Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Bài giảng Chúa nhật Lễ Lá: Đức Kitô, Vua Hòa Bình, vẫn tiếp tục kêu lên từ thập giá của Người: Thiên Chúa là Tình Yêu! Xin thương xót!

Đức Lêô XIV: Đức Kitô, Vua Hòa Bình, vẫn tiếp tục kêu lên từ thập giá của Người: Thiên Chúa là Tình yêu! Xin thương xót!

Bài giảng Chúa nhật Lễ Lá

Bài giảng Chúa nhật Lễ Lá: Đức Kitô, Vua Hòa Bình, vẫn tiếp tục kêu lên từ thập giá của Người: Thiên Chúa là Tình Yêu! Xin thương xót!


Lúc 10:00 sáng nay, tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã chủ sự cử hành phụng vụ trọng thể Chúa nhật Lễ Lá và cuộc Thương khó của Chúa.

Đức Thánh Cha Lêô XIV trình bày Chúa Giêsu Kitô là “Vua Hòa bình” và đưa ra lời kêu gọi mạnh mẽ chấm dứt bạo lực và chiến tranh, khẳng định rằng không thể sử dụng Thiên Chúa để biện minh cho sự đối đầu, đồng thời nhắc nhớ rằng những thương tích của Đức Kitô đang phản chiếu nỗi đau khổ của những nạn nhân trong các cuộc xung đột, nghèo đói và tuyệt vọng ngày nay.

Dưới đây là nội dung bài giảng của Đức Thánh Cha sau khi công bố bài Thương khó của Chúa:

*******


THÁNH LỄ CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG

BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV

Quảng trường Thánh Phêrô
Chúa Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2026

_____________________


Anh chị em thân mến,

Khi Chúa Giêsu bước đi trên Con đường Thập giá, chúng ta đặt mình đi sau Người, bước theo dấu chân của Người. Khi cùng bước đi với Chúa, chúng ta chiêm ngắm cuộc thương khó của Người vì nhân loại, trái tim tan nát, và sự sống của Người như một món quà tình yêu.

Chúng ta hướng ánh nhìn về Chúa Giêsu, Đấng tỏ mình là Vua Hòa bình, ngay cả khi chiến tranh đang bủa vây quanh Người. Người vẫn kiên vững trong sự hiền lành, trong khi những kẻ khác kích động bạo lực. Người hiến mình để ôm trọn nhân loại, trong khi những kẻ khác vung gươm giáo và gậy gộc. Người là ánh sáng thế gian, dẫu bóng tối sắp bao trùm địa cầu. Người đến để ban sự sống, ngay khi những âm mưu đang được triển khai nhằm kết án tử cho Người.

Vua Hòa bình. Ước mong của Chúa Giêsu là đưa thế giới vào vòng tay của Chúa Cha, phá đổ mọi rào cản ngăn cách chúng ta với Thiên Chúa và với tha nhân, vì “Chính Người là bình an của chúng ta” (Êp 2:14).

Vua Hòa bình. Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem không phải trên lưng ngựa, nhưng trên lưng một con lừa, ứng nghiệm lời tiên tri từ xa xưa kêu gọi hãy vui mừng khi Đấng Messiah ngự đến: “Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi: Người là Đấng Chính Trực, Đấng Toàn Thắng, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ. Người sẽ quét sạch chiến xa khỏi Ép-ra-im và chiến mã khỏi Giêrusalem; cung nỏ chiến tranh sẽ bị Người bẻ gãy, và Người sẽ công bố hoà bình cho muôn dân” (Dcr 9:9–10).

Vua Hòa Bình. Khi một môn đệ rút gươm để bảo vệ Người và chém đứt tai người đầy tớ của vị thượng tế, Chúa Giêsu đã lập tức ngăn lại và nói: “Hãy xỏ gươm vào vỏ, vì tất cả những ai cầm gươm sẽ chết vì gươm” (Mt 26:52).

Vua Hòa bình. Khi mang lấy những đau khổ của chúng ta và bị đâm thâu vì tội của chúng ta, Chúa Giêsu “chẳng mở miệng kêu ca; như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông” (Is 53:7). Người không vũ trang, không tự vệ, cũng chẳng tiến hành bất cứ cuộc chiến nào. Người tỏ lộ dung nhan hiền từ của Thiên Chúa, Đấng luôn khước từ bạo lực. Thay vì tự cứu mình, Người đã để mình bị đóng đinh vào thập giá, ôm trọn mọi thập giá đang bị đè nặng trong mọi thời đại và mọi nơi suốt dòng lịch sử nhân loại.

Anh chị em thân mến, đây là Thiên Chúa của chúng ta: Chúa Giêsu, Vua Hòa bình, Đấng khước từ chiến tranh, Đấng mà không ai có thể sử dụng để biện minh cho chiến tranh. Người không lắng nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, nhưng khước từ họ và nói: “Các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu” (Is 1:15).

Khi chúng ta hướng nhìn lên Đấng đã chịu đóng đinh vì chúng ta, chúng ta có thể nhìn thấy một nhân loại đang bị đóng đinh. Trong những thương tích của Người, chúng ta thấy những vết thương của biết bao người hôm nay. Trong tiếng kêu sau cùng của Người dâng lên Chúa Cha, chúng ta nghe thấy tiếng khóc than của những người bị chà đạp, những người không còn hy vọng, những người đau yếu và cô đơn. Trên hết, chúng ta nghe thấy những tiếng rên siết đau đớn của tất cả những ai bị áp bức bởi bạo lực và là nạn nhân của chiến tranh.

Đức Kitô, Vua Hòa bình, một lần nữa kêu lên từ thập giá của Người: Thiên Chúa là Tình Yêu! Xin thương xót! Hãy hạ vũ khí xuống! Hãy nhớ rằng mọi người là anh chị em của nhau!

Theo lời của Đức cha Tonino Bello, Tôi tớ Chúa, tôi xin dâng tiếng kêu này lên Đức Maria Rất Thánh, Đấng đứng dưới chân thập giá của Con của Mẹ và cũng khóc dưới chân của những người bị đóng đinh hôm nay:

“Lạy Mẹ Maria Rất Thánh, người nữ của ngày thứ ba, xin ban cho chúng con niềm xác tín rằng, dù thế nào đi nữa, cái chết sẽ không còn thống trị chúng con; rằng những bất công của các dân tộc đã được đong đếm; rằng những tia lửa chiến tranh đang dần tắt lịm trong bóng hoàng hôn; rằng những đau khổ của người nghèo đang dần tàn lụi. Và sau cùng, xin cho những giọt nước mắt của tất cả các nạn nhân bạo lực và đau thương sẽ sớm được lau khô như sương đêm tan biến dưới ánh mặt trời mùa xuân” (Maria, donna dei nostri giorni).


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 30/3/2026]


Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, 25.03.2026

 Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, 25.03.2026

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, 25.03.2026

*******

Sau đây là Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63:


Sứ điệp của Đức Thánh Cha


Khám phá Nội tâm về Món quà của Thiên Chúa

Anh chị em thân mến, các bạn trẻ thân yêu!

Được Chúa Giêsu Phục sinh hướng dẫn và chở che, chúng ta cử hành Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63 vào Chúa nhật thứ IV Phục Sinh — còn gọi là “Chúa nhật Chúa Chiên Lành”. Đây là một cơ hội ân sủng, trong đó chúng ta cùng chia sẻ những suy tư về chiều kích nội tâm của ơn gọi, được hiểu như sự khám phá về món quà nhưng không của Thiên Chúa nảy nở từ thẳm sâu tâm hồn chúng ta. Chúng ta cùng nhau khám phá con đường thật đẹp của đời sống mà vị Mục Tử đang dẫn dắt chúng ta đi tới.

Con đường của vẻ đẹp

Trong Tin Mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu tỏ lộ Người là “mục tử nhân lành” (ὁ ποιμὴν ὁ καλός) (Ga 10:11). Cách diễn đạt này chỉ về một vị mục tử hoàn hảo, đích thực và mẫu mực, vì Người sẵn sàng hiến mạng sống mình cho đoàn chiên, qua đó mạc khải tình yêu của Thiên Chúa. Người là vị Mục Tử thu hút chúng ta đến với Người; ánh nhìn của Người cho thấy rằng cuộc sống thực sự tươi đẹp khi chúng ta bước theo Người. Đôi mắt xác thịt hay những cảm quan thẩm mỹ thuần túy là không đủ để nhận ra vẻ đẹp ấy; trái lại, cần có sự chiêm niệm và đời sống nội tâm. Chỉ những ai biết dừng lại, lắng nghe, cầu nguyện và đón nhận ánh nhìn của vị Mục Tử mới có thể thốt lên với lòng tin tưởng: “Con tín thác nơi Người; cuộc sống cùng với Người thực sự trở nên tươi đẹp. Con muốn bước đi trên con đường của vẻ đẹp này.” Điều kỳ diệu hơn cả là, khi trở thành môn đệ của Người, chúng ta thực sự trở nên “đẹp”; vẻ đẹp của Người biến đổi chúng ta. Như nhà thần học Pavel Florenskij đã viết, đời sống khổ hạnh không chỉ tạo nên một con người “tốt”, mà là một con người “đẹp”.[1] Quả vậy, hơn cả sự thiện hảo, nét đặc trưng của vị thánh chính là vẻ đẹp thiêng liêng rạng ngời tỏa ra từ đời sống của họ trong Đức Kitô. Theo cách đó, ơn gọi Kitô hữu bộc lộ trọn vẹn chiều sâu của nó như một sự thông phần vào sự sống của Chúa Giêsu, bằng cách chia sẻ sứ mạng của Người và phản chiếu vẻ đẹp của Người.

Kinh nghiệm nội tâm về đời sống, đức tin và ý nghĩa này cũng chính là kinh nghiệm của thánh Augustinô khi nhìn nhận tội lỗi và những lầm lạc của tuổi trẻ của mình, trong quyển thứ ba của tác phẩm Tự Thuật, đã nhận ra Thiên Chúa là Đấng "ở thẳm sâu hơn cả chính nơi sâu thẳm nhất của lòng tôi”.[2] Hơn cả sự thấu hiểu bản thân, Thánh Augustinô đã khám phá ra vẻ đẹp của ánh sáng thần linh dẫn dắt ngài trong bóng tối. Khi cảm nhận sự hiện diện của Thiên Chúa nơi thẳm sâu nhất của linh hồn, ngài đã hiểu ra tầm quan trọng của việc chăm sóc đời sống nội tâm như một nơi gặp gỡ Đức Kitô, là con đường để trải nghiệm vẻ đẹp và sự thiện hảo của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.

Mối tương quan ấy đặt nền tảng trên cầu nguyện và sự thinh lặng, và khi được vun trồng, nó mở ra cho chúng ta khả năng đón nhận và đáp lại món quà ơn gọi một cách chủ động. Ơn gọi không bao giờ là sự áp đặt hay một khuôn mẫu đồng loạt mà người ta buộc phải tuân theo; trái lại, đó là một cuộc phiêu lưu của tình yêu và hạnh phúc. Vì thế, từ việc chăm sóc đời sống nội tâm, chúng ta phải khẩn trương khởi động lại mục vụ ơn gọi và làm mới lại cam kết loan báo Tin Mừng của mình.

Dưới ánh sáng ấy, tôi mời gọi mọi người — trong các gia đình, các giáo xứ và các cộng đoàn dòng tu, cũng như các Giám mục, Linh mục, Phó tế, Giáo lý viên, các nhà giáo dục và toàn thể các tín hữu — hãy dấn thân mạnh mẽ hơn nữa để tạo ra những điều kiện cho phép món quà này được đón nhận, nuôi dưỡng, bảo vệ và đồng hành, để nó có thể sinh hoa kết trái dồi dào. Chỉ khi môi trường xung quanh chúng ta được soi sáng bởi đức tin sống động, được nâng đỡ bởi lời cầu nguyện liên lỉ và được làm phong phú bởi sự đồng hành huynh đệ, thì tiếng gọi của Thiên Chúa mới có thể trổ hoa và trưởng thành, trở thành con đường hạnh phúc và cứu độ cho các cá nhân và cho thế giới. Khi bước theo con đường mà Chúa Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành, chỉ dạy cho chúng ta, chúng ta sẽ hiểu biết sâu sắc hơn về chính bản thân và Thiên Chúa, Đấng đã gọi chúng ta.

Nhận biết lẫn nhau

“Chúa của sự sống biết rõ chúng ta và soi sáng tâm hồn chúng ta bằng ánh mắt yêu thương của Người.”[3] Thật vậy, mọi ơn gọi đều bắt đầu bằng việc nhận biết và kinh nghiệm về một Thiên Chúa là tình yêu (x. 1 Ga 4:16). Người thấu suốt chúng ta; Người đã đếm từng sợi tóc trên đầu chúng ta (x. Mt 10:30) và đã dự liệu cho mỗi người một nẻo đường duy nhất của sự thánh thiện và phục vụ. Tuy nhiên, sự nhận biết này luôn phải có tính hỗ tương. Chúng ta được mời gọi nhận biết Thiên Chúa qua cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa, các Bí tích, đời sống Giáo hội và việc bác ái đối với anh chị em mình. Như cậu bé Samuel, bất ngờ nghe thấy tiếng Chúa trong đêm và học cách nhận ra tiếng ấy nhờ sự trợ giúp của Êli (x. 1 Sm 3:1–10), chúng ta cũng cần phải tạo ra không gian thinh lặng nội tâm để nghe thấy điều Chúa muốn cho hạnh phúc của chúng ta. Đây không phải là vấn đề của những ý tưởng cao siêu hay học vấn uyên thâm, mà là một cuộc gặp gỡ cá nhân biến đổi đời sống.[4] Thiên Chúa ngự trong tâm hồn chúng ta. Ơn gọi bao hàm một cuộc đối thoại mật thiết với Đấng kêu gọi và mời gọi chúng ta đáp lại với niềm vui và lòng quảng đại chân thực, giữa những tiếng ồn ào chói tai của thế gian.

Noli foras ire, in te ipsum redi, in interiore homine habitat veritas — “Đừng ra ngoài chính mình. Hãy trở về với chính bản thân. Sự thật ngự trị nơi sâu thẳm con người.”[5] Một lần nữa, Thánh Augustinô nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc học cách dừng lại và tạo không gian cho sự thinh lặng nội tâm, để chúng ta có thể nghe thấy tiếng nói của Chúa Giêsu Kitô.

Các bạn trẻ thân mến, hãy lắng nghe tiếng nói này! Hãy lắng nghe tiếng Chúa đang mời gọi các bạn bước vào một đời sống viên mãn và phong phú, mời gọi các bạn sử dụng tài năng của mình (x. Mt 25:14-30) và kết hợp những giới hạn, những yếu đuối của mình với thập giá vinh quang của Đức Kitô. Vì thế, hãy dành thời gian cho việc chầu Thánh Thể; trung thành suy niệm Lời Chúa để các bạn có thể đem ra thực hành mỗi ngày; và hãy tham gia cách tích cực, cách trọn vẹn vào đời sống bí tích và cộng đoàn của Giáo hội. Bằng cách này, các bạn sẽ nhận biết Chúa. Qua sự mật thiết của tình bạn với Người, các bạn sẽ khám phá ra cách hiến dâng chính mình, dù trong đời sống hôn nhân, chức linh mục, phó tế vĩnh viễn, hay đời sống thánh hiến. Mỗi ơn gọi là một món quà vô giá cho Giáo hội và cho những ai đón nhận nó với niềm vui. Nhận biết Chúa trước hết là học biết tín thác cho Người và cho sự quan phòng của Người, vốn luôn tuôn đổ dồi dào trong mọi ơn gọi.

Tín thác

Sự hiểu biết dẫn đến lòng tín thác, một tâm thế nảy sinh từ đức tin và là điều thiết yếu để đón nhận ơn gọi cũng như kiên trì trong ơn gọi ấy. Thật vậy, đời sống tự nó cho thấy như một hành vi tín thác liên lỉ vào Chúa và phó thác bản thân cho Người, ngay cả khi kế hoạch của Người làm đảo lộn những dự tính của chúng ta.

Chúng ta hãy chiêm ngắm Thánh Giuse, dù đứng trước việc mang thai cách nhiệm mầu và bất ngờ của Đức Trinh Nữ, vẫn tin tưởng vào sứ điệp của Chúa được mạc khải trong một giấc mơ và đón nhận Đức Maria cùng con trẻ với một trái tim vâng phục (x. Mt 1:18-25; 2:13-15). Thánh Giuse làng Nadarét là mẫu gương của sự tín thác trọn vẹn vào chương trình của Thiên Chúa. Ngài đã tin cậy ngay cả khi mọi sự xung quanh dường như phủ đầy bóng tối và bất định, khi các biến cố dường như đi ngược lại kế hoạch riêng của ngài. Ngài đã tín thác và phó thác bản thân cho Thiên Chúa, xác tín vào lòng nhân từ và sự trung tín của Chúa. “Trong mọi hoàn cảnh, Thánh Giuse đều thưa tiếng ‘xin vâng’ của riêng mình, như tiếng 'xin vâng' của Đức Maria trong biến cố Truyền Tin và như Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu.”[6]

Như Năm Thánh Hy vọng đã nhắc nhở chúng ta, cần phải vun trồng lòng tin cậy vững vàng và kiên định vào những lời hứa của Thiên Chúa, không bao giờ khuất phục trước tuyệt vọng. Chúng ta phải vượt qua sự sợ hãi và hoài nghi, vững tin rằng Chúa của lịch sử — của lịch sử thế giới và cũng như của cá nhân mỗi người — đã sống lại. Người không bỏ rơi chúng ta trong những giờ phút tăm tối nhất, nhưng đến để xua tan mọi bóng tối bằng ánh sáng của Người. Qua ánh sáng và sức mạnh của Thần Khí Người, ngay cả giữa những thử thách và khủng hoảng, chúng ta có thể thấy ơn gọi của mình lớn lên và trưởng thành, phản chiếu ngày càng trọn vẹn hơn vẻ đẹp của Đấng đã gọi chúng ta — một vẻ đẹp được định hình bởi lòng trung tín và sự tín thác, bất kể những vết thương và thất bại của chúng ta.

Trưởng thành

Thật vậy, ơn gọi không phải là một điểm cố định, mà là một tiến trình trưởng thành năng động được nâng đỡ bởi sự mật thiết với Chúa chúng ta. Trưởng thành trong ơn gọi của mình có nghĩa là ở lại với Chúa Giêsu, để Chúa Thánh Thần hoạt động trong tâm hồn chúng ta và trong các hoàn cảnh của đời sống, và tái diễn giải mọi sự dưới ánh sáng của hồng ân này.

Như cây nho và cành nho (x. Ga 15:1-8), toàn bộ cuộc đời chúng ta phải được bén rễ trong một mối liên kết mạnh mẽ và sống động với Chúa, để chúng ta có thể đáp lại tiếng gọi của Người cách thành tâm hơn qua những thử thách và những lần “cắt tỉa” cần thiết. Những “nơi” mà ý muốn của Thiên Chúa tỏ lộ rõ ràng nhất, và là nơi chúng ta cảm nghiệm được tình yêu vô biên của Người, thường chính là những mối tương quan huynh đệ đích thực mà chúng ta thiết lập trong suốt cuộc đời. Thật quý giá biết bao khi có một người linh hướng đồng hành cùng chúng ta trong việc khám phá và trưởng thành trong ơn gọi! Thật quan trọng biết bao khi biết phân định và kiểm chứng những thúc đẩy của Chúa Thánh Thần, để một ơn gọi có thể đạt đến sự viên mãn trong tất cả vẻ đẹp của nó!

Vì thế, ơn gọi không phải là một sở hữu tức thời — một điều gì đó "được ban" một lần thay cho tất cả. Trái lại, đó là một con đường mở ra giống như chính cuộc sống. Món quà mà chúng ta nhận lãnh không chỉ cần được bảo vệ mà còn phải được nuôi dưỡng bằng mối tương quan hằng ngày với Thiên Chúa để lớn lên và sinh hoa kết trái. “Điều này thật hữu ích, vì nó đặt toàn bộ cuộc đời chúng ta trong mối tương quan với Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta. Nó giúp chúng ta nhận ra rằng không có gì là kết quả thuần túy ngẫu nhiên, nhưng mọi sự trong đời sống chúng ta đều có thể trở thành cách thức để đáp lại Chúa, Đấng có một kế hoạch tuyệt vời cho chúng ta.”[7]

Anh chị em thân mến, các bạn trẻ thân yêu, tôi khích lệ anh chị em hãy vun trồng mối tương quan cá nhân với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện hằng ngày và suy niệm Lời Chúa. Hãy dừng lại, lắng nghe và phó thác bản thân. Bằng cách này, món quà ơn gọi của anh chị em sẽ trưởng thành, đem lại hạnh phúc cho anh chị em và sinh nhiều hoa trái cho Giáo hội cũng như cho thế giới.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của việc đón nhận trong lòng các món quà của Thiên Chúa và là bậc thầy trong việc lắng nghe cầu nguyện, luôn đồng hành cùng anh chị em trên hành trình này!

Vatican, ngày 16 tháng 3 năm 2026

LÊÔ PP. XIV

___________________

[1] “Asceticism produces not a ‘good’ or ‘kind’ man but a beautiful one, and the distinguishing feature of the saintly ascetics is not their ‘kindness,’ which even people of the flesh, and very sinful ones, can possess, but spiritual beauty, the blinding beauty of a radiant, light-bearing person, a beauty wholly inaccessible to the man of flesh” (P. Florenskij, The Pillar and Ground of the Truth, Princeton 1997, 72).

[2] Saint Augustine, Confessions, III, 6, 11: CSEL 33, 53.

[3] Apostolic Letter A Fidelity that Generates the Future (8 December 2025), 5.

[4] cf. Benedict XVI, Encyclical Letter Deus Caritas Est (25 December 2005), 1.

[5] Saint Augustine, On True Religion, XXXIX, 72: CCSL 32, 234.

[6] Francis, Apostolic Letter Patris Corde (8 December 2020), 3.

[7] Francis, Post-synodal Apostolic Exhortation Christus Vivit (25 March 2019), 248.


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 26/3/2026]