Tiếp kiến các tham dự viên cuộc Họp mặt toàn quốc của các nhà giáo dục môn tôn giáo Công giáo, 25.04.2026
*******
Sáng nay, tại Hội trường Phaolô VI, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến các tham dự viên cuộc Họp mặt Quốc gia lần thứ ba dành cho Nhà giáo dục môn Tôn giáo Công giáo, với chủ đề: “Con tim nói với con tim” (Cor ad cor loquitur), do Hội đồng Giám mục Ý tổ chức.
Sau đây là diễn văn của Đức Thánh Cha gửi đến những người hiện diện tại cuộc gặp gỡ:
Diễn văn của Đức Thánh Cha:
Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.
Bình an cho anh chị em!
Thưa các anh em Giám mục,
Anh chị em thân mến, chào anh chị em và xin chào mừng!
Tôi thân ái chào anh chị em và cảm ơn anh chị em vì sự hiện diện cũng như sự phục vụ quý giá mà anh chị em đang thực hiện trong các trường học. Công việc của anh chị em đòi hỏi nhiều nỗ lực, thường là âm thầm và ít được chú ý, nhưng lại hết sức quan trọng đối với sự trưởng thành của nhiều trẻ em và thanh thiếu niên. Thật vậy, chiều kích tôn giáo “là một yếu tố cấu thành nên kinh nghiệm nhân sinh và không thể bị gạt ra ngoài lề trong tiến trình giáo dục các thế hệ trẻ” (Hội đồng Giám mục Ý, Thư Mục vụ: Giảng dạy đức tin Công giáo: một xưởng đào luyện văn hóa và đối thoại, ngày 11 tháng 12 năm 2025).
Thánh Augustinô đã viết: “Con người, là một phần của công trình tạo dựng của Người, khao khát được ca tụng Người [Lạy Chúa]. Người thôi thúc chúng con tìm thấy niềm vui khi ca tụng Người; vì Người đã dựng nên chúng con cho Người, và tâm hồn chúng con sẽ mãi khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Người. … Lạy Chúa, xin cho con tìm kiếm Người, khi con kêu cầu Người, và kêu cầu Người khi con tin vào Người” (Tự thuật, 1.1). Ngài đã nói về một cuộc tìm kiếm nội tâm mà ở đó, trong thẳm sâu con người, những câu hỏi lớn của cuộc đời luôn gắn liền: mối tương quan với Thiên Chúa, với thụ tạo và với tha nhân; do đó, cơn khát sự vô hạn, vốn tiềm ẩn trong mỗi người có thể trở thành nguồn năng lượng để thúc đẩy hòa bình, đổi mới xã hội và hàn gắn những mâu thuẫn của xã hội.
Trong bối cảnh này, sự phục vụ của anh chị em, như biểu hiện cho sự quan tâm của Giáo hội đối với các thế hệ mới, tựa như một bàn đạp để từ đó trẻ em và thanh thiếu niên có thể học cách dấn thân vào cuộc phiêu lưu đầy hấp dẫn của cuộc đối thoại nội tâm; nhờ đó, nó cấu thành một yếu tố không thể thiếu của mối quan hệ đối tác giáo dục đang vô cùng cần thiết ngày nay.
Hơn nữa, việc giảng dạy môn tôn giáo Công giáo là một môn học mang ý nghĩa văn hóa to lớn, rất hữu ích cho việc hiểu các động lực lịch sử và xã hội, cũng như các biểu đạt của tư tưởng, tài năng sáng tạo và nghệ thuật đã và đang định hình diện mạo của nước Ý, của Châu Âu và biết bao quốc gia trên thế giới.
Tất cả những điều này đi vào trong các bài giảng của anh chị em, dưới ánh sáng giáo huấn luôn mang tính thời đại của Giáo hội, trong cuộc đối thoại với các lĩnh vực tri thức và nghiên cứu tôn giáo khác, và trên hết là trong việc học hỏi những trang Kinh Thánh phong phú vô tận, từ đó chúng ta nhận biết Đức Kitô, Con Thiên Chúa làm người, là mạc khải dung nhan của Chúa Cha và là khuôn mẫu hoàn hảo của nhân tính. Bằng cách này, anh chị em giúp các thế hệ trẻ, với sự tôn trọng trọn vẹn quyền tự do của mỗi người, tiếp cận được những điều mà nếu không có anh chị em có thể vẫn là điều khó hiểu và mơ hồ, cho thấy rằng một tinh thần thế tục chân chính không loại trừ chiều kích tôn giáo, nhưng biết trân trọng nó như một nguồn lực giáo dục. Hơn nữa, đây là một phần của tư duy rộng mở hơn, là điều thiết yếu cho mọi cuộc đối thoại, cả trong học đường và ngoài xã hội: nhận biết và yêu thương chính bản thân, để chúng ta có thể gặp gỡ tha nhân với sự tôn trọng và cởi mở.
Dưới ánh sáng đó, tôi muốn chia sẻ với anh chị em một vài suy tư rất gần gũi với tâm hồn tôi.
Với chủ đề cho cuộc gặp gỡ quốc gia lần thứ ba này, anh chị em đã chọn cụm từ “Con tim nói với con tim” (Cor ad cor loquitur), lấy cảm hứng từ khẩu hiệu của Thánh John Henry Newman, Tiến sĩ Hội thánh và là vị thánh đồng bảo trợ của thế giới giáo dục. Những lời này đề xuất một hành trình, trong đó sự thật là đích điểm và mối tương quan cá nhân là con đường để đạt tới sự thật. Qua việc giảng dạy, những lời ấy thúc giục anh chị em giúp người trẻ nhận ra một tiếng nói vốn đã vang lên trong chính họ, để không bóp nghẹt nó, cũng không nhầm lẫn nó với những tiếng ồn ào đang bao vây họ. Trong một thời đại khi chúng ta liên tục bị bủa vây bởi các kích thích đủ loại, việc làm câm lặng tiếng nói ấy trở nên quá dễ dàng. Vì vậy, dạy người trẻ lắng nghe hoặc tái khám phá tiếng nói ấy là một trong những món quà lớn nhất mà chúng ta có thể trao tặng cho các thế hệ trẻ. Con người không thể sống thiếu sự thật và ý nghĩa đích thực, và người trẻ, dù đôi khi có vẻ thờ ơ hay vô cảm, nhưng đằng sau vẻ ngoài thờ ơ ấy, họ thường che giấu sự khắc khoải và nỗi đau của những người “cảm nhận quá nhiều” và quá mãnh liệt, mà không thể gọi tên cho những gì họ đang trải qua.
Do đó, việc giảng dạy có nghĩa là đào tạo con người biết lắng nghe trái tim của mình, và nhờ đó đạt tới tự do nội tâm và năng lực tư duy phản biện, theo những động lực trong đó đức tin và lý trí không loại trừ nhau, cũng không đối kháng nhau, nhưng là những người bạn đồng hành trong cuộc tìm kiếm sự thật cách khiêm nhường và chân thành. Vì lý do này, giáo dục đòi hỏi sự kiên nhẫn gieo hạt mà không mong đợi kết quả tức thì, tôn trọng nhịp độ trưởng thành của mỗi người. Và trên hết – như Thánh Newman dạy – nó đòi hỏi sự yêu thương.
Anh chị em thân mến, sự thật được truyền đạt qua con người, và đối với các học sinh, chính anh chị em là những con người đó: được mời gọi trở thành những nhà giáo đáng tin cậy vì anh chị em yêu mến Thiên Chúa và học trò của mình, để truyền thụ các giá trị mà không tự tôn hay giáo điều luân lý, để đưa ra một nhãn quan nâng cao tâm hồn, và để làm chứng cho sự nhất quán khiêm nhường và gần gũi, là điều khiến ngay cả những chủ đề thách đố nhất cũng trở nên hấp dẫn và lôi cuốn. Học trò của anh chị em không cần những câu trả lời soạn sẵn, nhưng cần sự gần gũi và chân thành từ người lớn, những người đứng bên cạnh các em với thẩm quyền và trách nhiệm khi các em phải đối phó với các câu hỏi lớn của cuộc đời. Các em sẽ nhớ ánh mắt và lời nói của những người đã nhận ra nơi các em một món quà độc nhất, của những người đã coi trọng các em, của những người không ngại bước đi một chặng đường cùng các em, đồng thời thể hiện chính họ cũng là những người đang tìm kiếm, suy tư, sống và tin. Tất cả điều này, dĩ nhiên, không làm giảm bớt nhu cầu về năng lực chuyên môn vững vàng, được thúc đẩy bởi sự say mê học hỏi, sự nghiêm túc về văn hóa và sự chuẩn bị về sư phạm, bởi vì việc giảng dạy đức tin Công giáo cũng đòi hỏi sự phát triển chuyên môn liên tục, lập kế hoạch và sử dụng ngôn ngữ phù hợp.
Trường học ngày nay – tại Ý cũng như ở những nơi khác – đang đối mặt với những thách đố khó khăn nhưng cũng rất phấn khởi. Vì thế, Giáo hội đang cùng đồng hành với anh chị em, sai anh chị em đi như “như những người phục vụ thế giới giáo dục, những người biên đạo niềm hy vọng, những người không mệt mỏi tìm kiếm sự khôn ngoan, những người sáng tạo đáng tin cậy của những cách diễn đạt của vẻ đẹp” (Tông thư Vẽ nên những bản đồ hy vọng mới, 11.3).
Tôi cảm ơn anh chị em và khích lệ anh chị em kiên trì trong cam kết này, đồng thời phó thác anh chị em cho sự chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria và các thánh là những nhà giáo dục. Tôi nhớ đến anh chị em trong lời cầu nguyện và thân ái ban Phép lành Tòa Thánh cho anh chị em, cho gia đình, học trò và tất cả những người thân yêu của anh chị em. Cảm ơn anh chị em!
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 26/4/2026]