Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Giảng Kinh Truyền Tin: Sự Mừng Vui Của Thiên Chúa Khi Tội Nhân Ăn Năn Trở Về

Giảng Kinh Truyền Tin: Sự Mừng Vui Của Thiên Chúa Khi Tội Nhân Ăn Năn Trở Về

“Anh chị em có bao giờ nghĩ mỗi lần chúng ta đi xưng tội thì có niềm vui và ca mừng trên trời như thế nào không?”
11 tháng 9, 2016
Pope Francis during the Angelus of 23 august 2015
PHOTO.VA - OSSERVATORE ROMANO
Dưới đây là bản dịch của ZENIT về bài giảng của Đức Thánh CHa Phanxico hôm nay trước khi đọc kinh Truyền Tin giữa trưa với những người tại Quảng trường Thánh Phê-rô.
__
Anh chị em thân mến, xin chào anh chị em!
Phụng vụ hôm nay đem đến cho chúng ta Chương 15 của Tin Mừng Thánh Luca, được gọi là chương của lòng thương xót. Chương này kể ba dụ ngôn qua đó Chúa Giê-su trả lời lại cho tiếng lầm bầm của những người kinh sư và Pha-ri-sêu, họ đang chỉ trích những hành động của Ngài rằng, “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng” (c. 2).
Bằng ba câu chuyện này, Chúa Giê-su muốn cho chúng ta hiểu rằng Thiên Chúa Cha là người đầu tiên có thái độ chào đón và thương xót với các tội nhân. Thiên Chúa luôn có thái độ này.
Trong dụ ngôn đầu tiên, Thiên Chúa được đại diện bằng một người chăn chiên đã để lại 99 con và đi tìm một con bị mất. Trong dụ ngôn thứ hai Ngài được ví như một người phụ nữ mất một đồng xu và đi tìm cho đến khi tìm được. Trong dụ ngôn thứ ba, Thiên Chúa được vẽ nên như một người cha chào đón đứa con trai đã bỏ ông ra đi; nhân vật người cha ở đây tiết lộ trái tim của Thiên Chúa hay thương xót, được thể hiện nơi Đức Ki-tô.
Một điểm chung trong cả ba dụ ngôn này được mô tả bằng những động từ có nghĩa là cùng nhau mừng vui, ăn mừng. Sự buồn bã không được nói đến, chỉ có sự mừng vui. Người chăn chiên đi gọi các bạn bè và hàng xóm lại và nói, “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó” (c. 6). Người phụ nữ gọi các bạn bè và hàng xóm của bà lại và nói, “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất” (c. 9). Và người cha nói với con: “Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy” (c. 32).
Hai dụ ngôn đầu tập trung vào niềm vui quá lớn đến mức nó phải được chia sẻ với “bạn bè và hàng xóm.” Dụ ngôn thứ ba tập trung vào sự hân hoan vui mừng rộn lên trong tim của người cha đầy lòng thương xót và lan tỏa nó ra trong cả nhà. Sự hân hoan vui mừng của Thiên Chúa đối với những người ăn năn trở lại với Người rộn rã lên hơn bao giờ hết trong Năm Thánh mà chúng ta đang sống này, vì cụm từ bản thân nó miêu tả: “lễ mừng,” (jubilee) tức là sự mừng vui (jubilation).
Với ba dụ ngôn này, Chúa Giê-su trình bày cho chúng ta thấy dung nhan đích thực của Thiên Chúa, một Thiên Chúa với đôi vòng tay luôn rộng mở, một Thiên Chúa luôn đối xử với các tội nhân bằng lòng nhân hậu và thương xót. Dụ ngôn gây xúc động nhất cho mọi người — vì nó thể hiện tình yêu vô biên của Thiên Chúa — là dụ ngôn người cha choàng tay ôm chặt lấy đứa con đã được tìm thấy. Nghĩa là, chi tiết cảm động không tập trung nhiều vào câu chuyện buồn của người thanh niên đi vào sa đọa, nhưng tập trung vào câu nói rất quả quyết của anh ta, “Ta sẽ đứng lên và đi về cùng cha” (c. 18).
Con đường trở về gia đình là con đường của hy vọng và của sự sống mới. Thiên Chúa chờ đợi chúng ta trở lại hành trình, Ngài chờ đợi chúng ta với lòng kiên nhẫn, Ngài nhìn thấy chúng ta khi chúng ta vẫn còn cách Ngài rất xa, Ngài chạy lại với chúng ta, Ngài ôm chúng ta, Ngài hôn chúng ta, Ngài tha thứ cho chúng ta. Và sự tha thứ của Ngài gạt bỏ đi quá khứ và tái sinh chúng ta trong tình yêu. Quên đi quá khứ — đây là điểm yếu của Thiên Chúa. Khi Ngài ôm lấy chúng ta, Ngài tha thứ chúng ta, và Ngài bị mất trí nhớ của Ngài. Ngài không còn bộ nhớ lúc đó. Ngài đã quên quá khứ. Khi chúng ta là những tội nhân ăn năn hối cải và đưa chúng ta được trở lại gặp gỡ Thiên Chúa, sự trách mắng và sự nghiêm khắc không đợi chúng ta, vì Thiên Chúa giải thoát chúng ta, Ngài chào đón chúng ta trở về nhà với niềm vui và tiệc mừng.
Chính Đức Giê-su trong Tin mừng hôm nay nói, “Trên trời ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.”
Cha xin hỏi anh chị em một câu: Anh chị em có bao giờ nghĩ mỗi lần chúng ta đi xưng tội thì có niềm vui và ca mừng trên trời như thế nào không? Anh chị em có bao giờ nghĩ như vậy không? Nó rất đẹp.
Điều này làm chúng ta ngập tràn hy vọng vì không có tội lỗi nào mà chúng ta đã vấp ngã, và với ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta lại không thể đứng dậy trở về. Không bao giờ có một con người không thể được phục hồi; không ai là không có thể được cứu chữa, vì Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ không muốn những điều tốt đẹp cho chúng ta — ngay cả khi chúng ta phạm tội!
Nguyện xin Mẹ Maria Đồng Trinh, nơi nương náu của các tội nhân, làm dấy lên trong tâm hồn chúng ta sự tự tin mà nó đã soi sáng trong tim của người con hoang đàng: “Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha’” (c. 18). Trên con đường này, chúng ta có thể đem lại vinh quang cho Thiên Chúa, và vinh quang của Người có thể trở thành tiệc vui mừng của Người và của chúng ta.
[Bản dịch tiếng Anh của ZENIT]




Tin Mừng Chúa nhật, 11 tháng 9

Luca 15:1-3
Books
Robert Cheaib - Www.Flickr.Com/Photos/Theologhia - Robert Cheaib - Www.Flickr.Com/Photos/Theologhia
Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:
"Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất? Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó. Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.
"Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được? Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất. Cũng thế, tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối."
Rồi Đức Giê-su nói tiếp: "Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

"Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu,  nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy. Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. .. Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy. Và họ bắt đầu ăn mừng.

"Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: "Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ. Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!

"Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy."

[Nguồn:  zenit]


[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 12/09/2016]



Không có nhận xét nào: