Thứ Tư, 5 tháng 6, 2019

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)
Vatican Media Screenshot

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)

Trong quảng trường trước Cung Văn hóa

01 tháng Sáu, 2019 17:39

Dưới đây là toàn văn huấn từ của Đức Thánh Cha hôm nay ngày 1 tháng Sáu, 2019, tại buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, trong ngày thứ hai của chuyến tông du đến Romania từ 31 tháng Năm đến 2 tháng Sáu.


******

Anh chị em thân mến, bună seara!

Ở đây với anh chị em, cha cảm nhận được sự ấm áp như ở nhà và là một phần của một gia đình, quanh mình là những người trẻ và người già đều như nhau. Trong sự quây quần của anh chị em và nhìn vào anh chị em, thật dễ dàng cảm nhận không khí như ở nhà. Ở đây Đức Giáo hoàng cảm thấy như ở nhà với anh chị em. Xin cảm ơn anh chị em vì sự chào đón nồng ấm và vì những chứng tá của anh chị em. Đức Giám mục Petru, thật là một người cha tốt lành và khỏe mạnh, đã nhắc đến tất cả anh chị em trong phần giới thiệu của ngài. Và Eduard, con đã khẳng định điều này khi con nói với chúng ta rằng buổi gặp gỡ này không chỉ đơn thuần cho người trẻ hay người lớn, nhưng là con "muốn cha mẹ và ông bà của con ở đây với chúng ta tối nay."

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)

Hôm nay là Ngày Thiếu nhi ở Romania – chúng ta hãy chúc mừng các bé bằng tràng vỗ tay thật lớn! Điều đầu tiên cha muốn tất cả chúng ta làm là cầu nguyện cho các bé, xin Mẹ Đồng trinh Diễm phúc che chở cho các bé dưới áo choàng của Mẹ. Chúa Giê-su đã đặt các trẻ giữa các Tông đồ; cả chúng ta nữa cũng hãy đặt các bé vào trung tâm. Chúng ta muốn tái khẳng định cam kết của mình yêu thương các bé với cùng một tình yêu như Chúa yêu thương các em và bằng mọi nỗ lực bảo đảm quyền của các em có một tương lai.

Cha rất hạnh phúc vì biết rằng ở đây trong Quảng trường này chúng ta nhìn thấy khuôn mặt gia đình của Chúa, trong đó bao gồm trẻ em, người trẻ, những cặp vợ chồng, những người nam nữ sống đời thánh hiến, người Romania cao tuổi từ những vùng miền và truyền thống khác nhau, và những người khác từ Moldova. Cũng có những anh chị em đến từ phía bên kia của sông Prut và những người nói tiếng Csango, tiếng Ba Lan và tiếng Nga. Chúa Thánh Thần đã kêu gọi chúng ta đến đây và Người giúp chúng ta khám phá vẻ đẹp của việc ở bên nhau, có thể gặp gỡ để cùng nhau đồng hành. Mỗi người anh chị em đều có ngôn ngữ và truyền thống riêng của mình, nhưng anh chị em lại rất vui được ở đây với người khác, với niềm hạnh phúc được Elisabeta và Ioan cùng với mười một người con của họ chia sẻ. Tất cả anh chị em đều khác nhau, anh chị em đến từ những vùng khác nhau, nhưng "hôm nay mọi người quây quần bên nhau, giống như mỗi sáng Chúa nhật ngày xưa, khi mọi người đều cùng nhau đi lễ." Niềm hạnh phúc của cha mẹ nhìn thấy con cái của mình quấn quýt bên cạnh. Chắc chắn, hôm nay có niềm vui trên thiên đàng trước quang cảnh của tất cả những trẻ em này muốn được ở cùng nhau.

Đây là trải nghiệm của một Lễ Ngũ tuần mới (như chúng ta nghe trong bài đọc), trong đó Thần Khí ôm lấy những sự khác biệt của chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để mở ra những con đường hy vọng bằng cách đem những khả năng tốt nhất của mỗi người vào đóng góp. Nó cùng là con đường được các Tông đồ đã đi hai ngàn năm trước. Hôm nay chúng ta được kêu gọi thay thế vị trí của các ngài và được khuyến khích trở thành những người gieo hạt giống tốt lành. Chúng ta không thể chờ đợi người khác làm việc đó; nó tùy thuộc vào chúng ta.

Cùng nhau đồng hành không dễ dàng, đúng không anh chị em? Đó là một ơn mà chúng ta phải xin. Một tác phẩm nghệ thuật cho chúng ta xây dựng, một món quà tuyệt đẹp cho chúng ta truyền lại. Nhưng chúng ta bắt đầu từ đâu?

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)

Cha muốn lấy một điểm được xây dựng bởi hai ông bà lớn tuổi trong chúng ta, Elisabeta và Ioan. Thật tuyệt vời được nhìn thấy tình yêu đâm rễ sâu qua những hy sinh và cam kết, làm việc và cầu nguyện. Tình yêu đâm rễ sâu trong hai ông bà và nó đã trổ sinh hoa trái phong phú. Như ngôn sứ Giô-en nói, khi người trẻ và người già gặp gỡ, người già không còn e ngại ước mơ (x. 2:28 [3:1]). Đây là giấc mơ của anh chị em: "Chúng tôi ước mơ rằng họ có thể xây dựng một tương lai mà không quên nguồn gốc họ đến từ đâu. Chúng tôi ước mơ rằng không ai trong dân tộc chúng tôi sẽ quên nguồn cội của họ." Anh chị em nhìn về tương lai và anh chị em mở cửa đón chào nó cho con cái, cho các cháu, và cho dân tộc của mình bằng cách cung cấp cho chúng bài học tốt nhất mà anh chị em học từ chính hành trình của riêng mình: không bao giờ quên anh chị em từ đâu đến. Anh chị em đi bất cứ nơi đâu, anh chị em làm bất cứ việc gì, nhưng đừng quên nguồn cội của mình. Đó cũng là cùng ước mơ, cùng lời khuyên mà Thánh Phaolo trao cho Ti-mô-thê: hãy giữ lòng tin sống động của mẹ và bà của ngài (x. 2 Tm 1:5-7). Khi anh chị em phát triển theo mọi con đường – khỏe mạnh hơn, tuổi đời lớn hơn, thậm chí cả về tầm quan trọng – đừng quên bài học đẹp nhất và giá trị nhất anh chị em đã học ở nhà. Đó chính là sự khôn ngoan đến từ tuổi tác. Khi anh chị em lớn lên, đừng quên mẹ và bà của anh chị em, và một niềm tin đơn sơ nhưng rất mạnh mẽ đã cho họ có sức mạnh và sức bền để tiếp tục tiến bước và không đầu hàng. Đó là một lý do cho anh chị em dâng lời tạ ơn và xin lòng quảng đại, lòng can đảm, và lòng vị tha của một niềm tin "phát triển tại nhà" một cách âm thầm, từ từ nhưng chắc chắn xây dựng Nước Chúa.

Chắc chắn, một đức tin không đăng trên sàn chứng khoán, hoặc "bán", như Eduard nhắc nhở chúng ta, một đức tin dường như cho thấy "chẳng mấy hữu dụng." Tuy nhiên, đức tin là một ân ban giữ sống động một sự nền tảng vững chắc và rất đẹp: rằng chúng ta là những người con được yêu thương của Thiên Chúa. Chúa yêu thương bằng tình yêu của một người cha. Mọi sự sống và mọi người trong chúng ta đều thuộc về Ngài. Chúng ta thuộc về Ngài như những đứa con, nhưng cũng như những đứa cháu, như vợ chồng, ông bà, bạn bè, hàng xóm; chúng ta thuộc về Ngài như những anh em chị em. Ác thần thì chia rẽ, phá tan, chia cách; hắn gieo sự bất hòa và ngờ vực. Hắn muốn chúng ta sống "tách rời" khỏi người khác và chính mình. Ngược lại, Thần Khí nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta không là những hữu thể vô danh, trừu tượng và không có khuôn mặt, không có lịch sử hay bản sắc. Chúng ta không sinh ra trống rỗng hay hời hợt. Có một mạng lưới tinh thần rất mạnh hiệp nhất chúng ta; một mạng lưới "kết nối" chúng ta và giữ vững chúng ta, và mạnh mẽ hơn bất cứ hình thức kết nối nào khác. Nó là nguồn cội: nhận thức rõ rằng chúng ta thuộc về nhau, rằng mỗi đời sống của chúng ta được neo chặt vào đời sống của người khác. Eduard nói, “Người trẻ sẽ phát triển khỏe mạnh khi họ được yêu thương thật sự." Tất cả chúng ta phát triển khỏe mạnh khi chúng ta được yêu thương. Vì sự yêu thương kéo chúng ta ra khỏi con người của mình và mời gọi chúng ta gắn vào đời sống của người khác. Nó cũng giống như những lời rất đẹp của một thi sĩ nhân dân của anh chị em, người với mong ước rất trìu mến cho đất nước Romania ngọt ngào là “những đứa con của anh chị em sẽ sống trong tình huynh đệ, giống như những vì sao giữa màn đêm” (M. EMINESCU, What I Wish for You, Sweet Romania). Chúng ta thuộc về nhau và niềm hạnh phúc của chúng ta có nghĩa là làm cho người khác hạnh phúc. Mọi điều khác đều là vô nghĩa.

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)

Cùng nhau đồng hành, dù anh chị em ở bất cứ nơi đâu, đừng bao giờ quên những gì anh chị em đã học được tại gia đình.

Điều này nhắc cha nhớ lời ngôn sứ của một trong những vị ẩn tu thánh thiện của những vùng đất này. Một ngày kia, vị tu sĩ Galaction Ilie của Tu viện Sihăstria rảo quanh đàn cừu đang gặm cỏ bên sườn núi thì ông gặp vị ẩn tu thánh thiện mà ông có biết. Ông hỏi vị ẩn sĩ: "Thưa cha, xin cho tôi hỏi khi nào sẽ là ngày tận cùng của thế giới? Và vị ẩn sĩ đáng kính thở dài trả lời: Thưa Cha Galaction, cha thật sự muốn biết khi nào là ngày tận cùng của thế giới ư? Đó là khi không còn một con đường nào giữa những người anh em! Đó là khi không còn một chút nào tình yêu thương và sự thấu hiểu của Chúa Ki-tô giữa những người anh chị em, những người bà con, giữa những người Ki-tô hữu và giữa các dân tộc! Khi con người đánh mất tất cả tình yêu của họ, thì khi đó chắc chắn sẽ là ngày tận cùng của thế giới. Vì không có tình yêu và không có Thiên Chúa, không ai có thể sống được trên mặt đất này!

Sự sống bắt đầu héo tàn và gục ngã, con tim chúng ta ngừng đập và héo úa, người già không còn mơ ước và người trẻ không nói ngôn sứ khi những con đường kết nối giữa các người anh em biến mất … Vì không có tình yêu và không có Thiên Chúa, không ai có thể sống được trên mặt đất này.

Eduard kể cho chúng ta rằng anh ấy cố gắng thực hành đức tin giữa bao điều thách thức cũng như nhiều người khác trong thị trấn của anh. Thật vậy, rất nhiều thách thức có thể làm chúng ta nản chí và làm cho chúng ta co cụm vào bản thân. Chúng ta không thể phủ nhận nó hoặc cho rằng đó không phải là vấn đề đáng kể. Những sự khó khăn tồn tại thật và chúng là hiển nhiên. Nhưng điều đó không làm chúng ta quên rằng chính đức tin đặt ra cho chúng ta thách đố lớn nhất trong tất cả: một thách đố để chúng ta sử dụng những khả năng tốt nhất của mình, không còn co cụm hay cô lập chúng ta. Chúa chính là thách đố đầu tiên của chúng ta. Người nói với chúng ta rằng những sự xấu nhất sẽ xảy ra khi không còn những con đường kết nối giữa những người anh em, khi chúng ta nhìn thấy nhiều hào sâu hơn là những con đường. Thiên Chúa là Đấng trao tặng cho chúng ta một bài ca đầy sức mạnh hơn tất cả những bài hát gào thét làm chúng ta tê liệt trên hành trình. Và Người luôn luôn thực hiện nó theo cùng một cách: bằng cách cất lên tiếng hát của bài ca tuyệt mỹ hơn và nhiều thách đố hơn.

Chúa trao cho chúng ta một ơn gọi, một thách đố khám phá ra những tài năng và khả năng chúng ta có và đưa ra để phục vụ người khác. Người yêu cầu chúng ta sử dụng sự tự do của mình như là một sự tự do có lựa chọn, để nói “có” trước một chương trình yêu thương, một khuôn mặt, một cái nhìn. Đây là sự tự do vĩ đại hơn rất nhiều so với khả năng hưởng thụ và mua sắm đồ đạc. Nó là một ơn gọi khiến chúng ta phải hành động, làm chúng ta lấp đầy các đường hào và mở ra những con lộ lớn để nhắc tất cả chúng ta nhớ rằng chúng ta là con cái và là anh chị em của nhau.

Huấn từ của Đức Thánh Cha tại Buổi họp mặt Maria với giới trẻ và các gia đình ở Iasi, Romania (Toàn văn)

Trong suốt thời kỳ Trung Cổ, người hành hương cùng nhau khởi hành từ thủ đô lịch sử và văn hóa này của đất nước anh chị em, đi theo lộ trình Via Transylvania trên đường đến Santiago de Compostela. Ngày nay các sinh viên từ nhiều nơi trên thế giới sống ở đây. Cha nhớ buổi họp trực tuyến của chúng tôi hồi tháng Ba với Scholas Occurentes, tại đó cha mới biết rằng năm nay thành phố của anh chị em là thành phố quốc gia của giới trẻ. Anh chị em có hai điều tuyệt vời ở đây: là một thành phố nổi tiếng trong lịch sử vì sự cởi mở và sáng tạo, và là một thành phố đón tiếp người trẻ từ nhiều nơi khác nhau trên thế giới cũng như ngày hôm nay. Hai điều nhắc nhở chúng ta về tiềm năng và sứ mạng vĩ đại mà anh chị em có thể thực hiện: mở ra những con đường cho việc cùng nhau đồng hành và theo đuổi tầm nhìn ngôn sứ đó: không có tình yêu và không có Thiên Chúa, không ai có thể sống trên mặt đất này. Từ nơi này, hôm nay những con đường mới có thể mở ra cho tương lai, hướng đến Châu Âu và nhiều nơi khác nhau trên thế giới. Anh chị em có thể là những người hành hương của thế kỷ hai mươi mốt, một lần nữa có thể hình dung ra những mối dây hiệp nhất chúng ta.

Điều này ít liên quan đến việc xây dựng những chương trình hoặc dự án lớn, nhưng là cho phép đức tin phát triển. Như cha đã đề cập cho anh chị em từ lúc đầu: đức tin không được truyền lại chỉ bằng lời nói, nhưng còn bằng những hành động, những cái nhìn, và sự âu yếm dịu dàng, giống như cách của những người mẹ và bà của chúng ta; với hương thơm của những điều đó mà chúng ta học được ở gia đình theo một cách đơn giản và trực tiếp. Nơi nào có những tiếng kêu la và sự huyên náo, chúng ta hãy cố lắng nghe; nơi nào có sự hỗn loạn, chúng ta hãy khơi gợi sự hòa hợp; nơi nào mọi sự đều không chắc chắn và mơ hồ, chúng ta hãy mang đến sự minh bạch. Nơi đâu có sự loại trừ, chúng ta hãy đưa ra tình đoàn kết; giữa những sự giật gân và truyền thông cấp tốc, chúng ta phải quan tâm đến sự toàn vẹn của người khác; nơi đâu có sự gây hấn, chúng ta hãy mang đến hòa bình; nơi đâu có sự dối trá, chúng ta hãy mang đến sự thật. Trong mọi sự, chúng ta hãy lấy nó làm điều chúng ta quan tâm để mở ra những con đường có thể xây dựng ý thức thuộc về, ý thức là những đứa con và là anh chị em (x. Sứ điệp Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội).

Romania là “vườn của Mẹ Thiên Chúa,” và trong buổi gặp gỡ này, cha có thể hiểu được lý do tại sao. Mẹ Maria là một người Mẹ khuyến khích những giấc mơ của con cái mình, người nâng niu những hy vọng của chúng, người mang đến niềm vui cho gia đình của chúng. Mẹ là một người Mẹ dịu dàng và thật sự chăm sóc chúng ta. Anh chị em chính là cộng đoàn sống động, phát triển và tràn đầy hy vọng mà chúng ta có thể dâng lên Mẹ. Chúng ta hãy thánh hiến tương lai của người trẻ, của các gia đình và của Giáo hội lên cho Mẹ. Mulţumesc! [Cảm ơn anh chị em!] 

[00957-EN.01] [Văn bản chính: tiếng Ý]

© Libreria Editrice Vatican



[Nguồn:zenit]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 2/6/2019]


Không có nhận xét nào: