Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2025

Tiếp kiến chung ngày 26.11.2025 - Đức Thánh Cha: Chúng ta cần tin tưởng vào sự sống!

Đức Thánh Cha: Chúng ta cần tin tưởng vào sự sống!

Tiếp kiến chung ngày 26.11.2025 - Đức Thánh Cha: Chúng ta cần tin tưởng vào sự sống!

Antoine Mekary | ALETEIA


I.Media

26/11/25


Đức Thánh Cha Lêô suy tư về mầu nhiệm sự sống, lòng trung tín của Thiên Chúa, và cách thức niềm hy vọng trao năng lượng cùng sức mạnh để tiếp tục tiến bước.

Sự sống không phải là “một mối đe dọa” hay “một dấu ngoặc đơn giữa hai đêm trường bất tận”, Đức Thánh Cha Lêô XIV nói trong buổi tiếp kiến chung ngày 26 tháng 11 năm 2025. Trước hàng chục ngàn tín hữu tham dự buổi gặp gỡ hàng tuần, Đức Thánh Cha đã khích lệ mọi người hãy sống trong niềm hy vọng, bất chấp những khó khăn của đời sống thường nhật.

Trong bài giáo lý, Đức Lêô XIV tập trung vào “một căn bệnh đang lan rộng”: tình trạng thiếu niềm tin vào sự sống.

Ngài nói: “Dường như chúng ta đã cam chịu một định mệnh tiêu cực, một sự từ bỏ,” và lưu ý rằng sự sống không còn được xem là “một cơ hội” mà “gần như là một mối đe dọa mà chúng ta phải tự bảo vệ mình để không bị thất vọng.”

Vị đứng đầu Giáo hội Công giáo đồng ý rằng việc nhìn cuộc sống “với niềm hy vọng” là điều “không phải lúc nào cũng dễ dàng hay hiển nhiên,” và thừa nhận rằng kể từ thời nguyên tổ, nó đã là “một bi kịch.”

Mặc dù có “những vấn đề và trở ngại cần vượt qua,” Đức Thánh Cha nhấn mạnh đến chiều kích mầu nhiệm của sự sống, điều mà con người được lãnh nhận mà không tự mình tạo ra.

Đón nhận và bảo vệ trẻ em

Trong bài suy niệm, Đức Lêô XIV khuyến khích “lòng can đảm để sống và để sinh ra.” Đặc biệt, ngài mời gọi các tín hữu hãy mạnh dạn dấn thân vào “cuộc phiêu lưu kỳ diệu của việc làm mẹ và làm cha, ngay cả trong những bối cảnh xã hội nơi các gia đình phải vất vả mang trên mình gánh nặng của cuộc sống hàng ngày, thường bị cản trở trong các kế hoạch và ước mơ của họ.”

“Ước mong rằng các gia đình của anh chị em không bao giờ thiếu lòng can đảm để đưa ra những quyết định liên quan đến thiên chức làm cha và làm mẹ,” Đức Thánh Cha nhấn mạnh khi ngỏ lời chào các tín hữu hành hương Ba Lan. Ngài cũng thúc giục họ hãy “đón nhận và bảo vệ các thai nhi.”

Theo Đức Thánh Cha, sự sống “cần luôn phải được nuôi dưỡng: nó cần sự chăm sóc để nâng đỡ, tiếp sinh lực, bảo vệ và phục hồi nó.”

Tín thác vào Thiên Chúa

Trước đám đông khổng lồ phủ kín Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng đã bày tỏ xác tín rằng sự sống không phải là “một dấu ngoặc đơn giữa hai đêm trường bất tận.” Ngài thúc giục mọi người hãy “tín thác vào Thiên Chúa của sự sống,” Đấng mà ngài mô tả là “một Người Cha đã tạo dựng nên chúng ta vì Ngài yêu thương chúng ta và muốn chúng ta được hạnh phúc.”

Đức Lêô XIV khẳng định rằng trong khi các mối tương quan của con người bị ghi dấu bởi “lòng ghen tuông, đố kỵ, đổ máu [...], bản năng mù quáng của bạo lực trong chiến tranh, phân biệt đối xử, phân biệt chủng tộc, và bao nhiêu hình thức nô lệ,” thì luận lý của Thiên Chúa “hoàn toàn khác biệt”. Thiên Chúa là Đấng “trung tín” và “không bao giờ mệt mỏi trong việc nâng đỡ nhân loại.”

Buổi tiếp kiến diễn ra ngay trước ngày Đức Thánh Cha lên đường cho chuyến tông du quốc tế đầu tiên của ngài, chuyến đi sẽ đưa ngài đến Thổ Nhĩ Kỳ và Li-băng từ ngày 27 tháng 11 đến ngày 2 tháng 12.

Kết thúc buổi gặp gỡ, Đức Lêô XIV nhắc đến chuyến đi tới “những quốc gia giàu truyền thống lịch sử và thiêng liêng này,” và xin các tín hữu đồng hành với ngài bằng lời cầu nguyện.

Dưới đây là toàn văn huấn từ của ngài:

_________________________________


Anh chị em thân mến, chào anh chị em và chào mừng anh chị em!

Mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô chiếu soi mầu nhiệm sự sống và cho phép chúng ta nhìn sự sống với niềm hy vọng. Điều này không phải lúc nào cũng dễ dàng hay hiển nhiên. Ở khắp nơi trên thế giới, nhiều cuộc đời đầy nhọc nhằn, đau thương, chất chứa những vấn đề và trở ngại cần phải vượt qua. Tuy nhiên, con người lãnh nhận sự sống như một món quà: họ không xin, họ không chọn, họ trải nghiệm nó trong mầu nhiệm sự sống từ ngày đầu tiên cho đến ngày cuối cùng. Sự sống có tính đặc thù phi thường của riêng nó: nó được trao ban cho chúng ta, chúng ta không thể tự ban cho chính mình, nhưng sự sống phải được nuôi dưỡng không ngừng: nó cần sự chăm sóc để nâng đỡ, để tiếp sinh lực, bảo vệ và phục hồi nó.

Thật vậy, sống đòi hỏi có ý nghĩa, định hướng, và hy vọng. Và niềm hy vọng đóng vai trò như động lực sâu xa giúp chúng ta tiếp tục bước đi trong gian khó, ngăn chúng ta không bỏ cuộc trước sự mệt mỏi của hành trình, giúp chúng ta chắc chắn rằng cuộc lữ hành đời này sẽ dẫn chúng ta về nhà. Không có hy vọng, cuộc sống có nguy cơ trở thành một dấu ngoặc đơn giữa hai đêm trường vô tận, một khoảng dừng ngắn ngủi giữa lúc khởi đầu và lúc kết thúc của hành trình chúng ta nơi trần thế. Trái lại, hy vọng vào sự sống nghĩa là hướng về đích điểm, là tin tưởng chắc chắn vào những gì chúng ta vẫn chưa thể nhìn thấy hay chạm tới, là tin cậy và phó thác bản thân vào tình yêu của một Người Cha, Đấng đã tạo dựng chúng ta vì Ngài yêu thương chúng ta, và muốn chúng ta được hạnh phúc.

Các bạn thân mến, có một căn bệnh đang lan rộng trên thế giới: thiếu niềm tin vào sự sống. Dường như chúng ta đã cam chịu theo một thuyết định mệnh tiêu cực, một sự từ bỏ. Sự sống có nguy cơ không còn được xem là một ân ban, mà là một điều vô định, gần như một mối đe dọa mà từ đó chúng ta phải tự bảo vệ mình để không bị thất vọng. Vì thế, lòng can đảm để sống và để sinh ra sự sống, để làm chứng rằng Thiên Chúa là “Đấng yêu sự sống”, như Sách Khôn Ngoan (11:26) khẳng định, ngày nay là một lời mời gọi cấp thiết hơn bao giờ hết.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu luôn luôn cho thấy sự quan tâm của Ngài đối với việc chữa lành những kẻ ốm đau, phục hồi những thân xác và tâm hồn bị thương tổn, và trả lại sự sống cho kẻ chết. Bằng cách đó, Chúa Con Nhập Thể mạc khải về Chúa Cha: Ngài khôi phục phẩm giá cho tội nhân, ban ơn tha thứ tội lỗi, và bao gồm tất cả mọi người, đặc biệt là những ai tuyệt vọng, những người bị loại trừ, những ai đang xa cách lời hứa cứu độ của Ngài.

Được Chúa Cha sinh ra, Đức Kitô là sự sống và đã trao ban sự sống tràn đầy, đến mức hiến dâng chính mạng sống mình, và Ngài cũng mời gọi chúng ta hiến dâng đời sống. Sinh ra sự sống nghĩa là đưa một người khác vào sự sống. Vũ trụ của các sinh linh đã mở rộng theo quy luật này, quy luật mà trong bản giao hưởng của các thụ tạo đã trải nghiệm một “crescendo” (sự tăng tiến) tuyệt vời lên đến đỉnh điểm trong bản song ca của người nam và người nữ: Thiên Chúa đã tạo dựng họ theo hình ảnh của Ngài và trao phó cho họ sứ mạng sinh sản theo hình ảnh Ngài, nghĩa là trong tình yêu và vì tình yêu.

Ngay từ đầu, Kinh Thánh mạc khải cho chúng ta thấy rằng sự sống, đặc biệt nơi hình thái cao nhất của nó, hình thái con người, lãnh nhận món quà tự do và trở thành một bi kịch. Theo cách này, các mối tương quan của con người cũng bị ghi dấu bởi những mâu thuẫn, thậm chí đến mức huynh đệ tương tàn. Cain coi người em Aben là một đối thủ, một mối đe dọa, và trong sự thất vọng, Cain cảm thấy không thể yêu thương và tôn trọng em mình. Ở đây chúng ta nhìn thấy sự ghen tuông, đố kỵ và đổ máu (St 4:1-16). Ngược lại, luận lý của Thiên Chúa hoàn toàn khác biệt. Thiên Chúa luôn trung tín với kế hoạch yêu thương và sự sống của Ngài; Ngài không mệt mỏi trong việc nâng đỡ nhân loại, ngay cả khi nhân loại, đi theo vết xe đổ của Cain, tuân theo bản năng mù quáng của bạo lực trong chiến tranh, phân biệt đối xử, phân biệt chủng tộc, và muôn hình thức nô lệ.

Vì thế, sinh ra sự sống nghĩa là tin tưởng vào Thiên Chúa của sự sống và thăng tiến nhân tính trong mọi cách biểu hiện của nó: trước hết là trong cuộc phiêu lưu tuyệt vời của việc làm cha và làm mẹ, ngay cả trong những bối cảnh xã hội nơi các gia đình phải vất vả mang trên mình gánh nặng của cuộc sống thường nhật, thường bị cản trở trong các kế hoạch và ước mơ của họ. Theo cùng luận lý này, sinh ra sự sống là cam kết xây dựng một nền kinh tế dựa trên tình liên đới, nỗ lực vì một ích chung được chia sẻ cách bình đẳng cho tất cả mọi người, tôn trọng và chăm sóc thụ tạo, đem lại sự an ủi qua việc lắng nghe, hiện diện, và trợ giúp cụ thể, vô vị lợi.

Anh chị em thân mến, sự Phục Sinh của Đức Giêsu Kitô là sức mạnh nâng đỡ chúng ta trong thách đố này, ngay cả khi bóng tối của sự dữ che phủ tâm trí. Khi sự sống dường như đã bị dập tắt, bị ngăn trở, Chúa Phục Sinh vẫn đi ngang qua, cho đến tận thế, và bước đi cùng chúng ta và vì chúng ta. Ngài là niềm hy vọng của chúng ta.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 27/11/2025]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét