Đức Lêô XIV: Xin Đức Kitô, Chiên Vượt qua của chúng ta, chúc lành và ban bình an của Người cho toàn thế giới
Thánh Lễ Chúa Nhật Phục sinh
*******
Vào lúc 10:15 sáng nay, Chúa Nhật Phục sinh, Đại lễ Chúa sống lại, Đức Thánh Cha Lêô XIV chủ sự cuộc cử hành Thánh lễ trọng thể tại Quảng trường Thánh Phêrô. Cử hành phụng vụ, bắt đầu với nghi thức "Resurrexit", với sự tham dự của các tín hữu Rôma và khách hành hương từ khắp nơi trên thế giới nhân dịp Phục sinh.
Trong bài giảng, Đức Thánh Cha tuyên bố rằng, “Chúa đang sống và ở lại với chúng ta” và “quyền lực của sự chết không phải là định mệnh cuối cùng của đời sống chúng ta,” bởi vì trong “Chúa Kitô phục sinh, chúng ta cũng đã được sống lại”; và hơn thế nữa, Ngài cầu xin rằng, “Xin Đức Kitô, Chiên Vượt qua của chúng ta, chúc lành và ban bình an của Người cho toàn thế giới.”
Dưới đây là bài giảng của Đức Thánh Cha sau khi công bố Tin mừng:
______________________
CHÚA NHẬT PHỤC SINH “CHÚA SỐNG LẠI”
THÁNH LỄ BAN NGÀY
THÁNH LỄ DO ĐỨC GIÁO HOÀNG CHỦ SỰ
BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG LÊÔ XIV
Quảng trường Thánh Phêrô
Chúa Nhật Phục Sinh, ngày 5 tháng 4 năm 2026
______________________
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, toàn thể thụ tạo rạng ngời trong ánh sáng mới, một bài ca chúc tụng vang lên từ mặt đất, và lòng chúng ta hân hoan: Chúa Kitô đã sống lại từ cõi chết, và cùng với Người, chúng ta cũng được sống lại để bước vào đời sống mới.
Lời loan báo Phục sinh này ôm trọn mầu nhiệm cuộc sống chúng ta và vận mệnh của lịch sử, chạm đến chúng ta ngay cả trong vực thẳm của sự chết, nơi chúng ta cảm thấy bị đe dọa và đôi khi bị nhấn chìm. Lời ấy mở ra cho chúng ta một niềm hy vọng không bao giờ tàn lụi, một ánh sáng không bao giờ tắt, một niềm vui trọn vẹn không điều gì có thể cướp mất: cái chết đã bị đánh bại vĩnh viễn; cái chết không còn quyền lực trên chúng ta nữa!
Đây là một sứ điệp không phải luôn dễ dàng đón nhận, một lời hứa mà chúng ta phải đấu tranh để có thể đón nhận, bởi vì quyền lực của sự chết không ngừng đe dọa chúng ta, cả từ bên trong lẫn bên ngoài.
Từ bên trong, quyền lực này đe dọa chúng ta khi gánh nặng của tội lỗi ngăn cản chúng ta “giang rộng đôi cánh” để bay lên, hoặc khi những thất vọng hoặc sự cô đơn mà chúng ta trải qua làm cạn kiệt niềm hy vọng. Cũng như vậy, nó bao trùm lấy chúng ta khi những lo âu hay oán hờn bóp nghẹt niềm vui sống, khi chúng ta buồn phiền hay mệt mỏi, hoặc khi chúng ta cảm thấy bị phản bội hay bị chối từ. Khi phải đối diện với sự yếu đuối của bản thân, với những đau khổ và sự lao nhọc hằng ngày của cuộc sống, chúng ta có thể cảm thấy như đang đi vào một đường hầm không nhìn thấy lối thoát.
Từ bên ngoài, sự chết luôn rình rập. Chúng ta thấy nó hiện diện trong những bất công, trong sự ích kỷ phe phái, trong sự áp bức người nghèo, trong sự thiếu quan tâm đối với những người dễ bị tổn thương nhất. Chúng ta thấy nó trong bạo lực, trong những vết thương của thế giới, trong tiếng kêu đau đớn vang lên từ mọi ngõ ngách vì những lạm dụng chà đạp người yếu thế nhất giữa chúng ta, vì sự tôn thờ ngẫu tượng lợi nhuận đã cướp bóc tài nguyên trái đất, vì bạo lực của chiến tranh giết chóc và hủy diệt.
Trong thực tại ấy, cuộc Vượt qua của Chúa mời gọi chúng ta ngước nhìn lên và mở rộng tâm hồn. Cuộc Vượt qua ấy tiếp tục nuôi dưỡng hạt giống của chiến thắng đã hứa ban trong thần trí chúng ta và trong suốt tiến trình lịch sử. Nó thúc đẩy chúng ta lên đường, như bà Maria Mađalêna và các Tông đồ, để chúng ta có thể khám phá rằng ngôi mộ của Chúa Giêsu đã trống không, và vì thế trong mọi cái chết mà chúng ta trải qua, luôn có chỗ cho sự sống mới trỗi dậy. Chúa đang sống và ở lại với chúng ta. Qua những khe hở của sự phục sinh mở ra trong bóng tối, Người trao phó tâm hồn chúng ta cho niềm hy vọng nâng đỡ chúng ta: quyền lực của sự chết không phải là định mệnh cuối cùng của đời sống chúng ta. Tất cả chúng ta đều được hướng dẫn, một lần và mãi mãi, trên con đường dẫn tới sự viên mãn, bởi vì trong Đức Kitô, chúng ta cũng đã được sống lại.
Với những lời đầy tâm huyết, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở chúng ta về điều này trong Tông huấn Evangelii Gaudium đầu tiên của ngài, khi khẳng định rằng sự phục sinh của Đức Kitô “không phải là một biến cố thuộc về quá khứ; nó chứa đựng một sức mạnh sự sống đã thấm nhập vào thế giới này. Nơi mà tất cả dường như đã chết, thì những dấu chỉ của sự sống lại bỗng trồi lên. Đó là một sức mạnh không thể cưỡng lại được. Nhiều khi dường như Thiên Chúa không tồn tại: xung quanh mình, chúng ta thấy những bất công, sự dữ, sự thờ ơ và tàn ác dai dẳng. Nhưng cũng đúng rằng ở giữa bóng tối, một điều gì đó mới mẻ luôn nảy sinh và sớm muộn cũng sinh hoa kết quả” (số 276).
Thưa anh chị em, Phục Sinh ban cho chúng ta niềm hy vọng này, khi chúng ta nhớ rằng trong Đức Kitô phục sinh, một cuộc tạo dựng mới là điều có thể thực hiện mỗi ngày. Đây chính là điều Tin Mừng hôm nay nói với chúng ta, khi mô tả rõ ràng biến cố phục sinh diễn ra vào “ngày thứ nhất trong tuần” (Ga 20:1). Vì thế, ngày Đức Kitô phục sinh đưa chúng ta trở lại ngày đầu tiên khi Thiên Chúa sáng tạo thế giới, đồng thời công bố rằng một sự sống mới, mạnh hơn sự chết, hiện đang ló rạng cho nhân loại.
Phục Sinh là cuộc tạo dựng mới được thực hiện bởi Chúa Phục sinh; đó là một khởi đầu mới; đó là sự sống cuối cùng đã trở nên vĩnh cửu nhờ chiến thắng của Thiên Chúa trên kẻ thù xưa.
Hôm nay, chúng ta cần bài ca hy vọng này. Chính chúng ta, những người đã được sống lại với Đức Kitô, phải đem Người ra khắp các nẻo đường của thế giới. Vậy chúng ta hãy chạy đi như bà Maria Mađalêna, loan báo Chúa cho mọi người, sống niềm vui phục sinh, để ở bất cứ nơi nào bóng ma sự chết còn lẩn khuất, thì ánh sáng sự sống có thể chiếu tỏa.
Xin Đức Kitô, Chiên Vượt Qua của chúng ta, chúc lành và ban bình an của Người cho toàn thế giới!
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 6/4/2026]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét