Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

Sứ điệp của Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60

Ngày Thế giới Truyền thông: Gìn giữ tiếng nói và khuôn mặt con người

Sứ điệp của Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60

Sứ điệp của Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60




Trong sứ điệp nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60, Đức Thánh Cha Lêô XIV kêu gọi xây dựng một liên minh giữa trách nhiệm, hợp tác và giáo dục để gìn giữ tiếng nói và khuôn mặt con người trước những rủi ro của trí tuệ nhân tạo.

Dưới đây là sứ điệp của Đức Thánh Cha về chủ đề: Bảo vệ tiếng nói và khuôn mặt con người.

*******

Sứ điệp của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến:

Khuôn mặt và tiếng nói là những đặc điểm độc nhất, mang đặc điểm phân biệt của mỗi con người; chúng biểu lộ căn tính không thể lặp lại của mỗi người và là yếu tố cấu thành của mọi cuộc gặp gỡ. Người xưa đã hiểu rõ điều này. Vì thế, để định nghĩa về con người, người Hy Lạp cổ đại đã dùng từ “khuôn mặt” (prosōpon), theo từ nguyên là chỉ về những gì có thể nhìn thấy, là nơi của sự hiện diện và mối tương quan. Trái lại, thuật ngữ Latinh persona (từ gốc per-sonare) lại bao hàm âm thanh; không phải bất kỳ âm thanh nào, mà là tiếng nói không thể nhầm lẫn của một người.

Khuôn mặt và tiếng nói là những điều thánh thiêng. Chúng được ban tặng cho chúng ta bởi Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng chúng ta theo hình ảnh của Người, gọi chúng ta đi vào sự sống bằng chính Lời mà Người ngỏ với chúng ta. Lời ấy trước hết vang vọng qua các thế kỷ trong tiếng nói của các ngôn sứ, và sau đó đến thời thời viên mãn đã trở nên xác phàm. Lời ấy — chính là sự thông truyền của Thiên Chúa về chính Người — chúng ta đã có thể nghe và thấy trực tiếp (x. 1 Ga 1:1-3), vì Lời ấy đã được mạc khải nơi tiếng nói và khuôn mặt của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa.

Từ buổi đầu tạo dựng, Thiên Chúa đã muốn nhân loại trở thành người đối thoại với Người và như Thánh Grêgôriô thành Nyssa nói [1], đã in dấu trên khuôn mặt chúng ta một sự phản chiếu tình yêu của Thiên Chúa, để chúng ta có thể sống trọn vẹn nhân tính của mình trong yêu thương. Vì thế, việc gìn giữ khuôn mặt và tiếng nói con người có nghĩa là bảo tồn dấu ấn ấy, sự phản chiếu không thể tẩy xóa của tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta không phải là một loài được tạo thành từ các thuật toán hóa sinh định sẵn. Mỗi người chúng ta có một ơn gọi duy nhất và không thể thay thế, nảy sinh từ sự sống và được biểu lộ cách đặc biệt trong sự truyền thông với tha nhân.

Công nghệ số, khi không được quản lý đúng đắn, có nguy cơ làm thay đổi tận gốc rễ một số trụ cột nền tảng của nền văn minh nhân loại, mà đôi khi chúng ta coi là điều hiển nhiên. Bằng cách mô phỏng khuôn mặt và tiếng nói, sự khôn ngoan và tri thức, lương tâm và trách nhiệm, sự thấu cảm và tình bằng hữu của con người, các hệ thống được gọi là trí tuệ nhân tạo không chỉ can thiệp vào các hệ sinh thái thông tin, mà còn xâm nhập vào tầng sâu nhất của truyền thông: mối tương quan giữa con người với con người.

Vì thế, thách đố ở đây không phải là vấn đề công nghệ mà là nhân học. Gìn giữ khuôn mặt và tiếng nói mà rốt cuộc là chăm sóc chính chúng ta. Việc đón nhận những cơ hội mà công nghệ số và trí tuệ nhân tạo mang lại với lòng can đảm, sự quyết tâm và khả năng phân định không có nghĩa là giấu đi trước mắt mình những điểm phê phán, những mơ hồ và rủi ro.

Đừng từ bỏ tư duy của chính mình.

Từ lâu đã có nhiều bằng chứng cho thấy các thuật toán được thiết kế để tối đa hóa mức độ tương tác trên mạng xã hội — nhằm mang lại lợi nhuận cho các nền tảng — thường là tưởng thưởng cho những cảm xúc thoáng qua, trong khi lại phạt những biểu hiện của con người đòi hỏi có thời gian, chẳng hạn như nỗ lực thấu hiểu và suy tư. Bằng cách giam hãm các nhóm người trong những “bong bóng” đồng thuận dễ dãi và sự phẫn nộ dễ dàng, các thuật toán này làm suy yếu khả năng lắng nghe và tư duy phản biện, đồng thời gia tăng sự phân cực xã hội.

Thêm vào đó là một niềm tin ngây thơ và thiếu tính phê phán vào trí tuệ nhân tạo như một "người bạn" toàn tri, người phân phát mọi thông tin, kho lưu trữ mọi ký ức và là “tiên tri” cho mọi lời khuyên. Tất cả những điều này có thể tiếp tục bào mòn thêm khả năng tư duy phân tích và sáng tạo của chúng ta, khả năng hiểu thấu ý nghĩa, cũng như khả năng phân biệt giữa cú pháp và ngữ nghĩa.

Mặc dù AI có thể hỗ trợ và trợ giúp trong việc quản lý các nhiệm vụ truyền thông, việc bỏ qua cố gắng tự mình suy nghĩ và bằng lòng với những tổng hợp thống kê nhân tạo, về lâu dài sẽ có nguy cơ làm xói mòn những khả năng nhận thức, cảm xúc và giao tiếp của chúng ta.

Trong những năm gần đây, các hệ thống trí tuệ nhân tạo ngày càng nắm quyền kiểm soát việc sản xuất văn bản, âm nhạc và video. Vì thế, phần lớn ngành công nghiệp sáng tạo của con người đứng trước nguy cơ bị tháo dỡ và thay thế bằng nhãn mác “Powered by AI", biến con người thành những người tiêu thụ thụ động trước các sản phẩm vô danh, thiếu suy tư, không có tác giả và không có tình yêu. Trong khi đó, các kiệt tác của những thiên tài nhân loại trong lĩnh vực âm nhạc, nghệ thuật và văn học lại bị thu hẹp thành môi trường huấn luyện cho máy móc.

Tuy nhiên, câu hỏi khiến chúng ta bận tâm không phải là máy móc có thể hoặc sẽ làm được gì, mà là chúng ta có thể làm gì hoặc sẽ làm gì để phát triển nhân tính và kiến thức, với việc sử dụng cách khôn ngoan những công cụ mạnh mẽ như vậy để phục vụ chúng ta. Nhân loại vẫn luôn bị cám dỗ chiếm đoạt những thành quả của tri thức mà không cần đến những cố gắng mà sự dấn thân, nghiên cứu và trách nhiệm cá nhân đòi hỏi. Thế nhưng, từ bỏ tiến trình sáng tạo và phó mặc các chức năng tinh thần cùng trí tưởng tượng cho máy móc đồng nghĩa với việc chôn vùi những nén bạc mà chúng ta đã nhận được để lớn lên như những con người trong mối tương quan với Thiên Chúa và tha nhân. Điều đó có nghĩa là che giấu khuôn mặt và làm câm lặng tiếng nói của chúng ta.

Là thật hay giả vờ: mô phỏng các mối tương quan và thực tại

Khi chúng ta lướt qua các dòng thông tin, ngày càng khó phân biệt liệu chúng ta đang tương tác với những người thật hay với các “bot" (người máy) hoặc những "influencer" (người có sức ảnh) hưởng) ảo. Những can thiệp mờ ám của các tác nhân tự động này gây ảnh hưởng đến các cuộc tranh luận công cộng và các quyết định của mọi người. Đặc biệt, các chatbots dựa trên những mô hình ngôn ngữ lớn (LLMs) đang chứng tỏ hiệu quả đáng ngạc nhiên trong việc thuyết phục ngầm thông qua việc liên tục tối ưu các tương tác cá nhân hóa. Cấu trúc đối thoại, thích ứng và mô phỏng của các mô hình ngôn ngữ này có khả năng bắt chước cảm xúc con người và từ đó mô phỏng một mối tương quan. Việc nhân hóa này, dù có thể gây thích thú, đồng thời cũng mang tính lừa dối, đặc biệt đối với những người dễ bị tổn thương nhất. Các chatbot quá “tình cảm”, ngoài việc luôn hiện diện và sẵn sàng phục vụ, có thể trở thành những kiến trúc sư ẩn mình điều khiển các trạng thái cảm xúc của chúng ta, từ đó xâm chiếm và chiếm hữu không gian mật thiết của con người.

Công nghệ khai thác nhu cầu kết nối của chúng ta không những có thể gây ra các hệ quả đau đớn cho đời sống cá nhân, mà còn có thể làm tổn hại đến cấu trúc xã hội, văn hóa và chính trị của các xã hội. Điều này xảy ra khi chúng ta thay thế các mối tương quan với tha nhân bằng những mối quan với AI vốn được huấn luyện để phân loại suy nghĩ của chúng ta, và từ đó, xây dựng chung quanh chúng ta một thế giới của những chiếc gương soi, nơi mọi thứ được tạo ra “theo hình ảnh của chính mình”. Như vậy, chúng ta tự tước đi khả năng gặp gỡ người khác, những người luôn khác biệt với chúng ta, và là những người mà chúng ta có thể học và phải học cách tương quan. Nếu không có việc chấp nhận sự khác biệt, thì không thể có mối tương quan hay tình bạn.

Một thách đố lớn khác do các hệ thống mới nổi này đặt ra là sự thiên lệch, dẫn đến việc tiếp nhận và truyền tải một nhận thức méo mó về thực tại. Các mô hình AI được định hình bởi thế giới quan của những người tạo ra chúng, và đến lượt mình, có thể áp đặt các lối suy nghĩ lặp lại các khuôn mẫu và thành kiến có sẵn trong dữ liệu mà chúng thu thập. Sự thiếu minh bạch trong thiết kế thuật toán, cùng với sự đại diện xã hội không đầy đủ của dữ liệu, có xu hướng giam giữ chúng ta trong các mạng lưới thao túng tư tưởng, và duy trì, thậm chí làm sâu rộng thêm, những bất bình đẳng và bất công xã hội hiện có.

Rủi ro là rất lớn. Sức mạnh mô phỏng mạnh đến mức trí tuệ nhân tạo cũng có thể lừa dối chúng ta bằng cách thêu dệt nên các “thực tại” song song, chiếm đoạt khuôn mặt và tiếng nói của chúng ta. Chúng ta đang đắm mình trong một thế giới đa chiều, nơi ngày càng khó phân biệt giữa thực tại và hư cấu.

Thêm vào đó là vấn đề thiếu độ chính xác. Các hệ thống đánh tráo xác suất thống kê thành tri thức thực chất chỉ cung cấp cho chúng ta, trong trường hợp tốt nhất, những cái xấp xỉ của chân lý, đôi khi chẳng qua chỉ hoàn toàn là những ảo ảnh. Việc thiếu kiểm chứng nguồn tin, cùng với cuộc khủng hoảng trong báo chí thực địa — bao gồm công việc thu thập và xác minh thông tin liên tục ngay tại nơi xảy ra biến cố — có thể tạo ra một mảnh đất màu mỡ hơn cho thông tin sai lệch, dẫn đến sự gia tăng cảm giác mất lòng tin, hoang mang và bất an.

Một liên minh khả thi

Đằng sau sức mạnh vô hình và to lớn ấy đang bao trùm tất cả chúng ta, chỉ có một số ít các công ty, những công ty mà mà người sáng lập gần đây được giới thiệu như những người tạo ra “Nhân vật của năm 2025” — tức là những kiến trúc sư của trí tuệ nhân tạo. Điều này làm dấy lên những lo ngại rất lớn về việc các tập đoàn độc quyền kiểm soát các hệ thống thuật toán và AI có khả năng định hình hành vi một cách tinh vi và thậm chí viết lại lịch sử nhân loại — gồm cả lịch sử Giáo hội — mà thường chúng ta không nhận biết.

Thách đố phía trước không phải là ngăn chặn cuộc đổi mới kỹ thuật số, mà là hướng dẫn nó, và ý thức về tính hai mặt của nó. Trách nhiệm thuộc về mỗi người chúng ta trong việc cất lên tiếng nói để bảo vệ con người, sao cho những công cụ này được chúng ta đón nhận thực sự như những đồng minh.

Liên minh này là điều khả thi, nhưng cần phải dựa trên ba trụ cột: trách nhiệm, hợp tác và giáo dục.

Trước hết và trên hết là trách nhiệm. Tùy theo vai trò, điều này có thể chuyển hóa thành sự trung thực, minh bạch, lòng can đảm, tầm nhìn, bổn phận chia sẻ tri thức và quyền được thông tin. Nhưng nói chung, không ai có thể né tránh trách nhiệm đối với tương lai mà chúng ta đang xây dựng.

Đối với những người đứng đầu các nền tảng trực tuyến, điều này có nghĩa là bảo đảm rằng các chiến lược kinh doanh của họ không chỉ được dẫn dắt bởi tiêu chí lợi nhuận tối đa, mà còn bởi một tầm nhìn cho tương lai xét đến ích chung, như cách mỗi người trong số họ quan tâm đến hạnh phúc của con cái họ.

Các nhà sáng tạo và lập trình mô hình AI được yêu cầu phải minh bạch và có trách nhiệm xã hội liên quan đến các nguyên tắc lập kế hoạch và hệ thống điều phối làm cơ sở cho các thuật toán và mô hình thiết kế của họ, nhằm thúc đẩy sự đồng thuận rõ ràng từ người sử dụng.

Cùng trách nhiệm ấy cũng được đòi hỏi nơi các nhà lập pháp quốc gia và các cơ quan điều phối siêu quốc gia, những người có nhiệm vụ bảo đảm sự tôn trọng phẩm giá con người. Các quy định phù hợp có thể bảo vệ con người khỏi việc hình thành các mối liên kết cảm xúc với các chatbots và ngăn chặn sự lan truyền các nội dung sai lệch, thao túng hoặc gây hiểu lầm, bảo vệ sự toàn vẹn của thông tin chống lại sự mô phỏng mang tính lừa gạt.

Các hãng tin và cơ quan truyền thông không thể cho phép các thuật toán, được thiết kế để thắng trong cuộc chiến giành giật thêm vài giây chú ý bằng mọi giá, lấn át sự trung thành với các giá trị nghề nghiệp, vốn tập trung vào việc tìm kiếm sự thật. Niềm tin của công chúng có được thông qua sự chính xác và minh bạch, chứ không phải bằng việc tìm kiếm bất kỳ hình thức thiên lệch nào. Nội dung được tạo ra hoặc thao túng bởi AI phải được xác định rõ ràng và phân biệt với nội dung do con người tạo ra. Quyền tác giả và quyền sở hữu tối cao đối với tác phẩm của các nhà báo và những người sáng tạo nội dung khác phải được bảo vệ. Thông tin là một thiện ích công. Một dịch vụ công mang tính xây dựng và có ý nghĩa không dựa trên sự mờ ám, mà dựa trên sự minh bạch của nguồn tin, sự bao gồm của các bên liên quan và tiêu chuẩn chất lượng cao.

Tất cả chúng ta đều được mời gọi để hợp tác. Không một lĩnh vực đơn lẻ nào có thể đơn phương đối diện với thách đố định hướng đổi mới số và quản trị AI. Do đó, cần phải tạo ra các cơ chế bảo vệ. Tất cả các thành phần liên quan — từ ngành công nghiệp công nghệ đến các nhà hoạch định chính sách, từ các doanh nghiệp sáng tạo đến giới học thuật, từ các nghệ sĩ đến các nhà báo và nhà giáo dục — phải tham gia vào việc xây dựng và triển khai quyền công dân kỹ thuật số có ý thức và trách nhiệm.

Đây chính là mục tiêu mà giáo dục hướng tới: tăng cường năng lực cá nhân trong việc suy tư phản biện; đánh giá mức độ tin cậy của các nguồn tin và các lợi ích tiềm ẩn đằng sau việc lựa chọn thông tin đến với chúng ta; hiểu các cơ chế tâm lý được kích hoạt trong phản hồi; cho phép gia đình, cộng đồng và các hiệp hội phát triển các tiêu chí thực tiễn cho một nền văn hóa truyền thông lành mạnh và có trách nhiệm hơn.

Đó chính là lý do tại sao việc đưa năng lực về truyền thông, năng lực về thông tin, và năng lực về AI vào các hệ thống giáo dục ở mọi cấp độ ngày càng trở nên cấp bách, điều mà một số tổ chức dân sự đã và đang thúc đẩy. Là người Công giáo, chúng ta có thể góp phần và phải góp phần giúp mọi người, đặc biệt là giới trẻ, đạt được khả năng tư duy phản biện và trưởng thành trong tự do tinh thần. Năng lực này cũng cần được tích hợp vào các sáng kiến học tập suốt đời rộng lớn hơn, tiếp cận đến những người cao tuổi và những thành viên bị gạt ra bên lề xã hội, những người thường cảm thấy bị loại trừ và bất lực trước những thay đổi công nghệ nhanh chóng.

Năng lực truyền thông, thông tin và AI sẽ giúp mọi người tránh được các xu hướng nhân hóa các hệ thống này, và thay vào đó đối xử với chúng như những công cụ. Nó cũng sẽ giúp mọi người luôn dùng việc kiểm chứng bên ngoài đối với các nguồn tin — vốn có thể không chính xác hoặc sai lầm — do các hệ thống AI cung cấp, đồng thời bảo vệ quyền riêng tư và dữ liệu của họ bằng cách hiểu các thông số bảo mật và các tùy chọn thách đố họ. Điều quan trọng là giáo dục chính chúng ta và những người khác về cách sử dụng AI một cách có chủ ý, và trong bối cảnh đó, bảo vệ hình ảnh của bản thân (hình ảnh và âm thanh), khuôn mặt và tiếng nói của chúng ta để ngăn chặn chúng bị sử dụng để tạo ra các nội dung và hành vi có hại như lừa đảo số, bắt nạt trên mạng và các deepfake vi phạm quyền riêng tư và sự mật thiết của con người mà không có sự đồng ý của họ. Cũng như cuộc cách mạng công nghiệp đã đòi hỏi việc phổ cập giáo dục căn bản để con người có thể ứng phó với những phát triển mới, thì cuộc cách mạng kỹ thuật số cũng đòi hỏi sự phổ cập năng lực số (cùng với một nền giáo dục nhân văn và văn hóa) để hiểu cách các thuật toán định hình nhận thức của chúng ta về thực tại, cách những sự thiên lệch của AI vận hành, những cơ chế nào quyết định sự xuất hiện của một số nội dung nhất định trong dòng thông tin của chúng ta, cũng như các giả định và mô hình kinh tế của nền kinh tế AI là gì và chúng có thể thay đổi như thế nào.

Chúng ta cần khuôn mặt và tiếng nói để một lần nữa diễn tả con người. Chúng ta cần bảo vệ món quà truyền thông như là chân lý sâu xa nhất về nhân loại, mà mọi sự đổi mới công nghệ phải được quy hướng về đó.

Khi đề xuất những suy tư này, tôi cảm ơn những người đang làm việc để hướng tới các mục tiêu đã đề ra ở đây, và tôi chúc lành cho tất cả những người đang làm việc vì ích chung thông qua các phương tiện truyền thông.

Vatican, ngày 24 tháng 1 năm 2026, Lễ nhớ Thánh Phanxicô Salêsiô.

LÊÔ XIV PP.

___________________________

[1] “The fact of being created in the image of God means that, from the moment of his creation, man has been given a royal character […]. God is love and the source of love; the divine Creator has also placed this feature on our faces, so that through love—a reflection of divine love—human beings may recognize and manifest the dignity of their nature and their likeness to their Creator” (cf. St. Gregory of Nyssa, The Creation of Man : PG 44, 137).


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 26/1/2026]


Kinh Truyền Tin ngày 25 tháng 01 năm 2026: Đức Thánh Cha Lêô XIV thúc giục chúng ta “mạo hiểm niềm tín thác” và mang Tin Mừng đến mọi môi trường

Đức Thánh Cha Lêô XIV thúc giục chúng ta “mạo hiểm niềm tín thác” và mang Tin Mừng đến mọi môi trường

Kinh Truyền Tin ngày 25 tháng 01 năm 2026

Kinh Truyền Tin ngày 25 tháng 01 năm 2026: Đức Thánh Cha Lêô XIV thúc giục chúng ta “mạo hiểm niềm tín thác” và mang Tin Mừng đến mọi môi trường

Từ cửa sổ Điện Tông tòa, Đức Thánh Cha suy niệm về khởi đầu sứ vụ của Chúa Giêsu, và kêu gọi các tín hữu vượt qua sự do dự và cô lập để loan báo Tin Mừng trong mọi hoàn cảnh.

Thành Vatican, ngày 25 tháng 01 năm 2026 – Trước hàng ngàn tín hữu quy tụ tại Quảng trường Thánh Phêrô, bất chấp cái lạnh của mùa đông, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã chủ sự giờ kinh Truyền Tin Chúa Nhật theo truyền thống, tập trung bài giáo lý của ngài vào trích đoạn Tin Mừng tường thuật việc khởi đầu sứ vụ công khai của Chúa Giêsu (Mt 4:12-23). Đức Thánh Cha mời gọi các Kitô hữu hãy hoàn toàn tín thác vào thời điểm của Thiên Chúa và loan báo Tin Mừng không biên giới, không viện cớ, ngay cả trong những lúc khó khăn.

Đức Thánh Cha bắt đầu bằng câu hỏi: Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ của Người khi nào và ở đâu? Đức Thánh Cha nhắc lại rằng Tin Mừng chỉ ra thời điểm đó là “khi Người nghe tin Gioan đã bị nộp,” một thời điểm dường như không thuận lợi, đầy bất trắc và căng thẳng. Tuy nhiên, “chính trong hoàn cảnh tăm tối ấy mà Chúa Giêsu bắt đầu mang lại ánh sáng của Tin Mừng: ‘Nước Trời đã đến gần.’”

Đức Lêô XIV đã vận dụng bối cảnh này vào đời sống đương đại: “Trong cuộc sống của chúng ta, cả trên phương diện cá nhân lẫn Giáo hội, những cuộc đấu tranh nội tâm hoặc những hoàn cảnh mà chúng ta cho là bất lợi có thể khiến chúng ta nghĩ rằng đây chưa phải là lúc thích hợp để loan báo Tin Mừng, để đưa ra một quyết định, hoặc thay đổi một tình trạng nào đó.” Cảnh báo về nguy cơ bị tê liệt, ngài khẳng định: “Thiên Chúa hoạt động trong mọi lúc; mỗi khoảnh khắc đều là ‘thời điểm của Thiên Chúa’, ngay cả khi chúng ta cảm thấy chưa sẵn sàng hoặc khi hoàn cảnh có vẻ không thuận lợi.” Vì thế, Tin Mừng yêu cầu chúng ta phải “mạo hiểm niềm tín thác” và vượt thắng cám dỗ của sự thận trọng quá mức.

Thứ đến, Đức Thánh Cha nhấn mạnh địa điểm được Chúa Giêsu chọn: Caphácnaum, thuộc Galilê, một vùng đa văn hóa, là ngã tư của các tuyến thương mại và đa dạng tôn giáo, với đa số dân ngoại cư ngụ. “Chúa Giêsu vượt qua biên giới quê hương mình để loan báo một Thiên Chúa đến gần với mọi người, Đấng không loại trừ một ai, Đấng không chỉ đến vì những người ‘thanh sạch’, nhưng dấn thân trọn vẹn vào sự phức tạp của các hoàn cảnh và những mối tương quan con người.”

Từ góc nhìn này, Đức Lêô XIV thúc giục các Kitô hữu kháng chống lại sự cô lập: “Tin Mừng phải được loan báo và sống trong mọi hoàn cảnh và mọi môi trường, để Tin Mừng trở thành men của tình huynh đệ và hòa bình giữa con người với nhau, giữa các nền văn hóa, tôn giáo và các dân tộc.”

Cuối cùng, khi nhắc lại phản ứng tức thời của các môn đệ đầu tiên khi bỏ lưới để theo Chúa Giêsu, Đức Thánh Cha khuyến khích mọi người hãy hân hoan đón nhận tiếng gọi của Chúa: “Như các môn đệ đầu tiên, chúng ta được mời gọi đón nhận lời mời gọi của Chúa với lòng quảng đại và niềm vui, tin tưởng rằng mọi thời điểm và mọi nơi chốn trong đời sống chúng ta đều thấm đẫm sự hiện diện và tình yêu của Người.”

Giờ Kinh Truyền Tin kết thúc với kinh kính Đức Mẹ theo truyền thống và phép lành Tòa Thánh, trong khi Quảng trường Thánh Phêrô vang lên những tràng pháo tay đáp lại sứ điệp về lòng tín thác, sự táo bạo loan báo Tin Mừng và sự rộng mở phổ quát.

*******

ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
KINH TRUYỀN TIN

Quảng trường Thánh Phêrô
Chúa Nhật, ngày 25 tháng 01 năm 2026

___________________________________


Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa Nhật tốt lành!

Sau khi chịu phép rửa, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và kêu gọi các môn đệ đầu tiên: Simon, cũng gọi là Phêrô, và anh của ông là Anrê, cùng với Giacôbê và Gioan (x. Mt 4:12-22). Khi suy niệm kỹ hơn về khung cảnh này trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể tự đặt cho mình hai câu hỏi. Câu hỏi thứ nhất liên quan đến thời điểm khởi đầu sứ vụ của Chúa Giêsu, và câu thứ hai liên quan đến địa điểm Người chọn để rao giảng và kêu gọi các tông đồ. Chúng ta có thể hỏi: Người bắt đầu khi nào? Và Người bắt đầu từ đâu?

Trước hết, Tin Mừng cho chúng ta biết Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng “khi Người nghe tin Gioan đã bị nộp” (c. 12). Do đó, Người bắt đầu vào một thời điểm xem ra không mấy thuận lợi. Gioan Tẩy Giả vừa mới bị tống ngục, và những người lãnh đạo dân chúng dường như còn ngần ngại trong việc đón nhận sự mới mẻ của Đấng Mêsia. Rõ ràng, đó là thời điểm đòi hỏi sự thận trọng. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh tăm tối ấy, Chúa Giêsu bắt đầu mang lại ánh sáng của Tin Mừng: “Nước Trời đã đến gần” (c. 17).

Trong đời sống chúng ta, cả trên phương diện cá nhân cũng như với tư cách là Giáo hội, những cuộc đấu tranh nội tâm hoặc những hoàn cảnh mà chúng ta cho là bất lợi có thể khiến chúng ta tin rằng đây không phải là lúc thích hợp để loan báo Tin Mừng, để đưa ra một quyết định, một lựa chọn, hay để thay đổi một tình trạng nào đó. Tuy nhiên, như thế chúng ta có nguy cơ bị tê liệt bởi sự do dự hoặc bị giam hãm bởi sự thận trọng quá mức, trong khi Tin Mừng kêu gọi chúng ta hãy dám tin tưởng. Thiên Chúa hoạt động trong mọi lúc; mỗi khoảnh khắc đều là “thời điểm của Thiên Chúa,” ngay cả khi chúng ta cảm thấy chưa sẵn sàng hoặc khi hoàn cảnh xem ra không thuận lợi.

Tin Mừng cũng cho chúng ta cái nhìn sâu sắc về địa điểm cụ thể nơi Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai của Người. Chúng ta được biết rằng Người “bỏ Nadarét và đến ở Caphácnaum” (c. 13). Khi làm như vậy, Người vẫn ở lại Galilê – một lãnh thổ mà đa số là dân ngoại, nơi mà giao thương đã biến nó thành một ngã tư và là nơi gặp gỡ. Chúng ta có thể mô tả đây là một vùng đất đa văn hóa, với sự qua lại của những người có nguồn gốc và tôn giáo khác nhau. Theo nghĩa này, Tin Mừng mạc khải rằng Đấng Mêsia, dù xuất thân từ Israel, đã vượt qua biên giới quê hương của mình để loan báo một Thiên Chúa đến gần với mọi người. Người là Thiên Chúa không loại trừ một ai, Đấng không chỉ đến vì những người “thanh sạch”, nhưng bước trọn vẹn vào trong sự phức tạp của các hoàn cảnh và những mối tương quan con người. Vì vậy, là Kitô hữu, chúng ta cũng phải vượt thắng cám dỗ của sự cô lập. Tin Mừng phải được loan báo và sống trong mọi bối cảnh, trở thành men huynh đệ và hòa bình giữa mọi cá nhân, các nền văn hóa, các tôn giáo và các dân tộc.

Anh chị em thân mến, như các môn đệ đầu tiên, chúng ta được mời gọi đón nhận lời mời gọi của Chúa với niềm vui, biết rằng mọi thời điểm và nơi chốn trong đời sống chúng ta đều thấm đẫm sự hiện diện và tình yêu của Người. Chúng ta hãy cầu nguyện với Đức Trinh nữ Maria, xin Mẹ cầu bầu cho chúng ta có được niềm tín thác trong lòng ấy, và đồng hành với chúng ta trên hành trình của mình.

___________________________


Sau kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến,

Chúa Nhật hôm nay, Chúa Nhật thứ III Mùa Thường Niên, là Chúa Nhật Lời Chúa. Đức Thánh Cha Phanxicô đã thiết lập ngày này cách đây bảy năm nhằm cổ võ trong toàn thể Hội Thánh việc hiểu biết Thánh Kinh và quan tâm nhiều hơn đến Lời Chúa trong Phụng vụ cũng như trong đời sống của các cộng đoàn. Tôi cảm ơn và khuyến khích tất cả những ai đang dấn thân, với đức tin và lòng mến, cho ưu tiên hàng đầu này.

Ngay cả trong những ngày này, Ukraine vẫn đang bị hứng chịu các cuộc tấn công liên tiếp, khiến toàn bộ người dân phải phơi mình giữa cái lạnh của mùa đông. Tôi đang theo dõi tình hình với niềm đau xót, tôi gần gũi và cầu nguyện cho những người đang đau khổ. Việc tiếp diễn các hành động thù địch, với những hậu quả ngày càng nghiêm trọng đối với dân thường, làm gia tăng sự rạn nứt giữa các dân tộc và đẩy lùi cơ hội cho một nền hòa bình công bằng và dài lâu ra xa hơn. Tôi mời gọi mọi người gia tăng nỗ lực để chấm dứt cuộc chiến này.

Hôm nay là Ngày Thế giới Phòng chống Bệnh Phong. Tôi bày tỏ sự gần gũi với tất cả những người bị ảnh hưởng bởi căn bệnh này. Tôi gửi lời động viên đến Hiệp hội Bạn hữu Raoul Follereau của Ý và tất cả những ai đang chăm sóc bệnh nhân phong, đặc biệt là cam kết của họ trong việc bảo vệ phẩm giá của người bệnh.

Tôi chào mừng tất cả anh chị em, các tín hữu Roma và anh chị em hành hương đến từ nhiều quốc gia khác nhau! Cách riêng, tôi gửi lời chào đến ca đoàn giáo xứ Rakovski, Bulgaria; nhóm Quinceañeras đến từ Panamá; các sinh viên của Học viện Zurbarán ở Badajoz, Tây Ban Nha; cũng như các thiếu niên lớp thêm sức đến từ giáo xứ San Marco Vecchio ở Florence, cộng đồng trường học của Học viện Erodoto ở Corigliano-Rossano, và Hiệp hội Tình nguyện Cuori Aperti ở Lecce.

Cha hân hoan chào các bạn trẻ thuộc Công giáo Tiến hành Roma, cùng với các cha mẹ, các nhà giáo dục và các linh mục, những người đã tổ chức Đoàn Lữ hành Hòa bình. Các con thân mến, cha cảm ơn các con vì đã giúp người lớn chúng ta nhìn thế giới từ một góc nhìn khác: đó là sự hợp tác giữa con người và giữa các dân tộc khác nhau. Cảm ơn các con! Hãy là những người xây dựng hòa bình tại gia đình, tại trường học, trong thể thao và ở mọi nơi. Không bao giờ bạo lực, dù bằng lời nói hay hành động. Không bao giờ! Sự dữ chỉ có thể bị khuất phục bằng sự thiện.

Cùng với các bạn trẻ này, chúng ta hãy cầu nguyện cho hòa bình: ở Ukraine, ở Trung Đông, và ở mọi khu vực mà đáng buồn là đang diễn ra các cuộc giao tranh vì những lợi ích không phải của người dân. Hòa bình được xây dựng trên sự tôn trọng các dân tộc!

Hôm nay kết thúc Tuần lễ Cầu nguyện cho sự Hiệp nhất các Kitô hữu. Chiều nay, theo truyền thống, tôi sẽ cử hành giờ Kinh Chiều tại Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành cùng với đại diện của các hệ phái Kitô giáo khác. Tôi cảm ơn tất cả những anh chị em sẽ tham dự, kể cả qua các phương tiện truyền thông, và chúc tất cả anh chị em Chúa Nhật hạnh phúc.


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 26/1/2026]


Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

Kinh Truyền Tin ngày 18.01.2026: Đức Thánh Cha: Niềm vui và sự lớn lao của chúng ta đặt nền tảng trên việc biết rằng chúng ta được Chúa Cha yêu thương và khao khát

Đức Thánh Cha: Niềm vui và sự lớn lao của chúng ta đặt nền tảng trên việc biết rằng chúng ta được Chúa Cha yêu thương và khao khát

Huấn từ của Đức Thánh Cha trong giờ Kinh Truyền Tin

Kinh Truyền Tin ngày 18.01.2026: Đức Thánh Cha: Niềm vui và sự lớn lao của chúng ta đặt nền tảng trên việc biết rằng chúng ta được Chúa Cha yêu thương và khao khát


Vào trưa hôm nay, Chúa Nhật II Mùa Thường Niên, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã xuất hiện tại cửa sổ phòng làm việc của ngài trong Điện Tông Tòa tại Vatican để cùng đọc kinh Truyền Tin với các tín hữu và khách hành hương đang quy tụ tại Quảng trường Thánh Phêrô.

Đức Thánh Cha thúc giục mọi người đừng lãng phí thời gian và năng lượng để chạy theo những thứ thuần túy là vẻ bề ngoài, nhưng hãy biết hài lòng với những gì là cần thiết và yêu mến “những điều đơn sơ và những lời nói chân thành.” Tình yêu của Chúa Cha mặc khải cho chúng ta biết “chúng ta thực sự là ai và chúng ta có giá trị biết bao trước nhan Người.”

Dưới đây là những lời của Đức Thánh Cha trước giờ đọc kinh kính Đức Mẹ:

*******

Huấn từ của Đức Thánh Cha

ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV

KINH TRUYỀN TIN

Quảng trường Thánh Phêrô

Chúa Nhật, ngày 18 tháng 01 năm 2026

___________________________________


Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa Nhật hạnh phúc!

Bài Tin Mừng theo Thánh Gioan hôm nay (x. Ga 1:29-34) nói với chúng ta về Thánh Gioan Tẩy Giả, người đã nhận ra Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa, là Đấng Mêsia, khi tuyên xưng rằng: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian!” (c. 29). Ông nói thêm: “Tôi đến làm phép rửa bằng nước, để Người được tỏ ra cho dân Israel” (c. 31).

Gioan đã nhận biết Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ; ông loan báo thần tính và sứ mạng của Chúa Giêsu cho dân Israel, và sau đó rút lui vào hậu trường sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, như lời ông làm chứng: “Có người đến sau tôi, nhưng trổi vượt hơn tôi, vì Người có trước tôi” (c. 30).

Gioan Tẩy Giả là người được dân chúng vô cùng mến mộ, đến mức ông còn bị giới chức cầm quyền tại Giêrusalem e ngại (x. Ga 1:19). Sẽ rất dễ dàng để ông lợi dụng danh tiếng này; thế nhưng, ông đã không bị khuất phục trước những cám dỗ về sự thành công và nổi tiếng. Đứng trước Chúa Giêsu, ông nhận ra sự nhỏ bé của mình và nhường chỗ cho sự cao cả của Chúa Giêsu. Gioan biết rằng mình được sai đi để dọn đường cho Chúa (x. Mk 1:3; Is 40:3), và khi Chúa đến, với niềm vui và sự khiêm nhường, ông đã nhìn nhận sự hiện diện của Thiên Chúa và rút lui khỏi ánh hào quang.

Chứng tá của ông quan trọng biết bao đối với chúng ta hôm nay! Thật vậy, sự chấp thuận, sự đồng thuận và sự xuất hiện thường được gán cho tầm quan trọng thái quá, đến mức định hình cả tư tưởng, hành vi và thậm chí là đời sống nội tâm của con người. Điều đó gây ra đau khổ và chia rẽ, đồng thời sinh ra những lối sống và những mối tương quan mong manh, gây thất vọng và giam hãm. Trong thực tế, chúng ta không cần đến những “thứ thay thế cho hạnh phúc” này. Niềm vui và sự cao cả của chúng ta không được xây dựng trên những ảo tưởng chóng qua về thành công hay danh tiếng, mà đặt nền tảng trên việc biết rằng chúng ta được Chúa Cha trên trời yêu thương và khao khát.

Tình yêu mà Chúa Giêsu nói đến là tình yêu của một Thiên Chúa, Đấng hôm nay vẫn đang đến giữa chúng ta, không phải để làm chúng ta choáng ngợp bằng những màn trình diễn ngoạn mục, nhưng để chia sẻ những nỗi nhọc nhằn và gánh lấy những gánh nặng của chúng ta. Khi làm như thế, Người tỏ cho chúng ta thấy sự thật về căn tính của chúng ta và chúng ta quý giá dường nào trước nhan Người.

Các bạn thân mến, chúng ta đừng để mình bị xao lãng khỏi sự hiện diện của Chúa ở giữa chúng ta. Đừng lãng phí thời gian và năng lượng để chạy theo những gì thuộc bề ngoài. Trái lại, chúng ta học nơi Gioan Tẩy Giả để luôn tỉnh thức, yêu mến sự đơn sơ, chân thành trong lời nói, sống tiết độ và vun trồng chiều sâu của tâm trí và tâm hồn. Hãy bằng lòng với những gì là cốt yếu và dành thời gian mỗi ngày, khi có thể, cho một giây phút đặc biệt để dừng lại trong thinh lặng và cầu nguyện, suy niệm và lắng nghe — nói cách khác, là “lui vào hoang mạc,” để gặp gỡ Chúa và ở lại với Người.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của sự đơn sơ, khôn ngoan và khiêm nhường, giúp chúng ta thực hiện quyết tâm này.

_________________________


Sau kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến,

Hôm nay đánh dấu khởi đầu của Tuần cầu cho các Kitô hữu hợp nhất. Khởi nguồn của sáng kiến này có nguồn gốc từ hai thế kỷ trước, và Đức Thánh Cha Lêô XIII đã nhiệt thành cổ võ. Cách đây đúng một trăm năm, bản “Những gợi ý cho Tuần bát nhật cầu nguyện cho sự Hiệp nhất các Kitô hữu” đã được xuất bản lần đầu tiên. Chủ đề năm nay được trích từ Thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêsô: “Chỉ có một thân thể, một Thần Khí, cũng như anh em đã được kêu gọi để chia sẻ cùng một niềm hy vọng” (4:4). Những lời cầu nguyện và suy niệm đã được chuẩn bị bởi một nhóm đại kết do Ban Quan hệ Liên giáo hội của Giáo hội Tông truyền Armenia điều phối. Trong những ngày này, tôi mời gọi tất cả các cộng đoàn Công giáo hãy đào sâu lời cầu nguyện cho sự hiệp nhất trọn vẹn và hữu hình của tất cả các Kitô hữu.

Trách nhiệm của chúng ta đối với sự hiệp nhất phải đi đôi với cam kết kiên định cho hòa bình và công lý trên thế giới. Hôm nay, tôi đặc biệt muốn nhắc nhớ đến nỗi đau khổ rất lớn của người dân ở miền Đông Cộng hòa Dân chủ Congo. Nhiều người đã buộc phải rời bỏ quê hương do bạo lực — đặc biệt là chạy sang Burundi, và họ đang phải đối diện với một cuộc khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng. Chúng ta hãy cầu nguyện để đối thoại vì sự hòa giải và hòa bình luôn thắng thế giữa các bên xung đột.

Tôi cũng dâng lời cầu nguyện cho các nạn nhân của những trận lũ lụt gần đây ở miền nam Châu Phi.

Tôi gửi lời chào thân ái đến tất cả anh chị em, người dân Roma và anh chị em hành hương!

Tôi vui mừng gửi lời chào nhóm đến từ Trường Piggot ở Wargrave, Anh quốc, cũng như nhóm Fratres từ cộng đoàn giáo xứ Compitese. Tôi cũng chào các tín hữu đến từ nhiều quốc gia khác nhau, các gia đình và các hội đoàn khác nhau. Cảm ơn sự hiện diện và những lời cầu nguyện của anh chị em!

Chúc tất cả anh chị em Chúa Nhật hạnh phúc.


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 19/01/2026]


Hãy vui lên! Niềm vui Tin Mừng mạnh mẽ hơn mọi khó khăn

Hãy vui lên! Niềm vui Tin Mừng mạnh mẽ hơn mọi khó khăn

Đức Thánh Cha khích lệ chúng ta đừng bỏ cuộc khi con cái chống lại việc học giáo lý: “Đức tin được làm chứng trước hết bằng đời sống và tình yêu.”

Hãy vui lên! Niềm vui Tin Mừng mạnh mẽ hơn mọi khó khăn


Trong một cuộc đối thoại xúc động được đăng trên mục “Đối thoại cùng Độc giả” của tạp chí Piazza di San Pietro, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã hồi âm với tấm lòng hiền phụ và tính thực tế cho lá thư của một người mẹ Thụy Sĩ đang lo lắng về việc các con ở tuổi thiếu niên của bà tỏ ra ít quan tâm đến việc học giáo lý để chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm sức.

Lá thư, ký tên “Nunzia” (một bút danh được chọn để bảo vệ quyền riêng tư), đến từ một gia đình di dân người Ý tại Thụy Sĩ. Người phụ nữ tâm sự với Đức Thánh Cha về những sự khó khăn hằng ngày: các con của bà, trong độ tuổi từ 10 đến 14, thích thể thao, tiệc tùng và điện thoại di động hơn là các lớp giáo lý. “Chúng nói với con rằng: ‘Mẹ ơi, con không muốn đi; chán lắm…’. Con phải làm gì đây?”, người mẹ chân thành hỏi, khi bà vẫn đang nỗ lực duy trì việc giáo dục Kitô giáo trong gia đình mình.

Trong câu trả lời, Đức Thánh Cha Lêô XIV không che giấu những khó khăn nhưng mời gọi chúng ta có cái nhìn vững tin vào sức mạnh của Tin Mừng.

Chị Nunzia thân mến, tôi trân trọng bức thư rất chân thành và chứng tá của chị với tư cách là một người mẹ Kitô hữu. Tôi thấu hiểu sâu sắc những nỗi lo âu của chị: dưỡng dục con cái trong đức tin giữa một thế giới thường đề cao những “ưu tiên” khác không phải là điều dễ dàng. Nhưng chính trong sự mệt mỏi này lại ẩn chứa một cơ hội lớn để làm chứng.

Các con của chị không phải là “đã lạc mất” vì chúng chơi thể thao hay đi tiệc tùng: chúng là những người trẻ đang lớn lên, đang tìm kiếm căn tính, tình bạn và ý nghĩa cuộc sống. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc, mà là đồng hành với các con bằng tình yêu kiên nhẫn, cho các con thấy rằng đức tin không phải là một gánh nặng, mà là một niềm vui.

Hãy nhớ rằng Giáo lý là một “công cụ lữ hành” cho cuộc sống (như tôi đã nói trong Năm Thánh dành cho các Giáo lý viên), nhưng vị “Thầy” đích thực chính là Chúa Kitô, Đấng đang sống trong chị. Niềm vui trong đức tin của chị, tình yêu chị dành cho các con, và lời cầu nguyện hằng ngày của chị đã là một lời loan báo đầy sức mạnh.

Hãy vững lòng! Đừng nản chí nếu hôm nay các con dường như xa cách. Nhiều vị thánh — hãy nghĩ đến Thánh Augustinô hay Thánh Mônica — đã có những người mẹ cầu nguyện suốt nhiều năm trước khi nhìn thấy hoa trái từ nỗ lực của mình.

Hãy mời gọi các con chị sống đức tin theo những cách cụ thể: cùng nhau làm một việc bác ái, đi thăm một người già, một kinh nguyện ngắn trước Hang đá Giáng sinh hoặc trước Thánh giá. Và khi các con bàn luận về thể thao hay bạn bè, hãy lắng nghe với sự quan tâm: chính ở đó, trong cuộc đối thoại ấy, có thể nảy sinh cơ hội để chị nói rằng: “Các con biết không, Chúa Giêsu cũng là một người bạn đích thực…”

Niềm vui của Tin Mừng có sức lan tỏa. Hãy làm chứng cho niềm vui ấy bằng chính đời sống của chị, và Chúa sẽ thực hiện phần việc còn lại.

Tôi cầu nguyện và ban phép lành cho chị, cho các con và gia đình chị.

Leo PP. XIV

Toàn văn bức thư và lời hồi đáp đã được đăng trên tạp chí Piazza di San Pietro, tạp chí trong nhiều tháng qua thường xuyên dành không gian đối thoại trực tiếp giữa Đức Giáo hoàng và các tín hữu.

Chuyên mục này, được khởi xướng bởi Đức Giáo hoàng Phanxicô và được Đức Lêô XIV nhiệt thành tiếp nối, vẫn là một nhịp cầu sống động giữa Đức Giám mục Roma với các gia đình, giới trẻ và các cộng đoàn Kitô hữu hiện diện trên khắp thế giới.

Một thông điệp hy vọng: sự can thiệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV diễn ra vào thời điểm khi nhiều gia đình đang trăn trở về tương lai của việc truyền đạt đức tin. Vị Giáo hoàng, với phong cách đơn sơ và thẳng thắn, nhắc nhở chúng ta rằng con đường không phải là sự khiển trách hay áp đặt, mà là tình yêu kiên nhẫn, chứng tá hằng ngày và niềm tín thác vào ân sủng Thiên Chúa.

Như chính Đức Thánh Cha đã viết trong một dịp khác: “Hòa bình và niềm vui của Tin Mừng được xây dựng bằng những bước đi nhỏ bé nhưng can đảm trong đời sống hằng ngày.” Điều này cũng đúng với cuộc sống của một gia đình Thụy Sĩ đang nỗ lực giữ cho ngọn lửa đức tin luôn bừng cháy.

Hãy vui lên! Niềm vui Tin Mừng mạnh mẽ hơn mọi khó khănPiazza di San Pietro Magazine, Tháng Một 2026


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 16/1/2026]


Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

Đức Thánh Cha khởi đầu loạt bài về Công đồng Vatican II với văn kiện về Thánh Kinh

Đức Thánh Cha khởi đầu loạt bài về Công đồng Vatican II với văn kiện về Thánh Kinh

Đức Thánh Cha khởi đầu loạt bài về Công đồng Vatican II với văn kiện về Thánh Kinh

ANDREAS SOLARO | ANDREAS SOLARO


Kathleen N. Hattrup

14/01/26


“Thời gian dành cho việc cầu nguyện, suy niệm và hồi tâm không thể thiếu trong ngày và trong tuần của người Kitô hữu.”

Như đã thông báo vào tuần trước, thứ Tư ngày 14 tháng Một này, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã khởi đầu một chủ đề mới cho các bài giáo lý Thứ Tư: các văn kiện của Công đồng Vatican II. Để mở đầu, ngài chọn Hiến chế Dei Verbum, hiến chế của Công đồng về Thánh Kinh.

Đức Thánh Cha trình bày về văn kiện này trong bối cảnh Chúa Giêsu mời gọi chúng ta trở thành bạn hữu của Người.

Chúa Giêsu Kitô biến đổi triệt để mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa, để từ nay trở đi là một tương quan bạn hữu.

Thiên Chúa tỏ mình qua lời của Người, Đức Giáo hoàng giải thích: “Bằng việc nói với chúng ta, Thiên Chúa tỏ lộ chính Người cho chúng ta như một Đồng minh, Đấng mời gọi chúng ta bước vào tình bạn với Người.”

Và chúng ta cũng được mời gọi nói chuyện với Thiên Chúa.

Thái độ đầu tiên cần được vun trồng là lắng nghe, để Lời Chúa có thể thấm nhập vào trí óc và tâm hồn chúng ta; đồng thời, chúng ta cũng được mời gọi nói chuyện với Thiên Chúa, không phải để thông báo cho Người những điều Người vốn đã biết, nhưng là để chính chúng ta tự bộc lộ mình.

Dưới đây là toàn văn huấn từ của Đức Thánh Cha. Bạn có thể đọc hiến chế Dei Verbum ở đây.


*******


Chúng ta đã bắt đầu chủ đề giáo lý về Công đồng Vatican II. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu đi sâu hơn vào Hiến chế Tín lý Dei Verbum về Mặc khải Thiên Chúa.

Đây là một trong những văn kiện đẹp và quan trọng nhất của Công đồng, và để giới thiệu nó, thật hữu ích khi nhắc lại lời của Chúa Giêsu: “Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết” (Ga 15:15).

Đây là một điểm nền tảng của đức tin Kitô giáo mà Hiến chế Dei Verbum nhắc nhở chúng ta: Chúa Giêsu Kitô hoàn toàn biến đổi mối tương quan của con người với Thiên Chúa, để từ nay trở đi trở thành mối tương quan bạn hữu. Vì thế, điều kiện duy nhất của Giao ước mới là yêu thương.

Thánh Augustinô, khi chú giải trích đoạn này của Phúc Âm thứ Tư, đã nhấn mạnh đến viễn tượng của ân sủng, chỉ có ân sủng mới có thể làm cho chúng ta trở thành bạn hữu của Thiên Chúa trong Con của Người (Chú giải Tin Mừng Gioan, Bài giảng 86). Thật vậy, một châm ngôn cổ xưa nói: “Amicitia aut pares invenit, aut facit” — “tình bạn được sinh ra giữa những người ngang hàng, hoặc làm cho họ trở nên ngang hàng.” Chúng ta không ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng chính Thiên Chúa làm cho chúng ta nên giống như Người trong Con của Người.

Vì lý do đó, như chúng ta có thể thấy trong toàn bộ Kinh Thánh, trong Giao ước luôn có một khoảnh khắc đầu tiên của khoảng cách, trong đó khế ước giữa Thiên Chúa và nhân loại luôn mang tính bất đối xứng: Thiên Chúa là Thiên Chúa còn chúng ta là thụ tạo. Tuy nhiên, với việc Người Con đến trong xác phàm, Giao ước mở ra hướng tới mục đích tối hậu: nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa làm cho chúng ta trở thành con cái, và mời gọi chúng ta nên giống như Người, dù trong thân phận con người mỏng giòn của chúng ta. Vì vậy, việc chúng ta trở nên giống như Thiên Chúa không đạt được qua sự lỗi phạm và tội, như con rắn gợi ý cho bà Eva (x. St 3:5), nhưng trong mối tương quan của chúng ta với Chúa Con làm người.

Những lời của Chúa Giêsu mà chúng ta vừa nhắc lại – “Thầy gọi anh em là bạn hữu” – đã được lặp lại trong Hiến chế Dei Verbum, khi khẳng định rằng: “Qua mạc khải này, Thiên Chúa vô hình (x. Cl 1:15; 1 Tm 1:17), trong tình yêu thương bao la của Người, đã ngỏ lời với con người như với những người bạn (x. Xh 33:11; Ga 15:14-15) và sống giữa họ (x. Br 3:38), để mời gọi và đưa họ vào hiệp thông với chính Người” (số 2).

Thiên Chúa của sách Sáng Thế đã từng đối thoại với tổ tiên chúng ta, thực hiện cuộc đối thoại với họ (x. Dei Verbum, 3); và khi cuộc đối thoại này bị gián đoạn bởi tội, Đấng Tạo Hóa đã không ngừng tìm cách gặp gỡ với các thụ tạo của Người và thiết lập một giao ước với họ. Trong Mạc khải Kitô giáo, tức là khi Thiên Chúa làm người nơi Con của Người để tìm kiếm chúng ta, cuộc đối thoại từng bị gián đoạn ấy đã được khôi phục một cách dứt khoát: Giao ước thì mới và vĩnh cửu, không gì có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Người. Do đó, Mạc khải của Thiên Chúa mang bản chất đối thoại của tình bạn, và cũng giống như trong trải nghiệm về tình bạn của con người, nó không chấp nhận sự im lặng, nhưng được nuôi dưỡng bằng việc trao đổi những lời chân thật.

Hiến chế Dei Verbum cũng nhắc nhở chúng ta điều này: Thiên Chúa nói với chúng ta. Điều quan trọng là phải nhận ra sự khác biệt giữa lời nói và những chuyện phiếm: chuyện phiếm chỉ dừng lại ở bề mặt và không đạt tới sự hiệp thông giữa con người với nhau, trong khi đó trong các mối tương quan đích thực, lời nói không chỉ dùng để trao đổi thông tin và tin tức, mà còn để tỏ lộ con người chúng ta. Lời nói sở hữu một chiều kích mạc khải, tạo nên mối tương quan với người khác. Theo cách đó, khi nói với chúng ta, Thiên Chúa tỏ lộ chính Người cho chúng ta như một Đồng minh, Đấng mời gọi chúng ta bước vào tình bạn với Người.

Từ viễn tượng này, thái độ đầu tiên cần được vun trồng là lắng nghe, để Lời Chúa có thể thấm nhập vào trí óc và tâm hồn chúng ta; đồng thời, chúng ta cũng được mời gọi nói chuyện với Thiên Chúa, không phải để thông báo cho Người điều Người vốn đã biết, nhưng là để chính chúng ta tự bộc lộ mình.

Từ đó nảy sinh nhu cầu cầu nguyện, trong đó chúng ta được mời gọi để sống và vun trồng tình bạn với Chúa. Điều này đạt được trước hết trong cầu nguyện phụng vụ và cộng đoàn, nơi chúng ta không tự quyết định sẽ nghe gì từ Lời Chúa, nhưng chính Người nói với chúng ta qua Giáo hội; và tiếp đến là đạt được trong lời cầu nguyện cá nhân, diễn ra nơi chiều sâu của tâm hồn và trí óc. Thời gian dành cho việc cầu nguyện, suy niệm và hồi tâm không thể thiếu trong ngày và trong tuần của người Kitô hữu. Chỉ khi chúng ta nói chuyện với Thiên Chúa, chúng ta mới có thể nói về Người.

Kinh nghiệm của chúng ta cho thấy rằng tình bạn có thể đi đến hồi kết qua một hành động cắt đứt kịch tính, hoặc do một chuỗi những hành vi thờ ơ hằng ngày làm xói mòn mối tương quan cho đến khi nó mất đi. Nếu Chúa Giêsu gọi chúng ta là bạn hữu, chúng ta đừng để lời mời gọi ấy trôi qua mà không được đáp lại. Chúng ta hãy đón nhận lời mời đó, hãy chăm sóc mối tương quan ấy, và chúng ta sẽ khám phá ra rằng tình bạn với Thiên Chúa chính là ơn cứu độ của chúng ta.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 15/1/2026]


Đức Thánh Cha Lêô XIV nhắm thẳng vào ngôn ngữ kiểu Orwell

Đức Thánh Cha Lêô XIV nhắm thẳng vào ngôn ngữ kiểu Orwell

Đức Thánh Cha Lêô XIV nhắm thẳng vào ngôn ngữ kiểu Orwell

Wachiwit - Shutterstock


Daniel Esparza

12/01/26


Đức Thánh Cha cảnh báo rằng “ý nghĩa của từ ngữ đang ngày càng trở nên biến thiên”, ngày càng mơ hồ, và thậm chí trở thành “vũ khí” được sử dụng để lừa dối hoặc trừng phạt đối phương.

Trong diễn văn quan trọng đầu tiên về tình trạng thế giới trước các đại sứ, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã xoáy sâu vào vấn đề ngôn ngữ. Đúng vậy, ngài đã bàn về chiến tranh, chủ nghĩa đa phương và nhân quyền. Nhưng có một đoạn văn đã mang lại sức nặng đặc biệt trong kỷ nguyên AI và truyền thông xã hội: Đức Thánh Cha cảnh báo rằng “ý nghĩa của các từ ngữ ngày càng trở nên biến thiên”, ngày càng mơ hồ, và thậm chí trở thành “vũ khí” được sử dụng để lừa dối hoặc trừng phạt đối phương.

Tiếp đó là một cụm từ đã ngay lập tức lan truyền trên các mặt báo: Ngài cảnh giác rằng “một thứ ngôn ngữ mới kiểu Orwell đang phát triển”, thứ ngôn ngữ mặc dù tự nhận mang tính bao gồm, nhưng rốt cuộc lại loại trừ những ai không tuân theo nó.

“Ngôn ngữ kiểu Orwell” có nghĩa là gì

Khi người ta nói đến “kiểu Orwell”, họ thường ám chỉ loại ngôn ngữ mà George Orwell đã cảnh báo trong tiểu luận năm 1946 mang tên Politics and the English Language (Chính trị và ngôn ngữ Tiếng Anh): những từ ngữ được dùng không phải để làm sáng tỏ thực tại mà để phủ một làn sương mờ mịt lên nó — đó là những cụm từ trừu tượng, uyển ngữ khiến cho những hành vi xấu xa nghe lại có vẻ bình thường, thậm chí là cao quý.

Orwell lập luận rằng văn phong chính trị thường biến những thực tại cụ thể thành những khái niệm khái quát mơ hồ, một thói quen làm cho cả người nói lẫn người nghe dừng suy nghĩ theo cách chính xác.

Orwell đã kịch tính hóa ý tưởng đó trong tác phẩm Nineteen Eighty-Four với khái niệm “Newspeak”, là một hệ thống từ vựng bị kiểm soát nhằm thu hẹp những gì con người có thể nói — và từ đó, thu hẹp cả những gì họ có thể nghĩ. Mục đích không phải là thuyết phục mà là hạn chế: Nếu một xã hội thiếu các từ ngữ để chỉ về sự thật luân lý, sự phản biện hoặc lương tâm, thì những thực tại đó sẽ trở nên khó diễn đạt thành lời, và sau đó càng khó để bảo vệ.

Quan điểm của Đức Lêô không phải là chúng ta đang sống trong cuốn tiểu thuyết của Orwell. Mà là luận lý đó có thể nhận ra: khi các thuật ngữ then chốt mất đi ý nghĩa ổn định, thì sự tranh luận công khai sẽ trở thành một cuộc tranh giành quyền lực.

Đức Giáo hoàng phát biểu trước các nhà ngoại giao rằng “tự do ngôn luận và diễn đạt được bảo đảm chính nhờ tính chắc chắn của ngôn ngữ, và mọi thuật ngữ đều được neo chặt trong sự thật.”

Tại sao việc làm suy yếu ngôn ngữ là một trong những tai họa của thời đại chúng ta

Ngôn ngữ suy yếu không phải là vấn đề về phong cách kém cỏi: Đó là một vấn đề đạo đức.

Nếu từ ngữ tách rời khỏi thực tại, thì trách nhiệm giải trình cũng vuột khỏi tầm tay. “Cái chết của dân thường” có thể được gắn lại cái nhãn là “hệ quả ngoài ý muốn”. Sự cưỡng ép có thể được quảng bá như là “sự chăm sóc”. Sự loại trừ có thể khoác lên chiếc mặt nạ của “sự bao gồm”. Xu hướng này đã được hình thành rõ rệt trong các tình huống đạo đức sinh học, chẳng hạn như phá thai, thụ tinh trong ống nghiệm (IVF), mang thai hộ và an tử.

Hệ quả có thể đo lường được: nhiều hiểu lầm hơn và ít không gian hơn cho đối thoại chân thành — đúng như những gì Đức Lêô liên kết với sự mong manh của chính nền ngoại giao.

Truyền thống Công giáo rất thẳng thắn về những nguy cơ này. Sách Giáo lý (§2486) dạy rằng việc xuyên tạc chân lý làm “suy yếu các nền tảng” của đời sống chung. Giáo lý cũng mô tả chứng tá Kitô hữu là việc “truyền đạt đức tin bằng lời nói và việc làm”, khẳng định rằng lời nói không bao giờ trung lập về mặt luân lý.

Điều đó đặt lời cảnh báo về “kiểu Orwell” của Đức Lêô vượt lên trên một bình luận văn hóa đơn thuần. Nếu ngôn ngữ trở nên biến thiên — nếu từ ngữ liên tục bị tái định nghĩa cho đến khi không ai còn có thể nói đâu là sự thật — thì lương tâm và tự do sẽ dễ bị áp chế hơn, và những người yếu thế sẽ dễ dàng bị gạt bỏ hơn.

Năm 2026, khi AI có thể tạo ra những văn bản hoàn hảo chỉ trong vài giây, bài kiểm tra tinh thần trở nên đơn giản hơn và cũng khắc nghiệt hơn: chúng ta sẽ chọn những từ ngữ nói lên sự thật, hay những từ ngữ giúp chúng ta né tránh sự thật ấy?


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 13/1/2026]


Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

Lời mời gọi của Đức Thánh Cha: Hãy dành ngày hôm nay để nhớ lại Bí tích Thánh tẩy của anh chị em

Lời mời gọi của Đức Thánh Cha: Hãy dành ngày hôm nay để nhớ lại Bí tích Thánh tẩy của anh chị em

Lời mời gọi của Đức Thánh Cha: Hãy dành ngày hôm nay để nhớ lại Bí tích Thánh tẩy của anh chị em

VATICAN MEDIA | VATICAN MEDIA


Kathleen N. Hattrup

11/01/26


“Thật đẹp biết bao khi chúng ta cử hành tình yêu của Thiên Chúa – Đấng gọi mỗi người chúng ta bằng tên mình và giải thoát chúng ta khỏi sự dữ – như một gia đình duy nhất!”

Trong ngày lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa, Đức Thánh Cha Lêô gợi ý chúng ta hãy dành ngày này để nhớ lại hồng ân cao cả của Bí tích Thánh tẩy – “Trong những lúc tăm tối, Bí tích Thánh tẩy là ánh sáng; trong những xung đột của đời sống, đó là sự hòa giải; và trong giờ lâm tử, đó là cửa dẫn vào thiên đàng.”

Đức Thánh Cha đã đưa ra một suy tư ngắn về Bí tích này trước khi chủ sự kinh Truyền Tin cùng các tín hữu vào buổi trưa.

Sau giờ kinh, ngài đề cập đến một số cuộc xung đột đang leo thang trên thế giới, nhắc đến Syria, Iran và Ukraine.

Liên quan đến Ukraine, ngài bày tỏ nỗi đau buồn trước “những cuộc tấn công đặc biệt nghiêm trọng nhắm vào cơ sở hạ tầng năng lượng, trong bối cảnh thời tiết lạnh giá ngày càng khắc nghiệt.”

Vào ngày 9 tháng 1, trong bài diễn văn trước Ngoại giao đoàn, ngài đã nêu rõ sự vi phạm luật nhân đạo này, nhấn mạnh rằng việc tuân thủ luật nhân đạo quốc tế “không thể chỉ phụ thuộc vào các hoàn cảnh hoặc những lợi ích quân sự và chiến lược.”

“Chúng ta không thể làm ngơ trước thực tế rằng việc phá hủy các bệnh viện, cơ sở hạ tầng năng lượng, nhà ở và những nơi thiết yếu cho đời sống hàng ngày là sự vi phạm nghiêm trọng luật nhân đạo quốc tế.”

Dưới đây là toàn văn bài huấn dụ của ngài trước và sau giờ kinh Truyền Tin:

_______________________________


Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa nhật hạnh phúc!

Lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa mà chúng ta cử hành hôm nay là khởi đầu cho Mùa Thường Niên. Mùa phụng vụ này mời gọi chúng ta cùng nhau theo chân Chúa, lắng nghe Lời Người và noi theo những cử chỉ yêu thương của Người đối với tha nhân. Khi làm như thế, chúng ta khẳng định và canh tân Bí tích Thánh tẩy của mình, bí tích làm cho chúng ta trở thành Kitô hữu, giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và biến đổi chúng ta thành con cái Thiên Chúa nhờ quyền năng Thần Khí sự sống của Người.

Tin Mừng hôm nay thuật lại cách thức dấu chỉ hữu hiệu của ân sủng này diễn ra. Khi Chúa Giêsu được ông Gioan làm phép rửa tại sông Giođan, Người thấy “Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người” (Mt 3:16). Cùng lúc đó, từ trời mở ra, tiếng Chúa Cha vang lên: “Đây là Con yêu dấu của Ta” (câu 17). Trong giây phút ấy, trọn vẹn Thiên tính hiện diện trong lịch sử: cũng như Chúa Con dìm mình dưới dòng nước sông Giođan, Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Người, và qua Người, được ban tặng cho chúng ta như quyền năng cứu độ.

Các bạn thân mến, Thiên Chúa không nhìn thế giới từ xa, Người không thờ ơ với cuộc sống, những khó khăn hay những mong đợi của chúng ta! Thay vào đó, Người đến giữa chúng ta với sự khôn ngoan của Ngôi Lời đã làm người, lôi cuốn chúng ta vào một kế hoạch tình yêu kỳ diệu dành cho toàn nhân loại.

Đây là lý do tại sao Gioan Tẩy Giả, lòng tràn đầy kinh ngạc, đã hỏi Chúa Giêsu: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi!” (câu 14). Đúng vậy, trong sự thánh thiện của Người, Chúa đã chấp nhận chịu phép rửa như một tội nhân, để mạc khải lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Người Con Một duy nhất, Đấng mà trong Người chúng ta trở thành anh chị em, đến để phục vụ chứ không để thống trị, để cứu độ chứ không để kết án. Người là Đức Kitô, Đấng Cứu Chuộc. Người gánh lấy những gì là của chúng ta, kể cả tội lỗi của chúng ta, và ban cho chúng ta những gì là của Người: ân sủng của sự sống mới và vĩnh cửu.

Bí tích Thánh tẩy làm cho biến cố này hiện diện trong mọi thời đại và mọi nơi, đón nhận mỗi người chúng ta vào Giáo hội, dân Thiên Chúa, bao gồm những người nam nữ thuộc mọi dân tộc và nền văn hóa, được tái sinh nhờ Thần Khí của Người. Vì vậy, chúng ta hãy dành ngày hôm nay để nhớ lại hồng ân cao cả mà chúng ta đã lãnh nhận, dấn thân làm chứng cho hồng ân đó bằng niềm vui và sự chân thành.

Ngay trong hôm nay, tôi đã làm phép Rửa cho một số trẻ sơ sinh, những người đã trở thành anh chị em mới của chúng ta trong đức tin. Thật đẹp biết bao khi chúng ta cử hành tình yêu của Thiên Chúa – Đấng gọi mỗi người chúng ta bằng tên mình và giải thoát chúng ta khỏi sự dữ – như một gia đình duy nhất! Bí tích đầu tiên này là một dấu ấn thánh thiêng đồng hành với chúng ta suốt đời. Trong những lúc tăm tối, Bí tích Thánh tẩy là ánh sáng; trong những xung đột của đời sống, đó là sự hòa giải; và trong giờ lâm tử, đó là cửa dẫn vào thiên đàng.

Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện, xin Đức Trinh Nữ Maria nâng đỡ đức tin của chúng ta và sứ mạng của Giáo hội mỗi ngày.

_________________________________


Sau kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến,

Như tôi đã đề cập, theo thông lệ trong ngày Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, sáng nay tôi đã làm Phép Rửa cho một số trẻ mới sinh là con của các nhân viên Tòa Thánh. Giờ đây, tôi muốn gửi lời chúc lành đến tất cả các trẻ em đã hoặc sẽ lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy trong những ngày này – tại Roma và trên toàn thế giới – phó thác các em cho sự chăm sóc từ mẫu của Đức Trinh Nữ Maria. Cách riêng, tôi cầu nguyện cho những trẻ em sinh ra trong các hoàn cảnh khó khăn, hoặc là vì tình trạng sức khỏe hay vì những nguy hiểm từ bên ngoài. Nguyện xin ân sủng của Bí tích Thánh tẩy, kết hiệp các em với Mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Kitô, sinh hoa kết trái trong đời sống các em và trong đời sống gia đình các em.

Tâm trí tôi hướng về tình hình đang diễn ra tại Trung Đông, đặc biệt là ở Iran và Syria, nơi những căng thẳng kéo dài tiếp tục cướp đi sinh mạng của nhiều người. Tôi hy vọng và cầu nguyện rằng đối thoại và hòa bình có thể được kiên trì vun trồng vì ích chung của toàn xã hội.

Tại Ukraine, những cuộc tấn công mới – đặc biệt nghiêm trọng nhắm vào cơ sở hạ tầng năng lượng khi thời tiết giá lạnh ngày càng khắc nghiệt – đang gây ra những tổn thất nặng nề cho dân thường. Tôi cầu nguyện cho những ai đang chịu đau khổ và lặp lại lời kêu gọi chấm dứt bạo lực, cũng như nỗ lực mới để đạt được hòa bình.

Và giờ đây, tôi gửi lời chào đến tất cả anh chị em: người dân Roma và anh chị em hành hương hiện diện hôm nay tại Quảng trường Thánh Phêrô. Grazie, xin cảm ơn, muchas gracias!

Cách riêng, tôi chào nhóm đến từ Trường Everest của Madrid và hiệp hội Bambini Fratelli từ Guadalajara, Mexico: Dejemos que los niños sueñen.

Chúc tất cả anh chị em Chúa nhật hồng ân và hạnh phúc!


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 12/1/2026]


Tiếp kiến đại diện của các tổ chức đã cộng tác trong Năm Thánh, 10.01.2026

Tiếp kiến đại diện của các tổ chức đã cộng tác trong Năm Thánh, 10.01.2026

Tiếp kiến đại diện của các tổ chức đã cộng tác trong Năm Thánh, 10.01.2026

Sáng nay, tại Hội trường Phaolô VI, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến các đại diện của các tổ chức đã cộng tác trong Năm Thánh.
Dưới đây là diễn văn của Đức Thánh Cha gửi đến những người hiện diện:

Diễn văn của Đức Thánh Cha:

Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.
Bình an cho anh chị em!

Anh chị em thân mến, chào mừng anh chị em!

“Thế giới này có biết bao điều thiện hảo!”. Tôi xin mượn những lời này của Đức Tổng Giám mục Fisichella, bởi chính anh chị em là minh chứng: thế giới này có biết bao điều thiện hảo! Xin cảm ơn anh chị em! Chân thành cảm ơn anh chị em!

Tôi xin chào Đức Tổng Giám mục Rino Fisichella, các vị hữu trách hiện diện và đại diện các cơ quan dân sự cũng như giáo hội đã đóng góp bằng nhiều cách khác nhau cho Năm Thánh Hy Vọng vừa kết thúc cách đây bốn ngày. Tôi đặc biệt nhắc đến Chính phủ Cộng hòa Ý, Đặc phái viên Chính phủ, Thành phố Roma – cách riêng là Ngài Thị trưởng và cơ cấu tổ chức của ông – và Vùng Lazio; cũng như Lực lượng An ninh, Phủ Thủ hiến đã điều phối công việc, Lực lượng Bảo vệ Dân sự và đông đảo các hiệp hội tình nguyện, cùng với Cơ quan “Jubilee 2000”. Tôi bày tỏ lòng biết ơn đặc biệt tới Bộ Loan báo Tin Mừng – Phân ban các vấn đề căn bản về Loan báo Tin Mừng trên Thế giới, và các Bộ liên quan khác, lực lượng Hiến binh Vatican, Đội Vệ binh Thụy Sĩ, Phủ Thống đốc Thành quốc Vatican, Phủ Đặc trách các vấn đề Nội chính, các Ủy ban khác nhau – mục vụ, văn hóa, truyền thông, đại kết, kỹ thuật, kinh tế –, các Linh mục Giải tội, đại diện của các Giáo phận và Hội đồng Giám mục, các chuyên gia thuộc nhiều lãnh vực đã tham gia vào từng sự kiện, và năm ngàn “Tình nguyện viên Năm Thánh” thuộc mọi lứa tuổi và nguồn gốc.

Tôi xin bày tỏ tới tất cả anh chị em lòng biết ơn chân thành vì công việc của anh chị em, trong giai đoạn chuẩn bị đầy áp lực cũng như trong suốt Năm Thánh. Anh chị em đã có những đóng góp theo nhiều chiều kích, thường là âm thầm, luôn nặng nề và đầy trách nhiệm, nhờ đó hơn ba mươi triệu người hành hương đã có thể thực hiện hành trình Năm Thánh và tham dự các cử hành cũng như các sự kiện trong bầu khí lễ hội nhưng đồng thời rất trang nghiêm, tĩnh tâm, trật tự và có tổ chức. Nhờ anh chị em, Roma đã trình bày với mọi người gương mặt hiếu khách của mình, gương mặt của một cộng đoàn cởi mở, vui tươi nhưng cũng rất kín đáo và tôn trọng, giúp mọi người sống khoảnh khắc đức tin trọng đại này sinh hoa kết quả.

Việc viếng mộ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, các Thánh Tông đồ khác và các vị Tử đạo, hành trình tiến về Cửa Thánh, trải nghiệm về sự tha thứ và lòng thương xót của Thiên Chúa, đối với nhiều người là những khoảnh khắc gặp gỡ sinh ơn ích với Chúa Giêsu, qua đó họ có thể trực tiếp cảm nghiệm rằng “hy vọng không làm thất vọng” (Rm 5:5), vì Người đang sống, đang bước đi trong chúng ta và cùng với chúng ta – trong những thời khắc quan trọng nhất của cuộc sống cũng như trong đời sống thường nhật – và bởi vì, với Người, chúng ta có thể đạt tới đích điểm của mình. Thánh Augustinô viết về điều này rằng: “Hy vọng rất cần thiết cho chúng ta trong chốn tha hương… Xét cho cùng, người lữ khách cảm thấy mệt mỏi khi tiến bước trên đường, người ấy chịu đựng sự mệt nhọc chính vì hy vọng sẽ tới đích. Nếu tước đi niềm hy vọng được tới bến, thì ngay lập tức sức lực để bước đi của người ấy sẽ tan biến” (Bài giảng 158, 8). Với công việc của mình, anh chị em đã giúp nhiều người tìm thấy và tái khám phá niềm hy vọng, để tiếp tục hành trình cuộc sống với đức tin được canh tân và những quyết tâm bác ái (x. 1 Tx 1:2-3).

Tôi đặc biệt muốn nhắc lại sự hiện diện tại Roma, nhân dịp Năm Thánh, của rất nhiều người trẻ và người trưởng thành đến từ mọi quốc gia. Thật đẹp biết bao khi được trực tiếp cảm nhận nhiệt huyết của họ, được chứng kiến niềm vui, được thấy sự nghiêm trang khi họ cầu nguyện, suy niệm và cử hành; được quan sát họ, tuy đông đảo và đa dạng nhưng lại hiệp nhất, trật tự (cũng nhờ sự phục vụ quý báu của anh chị em!), háo hức được quen biết nhau và cùng nhau trải nghiệm những khoảnh khắc ân sủng, huynh đệ và hòa bình. Chúng ta hãy suy ngẫm về những gì họ đã cho chúng ta thấy. Tất cả chúng ta, ở những mức độ khác nhau, đều chịu trách nhiệm về tương lai của họ, đó cũng chính là tương lai của thế giới. Vì thế, dưới ánh sáng của những gì đã nhìn thấy, chúng ta hãy tự hỏi: họ thực sự cần gì? Điều gì thật sự giúp họ trưởng thành và cống hiến những gì tốt đẹp nhất của họ? Họ có thể tìm thấy câu trả lời đích thực cho các câu hỏi sâu xa nhất trong lòng họ ở đâu? Giới trẻ cần những hình mẫu lành mạnh, chỉ cho họ hướng tới sự thiện, tình yêu và sự thánh thiện, như gương sáng của Thánh Carlo Acutis và Thánh Piergiorgio Frassati, những vị đã được tuyên phong hiển thánh vào tháng Chín vừa qua. Chúng ta hãy giữ trước mắt mình ánh mắt trong sáng và sinh động của họ, tràn đầy năng lượng nhưng đồng thời cũng thật mong manh: những ánh mắt ấy có thể giúp ích rất nhiều cho chúng ta trong việc phân định với sự khôn ngoan và thận trọng về những trách nhiệm nghiêm túc mà chúng ta phải có đối với họ.

Trong Sắc chỉ Công bố Năm Thánh, Đức Thánh Cha Phanxicô đã kết thúc lời kêu gọi mạnh mẽ của ngài về niềm hy vọng bằng những lời này: “Ngay từ bây giờ, chúng ta hãy để mình được lôi cuốn bởi niềm hy vọng này! Qua chứng tá của chúng ta, xin cho niềm hy vọng được lan tỏa đến tất cả những ai đang khắc khoải tìm kiếm nó. Ước gì cách chúng ta sống sẽ nói với họ bằng muôn vàn cách rằng: ‘Hãy cậy trông vào Chúa! Mạnh bạo lên! Can đảm lên nào, hãy cậy trông vào Chúa!’” (Tv 27:14) (Sắc chỉ Spes non confundit, 25). Ước mong đây là sứ mạng mà chúng ta mang theo bên mình, như sự tiếp nối sinh hoa kết trái của công việc đã hoàn thành, để nhiều hạt giống thiện hảo mà Chúa đã gieo rắc, cũng nhờ sự trợ giúp của anh chị em, trong biết bao tâm hồn những tháng gần đây có thể lớn lên và phát triển.

Kết thúc cuộc gặp gỡ này, tôi vui mừng tặng mỗi anh chị em Thánh Giá Năm Thánh, như một dấu chỉ nhỏ của lòng biết ơn, một phiên bản thu nhỏ của cây thập giá với Chúa Kitô vinh hiển đã đồng hành cùng những người hành hương. Ước mong Thánh Giá ấy luôn ở bên anh chị em như một kỷ niệm về kinh nghiệm cộng tác này. Và giờ đây tôi ban phép lành cho anh chị em, và chúc anh chị em mọi điều tốt đẹp nhất trong năm mới này. Cảm ơn anh chị em!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 11/1/2026]