Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2025

Bạn có biết Li-băng xuất hiện hơn 70 lần trong Kinh Thánh?

Bạn có biết Li-băng xuất hiện hơn 70 lần trong Kinh Thánh?

Bạn có biết Li-băng xuất hiện hơn 70 lần trong Kinh Thánh?

tyson4ik | Shutterstock

Libanon slovi po cedrah.


Camille Dalmas

26/11/25


Từ ngày 30 tháng 11 đến ngày 2 tháng 12, Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ đến thăm Li-băng trong chuyến tông du quốc tế đầu tiên của ngài. “Xứ sở của những cây Tuyết tùng” chiếm một vị trí quan trọng trong Thánh Kinh.

Dù chỉ xuất hiện trong Cựu Ước, Li-băng được nhắc đến 71 lần trong Kinh Thánh. Dãy núi chiếm phần lớn lãnh thổ đất nước này được các ngôn sứ mô tả như một trong những đường biên tự nhiên của miền Đất Hứa mà Thiên Chúa ban cho dân Israel.

“Mọi nơi bàn chân anh em giẫm lên sẽ là của anh em: từ sa mạc và núi Li-băng, từ Sông Cả, là sông Êu-phơ-rát, cho đến Biển Tây” (Đnl 11:24), ông Môsê tuyên bố như vậy sau cuộc xuất hành khỏi Ai Cập.

Người kế vị ông Môsê, là ông Giôsuê, thậm chí đã gộp cả “Ba-an Gát, trong thung lũng Li-băng” vào lãnh thổ này. Dù vị trí chính xác của thành, điểm cực bắc các vùng đất của dân Do Thái, vẫn chưa được xác định, một số giả thuyết cho rằng nó nằm ở phía nam Thung lũng Bekaa của Li-băng.

Xứ sở của những cây tuyết tùng (hương bá)

Trong Kinh Thánh, Li-băng cũng thường được gắn liền với những rừng tuyết tùng hùng vĩ mọc trên các sườn núi. Được nhắc đến 75 lần, loại cây ngày nay hiện diện trên quốc kỳ Li-băng từng là nguồn tài nguyên kinh tế chủ chốt của vùng Cận Đông thời đó.

Thật vậy, vua Salômôn đã dùng loại gỗ hương bá để xây Đền thờ Giêrusalem, thánh địa linh thiêng nhất của Do Thái giáo thời cổ, cũng như cung điện của vị quân vương khôn ngoan này. Để thực hiện các công trình đó, vua Salômôn đã sai hàng chục ngàn người Do Thái đến gặp vua Hiram xứ Tia (Tyre) của Li-băng để vận chuyển những thân gỗ quý giá.

Bạn có biết Li-băng xuất hiện hơn 70 lần trong Kinh Thánh?

Sasca | Shutterstock

Danh tiếng về vẻ đẹp của những cánh rừng tuyết tùng Li-băng được phản chiếu trong những câu thơ thi vị nhất của Kinh Thánh. Như trong Thánh Vịnh 92, nơi mô tả người công chính “lớn mạnh như hương bá Li-băng” và vẫn sinh hoa kết quả dù tuổi đã xế chiều, giống như những loài cây này vẫn “tràn đầy nhựa sống, cành lá xanh rờn” (Tv 92:13-16).

Trong Thánh Vịnh 104, những cánh rừng Li-băng trở thành hình ảnh cho sự tuyệt mỹ của công trình tạo dựng của Thiên Chúa: “Hương bá Li-băng, những cây CHÚA đã trồng, được tràn trề nhựa sống. Bầy chim tước rủ nhau làm ổ...” (Tv 104:16-17).

Hình ảnh của tình yêu và vẻ đẹp

Trong Sách Diễm Ca, sự phong phú của Li-băng vang vọng trong khúc hát tình yêu của tân lang dành cho người mình yêu. Diễn tả tất cả những rung cảm và khao khát, người đàn ông say mê trước vẻ đẹp của vợ mình, ví đôi môi nàng như sữa và mật ong, và nói rằng “Áo em toả hương thơm ngào ngạt tựa hương núi Li-băng” (Dc 4:11).

Người yêu ví hiền thê của mình như một khu vườn cấm, một mạch suối niêm phong, “Em là giếng nước giữa hoa viên, là hồ chứa nước nguồn từ dãy núi Li-băng chảy xuống” (Dc 4:15). Và về phần nàng, nàng chiêm ngắm người mình yêu, ngắm đôi chân chàng, tựa như “đôi trụ bạch ngọc dựng trên đế vàng ròng,” và diện mạo chàng “tựa núi Li-băng, kiêu hùng như ngàn cây hương bá” (Dc 5:15).

Vẻ đẹp của vùng đất Li-băng cũng khơi nguồn cảm hứng cho các ngôn sứ Ben Sira, Hôsê và Na-khum, những người đã ca ngợi hương thơm, tiếng tăm của rượu và sự tinh tế của thảm thực vật nơi đây.

Tấm gương phản chiếu quyền năng của Thiên Chúa

Về phần mình, ngôn sứ Isaia nhìn thấy Li-băng xanh tươi như một minh chứng cho sức mạnh thiên nhiên mà chỉ Thiên Chúa mới có thể thống trị. “Này đây Chúa Thượng là Đức Chúa các đạo binh, dùng uy vũ chặt lá cành: ngọn cao sẽ bị đốn, đỉnh kiêu kỳ bị hạ. Các bụi rậm trong rừng sẽ bị chặt bằng đồ sắt, và núi Li-băng gục ngã bởi một Đấng oai hùng” (Is 10:33-34).

Tương tự, “Chúa đánh gãy ngàn hương bá Li-băng” (Tv 29:5), và quyền năng của Người khiến chúng chao đảo như “đầy dư gạo thóc” (Tv 72:16). Ngôn sứ Giêrêmia cũng khẳng định rằng Thiên Chúa có khả năng biến những đỉnh núi trắng xóa của Li-băng thành sa mạc khô cằn (Gr 22:6).

Một số đoạn văn liên kết Li-băng với đời sống hoang dã, như ngôn sứ Isaia thuật lại sự có mặt của sư tử và báo trên các ngọn núi. Trên các đỉnh núi Li-băng, chúng ta cũng tìm thấy “con phượng hoàng to lớn có cánh rộng, lông dài, mình đầy lông sặc sỡ,” được nhắc đến bởi ngôn sứ Êdêkien, và nói rằng phượng hoàng đậu trên “ngọn cây hương bá” (Êd 17:3).

Sự hùng vĩ tự nhiên tuyệt đẹp ấy thường cúi mình trước sự toàn năng của Thiên Chúa: “Cây rừng Li-băng không đủ đốt của lễ, thú rừng Li-băng chẳng đủ làm lễ vật toàn thiêu”, ngôn sứ I-sai-a quả quyết, để tôn vinh hơn nữa sự vĩ đại của Thiên Chúa, Đấng còn bao la hơn cả “ánh huy hoàng của núi Li-băng” (Is 40:16; Is 35:2).

Và trong Tân Ước thì sao?

Li-băng không được nhắc đến một cách rõ ràng trong Tân Ước. Tuy nhiên, vùng đất này vẫn được đề cập cách gián tiếp.

Thị trấn Cana, nơi Chúa Giê-su thực hiện phép lạ đầu tiên, biến nước thành rượu tại một tiệc cưới, có thể tương ứng với thị trấn Qana ngày nay tại miền nam Li-băng. Tuy nhiên, nó cũng có thể tương ứng với Kafr Cana hoặc Khirbet Cana ở Israel.

Các nhà khảo cổ học vẫn chưa đi đến kết luận cuối cùng, nhưng ông Antonio Andary thuộc Quỹ Maronite ủng hộ giả thuyết về Cana thuộc Li-băng. Ông cũng tin rằng Chúa Giêsu có thể đã đặt chân đến Li-băng trong những dịp khác, đặc biệt là khi Ngài gặp người phụ nữ Canaan, biến cố mà ông tin rằng đã diễn ra gần vùng Xi-đôn (Sidon).

Cuối cùng, ông khẳng định rằng biến cố Hiển Dung có thể đã diễn ra trên đỉnh núi Hebron, một ngọn núi thuộc cao nguyên Golan nằm một phần ở Li-băng và Syria (nhưng đã bị Israel chiếm đóng từ năm 2024). Tuy nhiên, địa điểm theo truyền thống là núi Ta-bo (Tabor) ở Israel.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 27/11/2025]


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét