Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

Tiếp kiến các tham dự viên cuộc Họp mặt toàn quốc của các nhà giáo dục môn tôn giáo Công giáo, 25.04.2026

Tiếp kiến các tham dự viên cuộc Họp mặt toàn quốc của các nhà giáo dục môn tôn giáo Công giáo, 25.04.2026

Tiếp kiến các tham dự viên cuộc Họp mặt toàn quốc của các nhà giáo dục môn tôn giáo Công giáo, 25.04.2026

*******

Sáng nay, tại Hội trường Phaolô VI, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến các tham dự viên cuộc Họp mặt Quốc gia lần thứ ba dành cho Nhà giáo dục môn Tôn giáo Công giáo, với chủ đề: “Con tim nói với con tim” (Cor ad cor loquitur), do Hội đồng Giám mục Ý tổ chức.

Sau đây là diễn văn của Đức Thánh Cha gửi đến những người hiện diện tại cuộc gặp gỡ:


Diễn văn của Đức Thánh Cha:


Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.

Bình an cho anh chị em!

Thưa các anh em Giám mục,

Anh chị em thân mến, chào anh chị em và xin chào mừng!

Tôi thân ái chào anh chị em và cảm ơn anh chị em vì sự hiện diện cũng như sự phục vụ quý giá mà anh chị em đang thực hiện trong các trường học. Công việc của anh chị em đòi hỏi nhiều nỗ lực, thường là âm thầm và ít được chú ý, nhưng lại hết sức quan trọng đối với sự trưởng thành của nhiều trẻ em và thanh thiếu niên. Thật vậy, chiều kích tôn giáo “là một yếu tố cấu thành nên kinh nghiệm nhân sinh và không thể bị gạt ra ngoài lề trong tiến trình giáo dục các thế hệ trẻ” (Hội đồng Giám mục Ý, Thư Mục vụ: Giảng dạy đức tin Công giáo: một xưởng đào luyện văn hóa và đối thoại, ngày 11 tháng 12 năm 2025).

Thánh Augustinô đã viết: “Con người, là một phần của công trình tạo dựng của Người, khao khát được ca tụng Người [Lạy Chúa]. Người thôi thúc chúng con tìm thấy niềm vui khi ca tụng Người; vì Người đã dựng nên chúng con cho Người, và tâm hồn chúng con sẽ mãi khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Người. … Lạy Chúa, xin cho con tìm kiếm Người, khi con kêu cầu Người, và kêu cầu Người khi con tin vào Người” (Tự thuật, 1.1). Ngài đã nói về một cuộc tìm kiếm nội tâm mà ở đó, trong thẳm sâu con người, những câu hỏi lớn của cuộc đời luôn gắn liền: mối tương quan với Thiên Chúa, với thụ tạo và với tha nhân; do đó, cơn khát sự vô hạn, vốn tiềm ẩn trong mỗi người có thể trở thành nguồn năng lượng để thúc đẩy hòa bình, đổi mới xã hội và hàn gắn những mâu thuẫn của xã hội.

Trong bối cảnh này, sự phục vụ của anh chị em, như biểu hiện cho sự quan tâm của Giáo hội đối với các thế hệ mới, tựa như một bàn đạp để từ đó trẻ em và thanh thiếu niên có thể học cách dấn thân vào cuộc phiêu lưu đầy hấp dẫn của cuộc đối thoại nội tâm; nhờ đó, nó cấu thành một yếu tố không thể thiếu của mối quan hệ đối tác giáo dục đang vô cùng cần thiết ngày nay.

Hơn nữa, việc giảng dạy môn tôn giáo Công giáo là một môn học mang ý nghĩa văn hóa to lớn, rất hữu ích cho việc hiểu các động lực lịch sử và xã hội, cũng như các biểu đạt của tư tưởng, tài năng sáng tạo và nghệ thuật đã và đang định hình diện mạo của nước Ý, của Châu Âu và biết bao quốc gia trên thế giới.

Tất cả những điều này đi vào trong các bài giảng của anh chị em, dưới ánh sáng giáo huấn luôn mang tính thời đại của Giáo hội, trong cuộc đối thoại với các lĩnh vực tri thức và nghiên cứu tôn giáo khác, và trên hết là trong việc học hỏi những trang Kinh Thánh phong phú vô tận, từ đó chúng ta nhận biết Đức Kitô, Con Thiên Chúa làm người, là mạc khải dung nhan của Chúa Cha và là khuôn mẫu hoàn hảo của nhân tính. Bằng cách này, anh chị em giúp các thế hệ trẻ, với sự tôn trọng trọn vẹn quyền tự do của mỗi người, tiếp cận được những điều mà nếu không có anh chị em có thể vẫn là điều khó hiểu và mơ hồ, cho thấy rằng một tinh thần thế tục chân chính không loại trừ chiều kích tôn giáo, nhưng biết trân trọng nó như một nguồn lực giáo dục. Hơn nữa, đây là một phần của tư duy rộng mở hơn, là điều thiết yếu cho mọi cuộc đối thoại, cả trong học đường và ngoài xã hội: nhận biết và yêu thương chính bản thân, để chúng ta có thể gặp gỡ tha nhân với sự tôn trọng và cởi mở.

Dưới ánh sáng đó, tôi muốn chia sẻ với anh chị em một vài suy tư rất gần gũi với tâm hồn tôi.

Với chủ đề cho cuộc gặp gỡ quốc gia lần thứ ba này, anh chị em đã chọn cụm từ “Con tim nói với con tim” (Cor ad cor loquitur), lấy cảm hứng từ khẩu hiệu của Thánh John Henry Newman, Tiến sĩ Hội thánh và là vị thánh đồng bảo trợ của thế giới giáo dục. Những lời này đề xuất một hành trình, trong đó sự thật là đích điểm và mối tương quan cá nhân là con đường để đạt tới sự thật. Qua việc giảng dạy, những lời ấy thúc giục anh chị em giúp người trẻ nhận ra một tiếng nói vốn đã vang lên trong chính họ, để không bóp nghẹt nó, cũng không nhầm lẫn nó với những tiếng ồn ào đang bao vây họ. Trong một thời đại khi chúng ta liên tục bị bủa vây bởi các kích thích đủ loại, việc làm câm lặng tiếng nói ấy trở nên quá dễ dàng. Vì vậy, dạy người trẻ lắng nghe hoặc tái khám phá tiếng nói ấy là một trong những món quà lớn nhất mà chúng ta có thể trao tặng cho các thế hệ trẻ. Con người không thể sống thiếu sự thật và ý nghĩa đích thực, và người trẻ, dù đôi khi có vẻ thờ ơ hay vô cảm, nhưng đằng sau vẻ ngoài thờ ơ ấy, họ thường che giấu sự khắc khoải và nỗi đau của những người “cảm nhận quá nhiều” và quá mãnh liệt, mà không thể gọi tên cho những gì họ đang trải qua.

Do đó, việc giảng dạy có nghĩa là đào tạo con người biết lắng nghe trái tim của mình, và nhờ đó đạt tới tự do nội tâm và năng lực tư duy phản biện, theo những động lực trong đó đức tin và lý trí không loại trừ nhau, cũng không đối kháng nhau, nhưng là những người bạn đồng hành trong cuộc tìm kiếm sự thật cách khiêm nhường và chân thành. Vì lý do này, giáo dục đòi hỏi sự kiên nhẫn gieo hạt mà không mong đợi kết quả tức thì, tôn trọng nhịp độ trưởng thành của mỗi người. Và trên hết – như Thánh Newman dạy – nó đòi hỏi sự yêu thương.

Anh chị em thân mến, sự thật được truyền đạt qua con người, và đối với các học sinh, chính anh chị em là những con người đó: được mời gọi trở thành những nhà giáo đáng tin cậy vì anh chị em yêu mến Thiên Chúa và học trò của mình, để truyền thụ các giá trị mà không tự tôn hay giáo điều luân lý, để đưa ra một nhãn quan nâng cao tâm hồn, và để làm chứng cho sự nhất quán khiêm nhường và gần gũi, là điều khiến ngay cả những chủ đề thách đố nhất cũng trở nên hấp dẫn và lôi cuốn. Học trò của anh chị em không cần những câu trả lời soạn sẵn, nhưng cần sự gần gũi và chân thành từ người lớn, những người đứng bên cạnh các em với thẩm quyền và trách nhiệm khi các em phải đối phó với các câu hỏi lớn của cuộc đời. Các em sẽ nhớ ánh mắt và lời nói của những người đã nhận ra nơi các em một món quà độc nhất, của những người đã coi trọng các em, của những người không ngại bước đi một chặng đường cùng các em, đồng thời thể hiện chính họ cũng là những người đang tìm kiếm, suy tư, sống và tin. Tất cả điều này, dĩ nhiên, không làm giảm bớt nhu cầu về năng lực chuyên môn vững vàng, được thúc đẩy bởi sự say mê học hỏi, sự nghiêm túc về văn hóa và sự chuẩn bị về sư phạm, bởi vì việc giảng dạy đức tin Công giáo cũng đòi hỏi sự phát triển chuyên môn liên tục, lập kế hoạch và sử dụng ngôn ngữ phù hợp.

Trường học ngày nay – tại Ý cũng như ở những nơi khác – đang đối mặt với những thách đố khó khăn nhưng cũng rất phấn khởi. Vì thế, Giáo hội đang cùng đồng hành với anh chị em, sai anh chị em đi như “như những người phục vụ thế giới giáo dục, những người biên đạo niềm hy vọng, những người không mệt mỏi tìm kiếm sự khôn ngoan, những người sáng tạo đáng tin cậy của những cách diễn đạt của vẻ đẹp” (Tông thư Vẽ nên những bản đồ hy vọng mới, 11.3).

Tôi cảm ơn anh chị em và khích lệ anh chị em kiên trì trong cam kết này, đồng thời phó thác anh chị em cho sự chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Maria và các thánh là những nhà giáo dục. Tôi nhớ đến anh chị em trong lời cầu nguyện và thân ái ban Phép lành Tòa Thánh cho anh chị em, cho gia đình, học trò và tất cả những người thân yêu của anh chị em. Cảm ơn anh chị em!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 26/4/2026]


Tiếp kiến các thành viên của Đảng Nhân dân Châu Âu thuộc Nghị viện Châu Âu, 25.04.2026

Tiếp kiến các thành viên của Đảng Nhân dân Châu Âu thuộc Nghị viện Châu Âu, 25.04.2026

Tiếp kiến các thành viên của Đảng Nhân dân Châu Âu thuộc Nghị viện Châu Âu, 25.04.2026

*******

Sáng nay, tại Điện Tông tòa Vatican, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã tiếp kiến các thành viên của Đảng Nhân dân Châu Âu thuộc Nghị viện Châu Âu, và dưới đây là diễn văn của ngài:


Diễn văn của Đức Thánh Cha:


Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần,

Bình an cho anh chị em,

Thưa quý vị Nghị sĩ,
Thưa quý ông và quý bà,

Tôi thân ái chào mừng tất cả quý vị đến với cuộc gặp gỡ này. Cách riêng, tôi xin chào ông Manfred Weber, Chủ tịch, và bà Mairead McGuinness, Đặc phái viên của Liên minh Châu Âu phụ trách thúc đẩy tự do tôn giáo và tín ngưỡng bên ngoài khối Liên minh Châu Âu.

Cuộc gặp gỡ của chúng ta tiếp nối những buổi gặp gỡ đã được thực hiện với những vị tiền nhiệm của tôi là Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô IIĐức Giáo hoàng Bênêđictô XVI, cũng như Sứ điệp mà Đức Giáo hoàng Phanxicô gửi đến quý vị vào tháng 6 năm 2023, khi ngài không thể đích thân tiếp kiến quý vị do phải nhập viện. Vì vậy, tôi rất vui mừng được tiếp tục cuộc đối thoại này với Đảng Nhân dân Châu Âu, một đảng kín múc nguồn cảm hứng chính trị từ những nhân vật như ông Adenauer, De Gasperi và Schuman, những người được xem là các vị sáng lập nên Châu Âu hiện đại.

Như Đức Bênêđictô XVI đã nói cách đây hai mươi năm, tôi cũng “đánh giá cao việc Nhóm của quý vị nhìn nhận di sản Kitô giáo của Châu Âu.” [1] Dự án Châu Âu trổi lên từ đống tro tàn của Thế chiến Thứ hai, chắc chắn được hình thành từ nhu cầu thực tiễn nhằm ngăn chặn một cuộc xung đột tương tự tái diễn. Tuy nhiên, dự án này cũng thấm đẫm một tầm nhìn lý tưởng, đó là khao khát thúc đẩy sự hợp tác nhằm vượt qua nhiều thế kỷ chia rẽ, và giúp các dân tộc trên lục địa tái khám phá di sản nhân văn, văn hóa và tôn giáo mà họ cùng chia sẻ. Các vị sáng lập đã được truyền cảm hứng bởi đức tin cá nhân của họ, và xem các nguyên tắc Kitô giáo là yếu tố chung và hiệp nhất, có thể giúp chấm dứt tinh thần báo thù và xung đột đã dẫn đến cuộc Thế chiến Thứ hai.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã diễn tả ý tưởng này bằng một cụm từ đơn sơ mà sâu sắc: “hiệp nhất lớn lao hơn xung đột.” [2] Thật vậy, việc tìm kiếm sự hiệp nhất đòi hỏi lòng can đảm để vượt lên trên bề mặt của xung đột và nhìn thấy nơi tha nhân phẩm giá sâu xa nhất của họ. [3] Như thế, con người có thể xây dựng điều mới mẻ và mang tính xây dựng, trong khi xung đột chỉ làm trầm trọng thêm những khác biệt, nuôi dưỡng việc theo đuổi và khẳng định quyền lực, và cuối cùng dẫn đến sự hủy diệt.

Nhiệm vụ hàng đầu của mọi hành động chính trị là đưa ra một tầm nhìn lý tưởng, vì chính trị đòi hỏi một cái nhìn rộng mở về tương lai, không sợ hãi khi phải đưa ra những lựa chọn khó khăn, thậm chí không được ưa thích nhưng lại là cần thiết cho ích chung. Theo nghĩa này, chính trị là “hình thức cao nhất của đức ái” [4] bởi vì nó có thể dấn thân trọn vẹn cho việc xây dựng lợi ích chung.

Tuy nhiên, theo đuổi một lý tưởng không có nghĩa là tôn sùng một hệ tư tưởng. Thật vậy, hệ tư tưởng luôn là kết quả của việc bóp méo thực tại và là một dạng sức mạnh áp đặt lên thực tại ấy. Mọi hệ tư tưởng đều làm méo mó các ý tưởng và áp đặt con người vào chương trình hành động của riêng nó, bóp nghẹt những khát vọng chân chính của họ, khao khát tự do, hạnh phúc cũng như an sinh cá nhân và xã hội. Chính Châu Âu hiện đại đã trỗi dậy từ việc thừa nhận sự thất bại của các dự án thuộc hệ tư tưởng từng tàn phá và chia cắt lục địa này.

Như ông De Gasperi đã nhận định, theo đuổi một lý tưởng có nghĩa là đặt nhân vị ở vị trí trung tâm, “với tinh thần huynh đệ Phúc Âm, với sự tôn trọng luật pháp được kế thừa từ thời xa xưa, với việc cảm thụ cái đẹp được tinh luyện qua nhiều thế kỷ, và sự dấn thân cho sự thật và công lý đã được rèn giũa qua hàng thiên niên kỷ kinh nghiệm.” [5]

Đây chính là khuôn khổ mà chính trị vẫn có thể được thực thi ngày nay, và là nơi hoạt động chính trị phải được dẫn đưa trở lại. Đảng của quý vị được gọi là Đảng Nhân dân Châu Âu. Nhân dân nằm ở trung tâm sự cam kết của quý vị, và quý vị không thể gạt họ sang một bên. Họ không đơn thuần là những người thụ động tiếp nhận các đề xuất và quyết định chính trị; trên hết, họ được mời gọi trở thành những chủ thể tích cực cùng chia sẻ trách nhiệm đối với mọi hành động chính trị. Sự hiện diện giữa nhân dân và lôi cuốn họ vào tiến trình chính trị là phương thuốc giải tốt nhất cho chủ nghĩa dân túy vốn chỉ tìm kiếm sự tán thành dễ dãi, và cho chủ nghĩa tinh hoa có khuynh hướng hành động mà không có sự đồng thuận. Cả hai đều là những khuynh hướng phổ biến trong bối cảnh chính trị ngày nay. Một nền chính trị thực sự mang tính “nhân dân” đòi hỏi thời gian, các dự án chung và tình yêu đối với sự thật.

Một trong những vấn đề chính của chính trị trong những năm gần đây là sự suy giảm không ngừng tính hài hòa, hợp tác và gắn kết tương hỗ giữa nhân dân và các đại diện của họ. Cần phải tái lập một cảm thức đích thực về “nhân dân”, thông qua sự tiếp xúc trực tiếp giữa công dân và những người đại diện của họ, để đáp ứng cách hữu hiệu những vấn đề cụ thể của người dân dưới ánh sáng của một tầm nhìn lý tưởng. Chúng ta có thể nói theo cách ẩn dụ rằng, trong kỷ nguyên của “sự khải hoàn của kỹ thuật số”, hành động chính trị thực sự hướng tới ích chung đòi hỏi việc trở lại với phương thức “tương tác trực tiếp” (analogue).

Có lẽ đây chính là phương thuốc đích thực cho một nền chính trị thường xuyên chỉ lớn tiếng, chỉ dừng lại ở các khẩu hiệu và không có khả năng đáp ứng nhu cầu thực tế của người dân. Hơn nữa, để vượt qua sự bất bình đối với chính trị, cần phải giành lại lòng dân bằng cách tiếp cận trực tiếp với họ, và xây dựng lại mạng lưới các mối tương quan tại chính những nơi họ sống, để mỗi người có thể cảm nhận mình thuộc về một cộng đồng và sẻ chia tương lai của cộng đồng đó.

Điều này có ý nghĩa gì trong thực tế đối với những người đặt nền tảng hành động của họ trên các giá trị Kitô giáo - dân chủ? Trước hết, nó có nghĩa là tái khám phá và đón nhận di sản Kitô giáo mà từ đó quý vị đã khởi đi, đồng thời vẫn duy trì sự phân biệt cần thiết giữa chứng tá tôn giáo mang tính ngôn sứ – dành riêng cho cộng đoàn giáo hội – và chứng tá Kitô giáo được thể hiện qua các lựa chọn chính trị cụ thể. [6] Là một người Kitô hữu trong chính trị không có nghĩa là thể hiện việc lớn tiếng tuyên xưng đức tin; thay vào đó, nó có nghĩa là cho phép Tin Mừng hướng dẫn những quyết định cần được đưa ra, kể cả những quyết định có thể không dễ đạt được sự đồng thuận. Điều đó cũng có nghĩa là nỗ lực bảo tồn mối liên hệ giữa luật tự nhiên và luật thực định (positive law), giữa nguồn cội Kitô giáo và hành động chính trị.

Là một Kitô hữu dấn thân trong chính trị đòi hỏi một cái nhìn thực tế khởi đi từ những mối quan tâm cụ thể của người dân. Tầm nhìn này trước hết phải tìm cách thúc đẩy các điều kiện lao động xứng đáng, khuyến khích sự sáng tạo và tài năng của con người trước một thị trường đang ngày càng trở nên phi nhân và không đưa đến sự viên mãn. Một quan điểm như thế phải giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi khi lập gia đình và sinh con, một nỗi sợ dường như đặc biệt phổ biến ở Châu Âu. Nó cũng cần phải giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của hiện tượng di cư, chăm sóc những người đang đau khổ, đồng thời lưu tâm đến khả năng thực tế trong việc đón nhận và hội nhập người di cư vào xã hội. Cũng vậy, nó đòi hỏi phải đối diện, mà không đi theo con đường hệ tư tưởng, với những thách đố lớn của thời đại chúng ta, chẳng hạn như việc chăm sóc công trình tạo dựng và trí tuệ nhân tạo. Trí tuệ nhân tạo mang lại những cơ hội lớn, nhưng cũng ẩn chứa rất nhiều hiểm họa.

Là một Kitô hữu dấn thân trong chính trị cũng có nghĩa là đầu tư cho tự do, không phải một thứ tự do bị giản lược thành những sở thích cá nhân đơn thuần, mà là một tự do bén rễ trong sự thật, vốn bảo vệ tự do tôn giáo cũng như tự do tư tưởng và lương tâm ở mọi nơi và trong mọi hoàn cảnh. Đồng thời, phải tránh cổ võ cho một sự “đoản mạch quyền con người” [7], bởi vì điều đó cuối cùng sẽ nhường chỗ cho sức mạnh áp đặt và áp bức.

Tôi để lại cho quý vị những điểm suy tư vắn tắt trên, với hy vọng rằng chúng sẽ trở thành điểm khởi đầu cho những suy tư trong công việc của quý vị. Tôi xin gửi đến quý vị những lời chúc tốt đẹp cho sự phục vụ của quý vị dành cho người dân Châu Âu, và tôi ban Phép lành Tòa Thánh cho quý vị.

Cảm ơn quý vị!"

______________________


[2] FRANCIS, Apostolic Exhortation Evangelii Gaudium, 228: AAS 105 (2013), 1113.

[3] Cf. ibid.

[4] PIUS XI, Audience with the Leaders of the Catholic University Federation (18 December 1927).

[5] A. DE GASPERI, Europe, Our Homeland. Address to the European Parliamentary Conference, 21 April 1954 in: Alcide De Gasperi e la politica internazionale, Rome 1990, vol. III, 437-440.

[6] Cf. MARIALUISA L. SERGIO in: ALCIDE DE GASPERI, Diario 1930-1943, Bologna 2018, 24.




[Nguồn:vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 26/4/2026]