồn, ngài là một vị Giáo hoàng của hòa bình, người sẽ tiếp tục tiến bước trong một thế giới ngày càng phức tạp, ngày càng nguy hiểm — một thế giới có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Và trong thế giới đó, ngài đại diện cho một vị Giáo hoàng vững vàng, đưa ra những câu trả lời đơn sơ nhưng đặt nền móng trên lương tri.

Đức Thánh cha Phanxicô, với những "vũ khí công thành" của mình, đã phá vỡ nhiều cánh cửa — những cánh cửa chắc chắn cần phải được phá vỡ. Đức Lêô XIV không như vậy. Ngài không vội vàng trong các việc. Ngài lắng nghe, phân định, quyết định, nhưng tôn trọng con người. Một cách nghịch lý, ngài là một vị Giáo hoàng có phần dễ đoán trước, nhưng lại là người "sẽ làm chúng ta ngạc nhiên"!


Theo nghĩa nào?

ĐHY Vesco: Theo tôi, ngài là người có uy quyền lớn lao, và uy quyền ấy càng khó bị phủ nhận hơn vì ngài không phải là người thái quá. Ngài sẽ có thể nói và làm những điều rất quan trọng, trong khi vẫn giữ được sự chừng mực. Ngài sẽ có thể kiến tạo sự hiệp nhất, một sự hiệp nhất đạt được nhờ một hình thức “khôn ngoan táo bạo.”

Chúng ta có thể dẫn chứng, ví dụ như câu trả lời của ngài cho các ký giả liên quan đến việc chúc lành cho các đôi đồng giới. Ngài đã nói cách không quanh co, dung hòa giữa một Giáo hội chào đón và lập trường giáo lý hiện hành về các phép lành mang tính nghi thức chính thức. Ngài tái khẳng định rằng bất kể hoàn cảnh sống hay điều kiện gia đình của một người như thế nào, mọi người đều có quyền đón nhận phúc lành của Chúa. Đó chính là quan điểm của Đức Phanxicô, với di sản mà ngài tiếp nhận. Đồng thời ngài kêu gọi mọi người không biến luân lý tính dục thành nguồn gây chia rẽ trong Giáo hội.


Xây dựng Hồng y đoàn

Trong vài tuần tới, Đức Hồng y sẽ gặp lại Đức Lêô XIV tại công nghị tháng Sáu ở Rôma, nơi quy tụ tất cả các vị Hồng y đã bầu chọn ngài, giống như hồi tháng Giêng vừa qua. Đức Hồng y mong đợi điều gì trong cuộc gặp gỡ này?

ĐHY Vesco: Chúng tôi chưa nhận được chỉ dẫn đặc biệt nào. Với những cuộc gặp như thế, Đức Lêô XIV đơn giản là đang xây dựng một Hồng y đoàn. Ngài biết, cũng như chúng tôi biết, rằng khi bước vào mật nghị, chúng tôi hầu như không biết nhau. Ngoại trừ những vị thuộc Giáo triều Rôma, tất cả chúng tôi phần lớn đều là những người mới đến.

Đóng góp to lớn của công nghị đầu tiên là làm việc theo nhóm và làm quen với nhau vượt qua những khác biệt về sự nhạy cảm. Nhờ đó, Đức Giáo hoàng sẽ có một Hồng y đoàn thực sự, gồm những vị đến từ bốn phương trời trên trái đất và biết nhau như anh em.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 13/05/2026]