Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh Lễ ở Huanchaco, Peru (Toàn văn)

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh Lễ ở Huanchaco, Peru (Toàn văn)

‘Mẹ Maria luôn luôn giữ gìn anh chị em và nâng anh chị em lên với Chúa Giê-su’

20 tháng Một, 2018
Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh Lễ ở Huanchaco, Peru (Toàn văn)
Vatican Media Screenshot
Dưới đây là văn bản bài giảng, do Vatican cung cấp, của Đức Thánh Cha Phanxico trong Thánh Lễ ngài dâng tại khu vui chơi bờ biển Huanchaco thuộc thành phố Trujillo của Peru, ngày 20 tháng Một, 2018, trong chuyến Tông du của ngài đến Chile và Peru:


***


Những miền đất này mang hương vị của Tin mừng. Mọi thứ xung quanh chúng ta, đối lại với phong cảnh biển bao la, giúp chúng ta hiểu rõ hơn kinh nghiệm của các tông đồ ở cùng Chúa Giê-su và hôm nay chúng ta cũng được mời gọi để hồi tưởng lại. Cha rất hạnh phúc vì biết rằng anh chị em đến từ nhiều vùng thuộc miền bắc Peru để cử hành niềm vui này của Tin mừng.

Những người môn đệ đó sinh sống bằng nghề chài lưới, cũng giống rất nhiều người trong anh chị em hôm nay. Họ ra khơi trên những chiếc xuồng, giống như một số anh chị em vẫn tiếp tục ra khơi trên những chiếc caballitos de totora (loại xuồng truyền thống làm bằng cây sậy) của mình, cùng một lý do như anh chị em: để tìm nguồn lương thực hàng ngày. Đa phần sự nhọc mệt hàng ngày của chúng ta đều từ nguyên nhân này mà ra: cố nuôi sống gia đình và chu cấp những gì giúp họ xây dựng được một tương lai tốt hơn.

“Hồ cá vàng” này, như anh chị em đặt tên cho nó, đã là một nguồn sự sống và phúc lành cho nhiều thế hệ. Nó đã nuôi dưỡng bao ước mơ và hy vọng qua năm tháng.

Cũng như các tông đồ, anh chị em biết sức mạnh của thiên nhiên, anh chị em đã có kinh nghiệm với nó. Cũng như các tông đồ đã đương đầu với trận bão trên biển, anh chị em đã phải gánh lấy sức mạnh của cơn bão “Niño costero” với những hậu quả đau đớn còn hiện hữu trong rất nhiều gia đình, đặc biệt với những gia đình vẫn chưa có thể xây dựng lại nhà cửa của họ. Đây cũng là lý do tại sao cha muốn đến đây với anh chị em và cầu nguyện với anh chị em.

Chúng ta cũng mang đến Thánh Lễ này thời gian khó khăn thử thách đức tin của chúng ta và thường làm cho đức tin bị lung lay. Chúng ta hãy kết hiệp với Chúa Giê-su. Người biết những đau khổ và thử thách của chúng ta; Người đã chịu đựng những đau đớn lên đến cực điểm để đồng hành với chúng ta trong những lúc thử thách của chúng ta. Đức Giê-su chịu Đóng Đinh muốn gần gũi với chúng ta trong mọi hoàn cảnh đau đớn, để đưa bàn tay Người ta và giúp nâng chúng ta dậy. Vì Người đã đi vào lịch sử của chúng ta, nên Người muốn chia sẻ hành trình và chạm đến những vết thương của chúng ta. Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa biết rất rõ những gì chúng ta cảm nhận và đau đớn; và giữa những đau đớn đó, Người đưa bàn tay cứu giúp của Người về phía chúng ta.

Những thời gian bị “vùi dập” này đặt vấn đề và thử thách sức mạnh tinh thần và những xác tín sâu thẳm nhất của chúng ta. Chúng làm chúng ta nhìn thấy điều quan trọng biết bao là phải đứng vững trong tình hiệp nhất, không đứng một mình, và tâm hồn ngập tràn tình hiệp nhất là hoa trái của Thánh Thần.

Chuyện gì xảy ra với các cô trinh nữ trong trình thuật Tin mừng chúng ta vừa nghe? Bất chợt họ nghe thấy một tiếng hô lớn làm họ tỉnh giấc và hối hả. Một số cô nhận ra rằng mình không có đủ dầu để đi suốt quãng đường tối, trong khi những cô khác đổ dầu đầy vào đèn và thắp sáng để đi suốt đoạn đường dẫn đến phòng tân lang. Tại thời điểm nhất định, mỗi cô cho thấy những gì họ đã làm đầy cuộc sống của họ.

Điều tương tự cũng xảy ra với chúng ta. Có những lúc chúng ta nhận biết được những gì chúng ta đã đổ đầy cuộc sống. Thật vô cùng quan trọng phải biết đổ đầy cuộc sống với dầu để chúng ta thắp sáng những ngọn đèn trong lúc bóng đêm bao phủ để tìm ra con đường tiếp tục tiến tới!

Cha biết rằng, trong những lúc đen tối, khi anh chị em cảm thấy gánh nặng của Niño, thì miền đất này vẫn tiến tới; anh chị em có đủ dầu cần thiết để đi ra ngoài giúp đỡ nhau như những người anh em chị em thật sự của nhau. Anh chị em có dầu của tình liên đới và lòng quảng đại thúc đẩy anh em phải hành động, và anh chị em ra ngoài để gặp gỡ Thiên Chúa với không biết bao nhiêu hành động hỗ trợ cụ thể. Giữa những bóng đêm đen, anh chị em cùng với rất nhiều người khác giống như những ngọn nến thắp sáng con đường bằng những bàn tay rộng mở, sẵn sàng giúp xoa dịu nỗi đau và chia sẻ những gì anh chị em có với nhau, trong sự nghèo khó của mình.

Trong trình thuật Tin mừng, chúng ta nhìn thấy cách của những cô trinh nữ không có dầu phải đi lên thành phố để mua. Tại những thời khắc quyết định của cuộc sống, họ mới nhận ra rằng đèn của họ đã hết dầu và họ thiếu những thứ trọng yếu để tìm ra con đường của niềm vui đích thực. Họ đi ra một mình, và thế là họ bỏ lỡ bữa tiệc. Như anh chị em biết rất rõ, có những điều không thể ứng biến tại chỗ, và càng không thể mua. Linh hồn của một cộng đoàn được đo lường qua con đường nó tìm đến với nhau để đương đầu với những thời gian khó khăn và nghịch cảnh, để giữ sức sống cho niềm hy vọng. Bằng cách đó, họ đưa ra chứng tá to lớn nhất của Tin mừng: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13:35). Vì đức tin mở ra cho chúng ta một tình yêu cụ thể, thiết thực, quảng đại và đầy thương xót, một tình yêu có thể xây dựng và tái xây dựng niềm hy vọng khi nó dường như đã mất tất cả. Bằng cách này, chúng ta dự phần vào công trình của Thiên Chúa, điều mà Thánh Tông đồ Gio-an miêu tả qua cách thể hiện cho chúng ta thấy một Thiên Chúa lau sạch những giọt lệ của những đứa con của Người. Thiên Chúa thực hiện công cuộc này bằng tình yêu nhân từ như một người mẹ khi bà lau nước mắt cho những đứa con của bà. Một câu hỏi rất đẹp mà Thiên Chúa sẽ hỏi chúng ta: hôm nay con đã lau khô bao nhiêu giọt lệ?

“Những cơn bão” khác có thể ập vào các vùng biển này, với những hậu quả tàn phá sự sống của những đứa con của vùng đất này. Những cơn bão này cũng đặt ra cho cộng đ6òng chúng ta câu hỏi và thử thách sức mạnh tinh thần của chúng ta. Trong số những cơn bão này là bạo lực có tổ chức, như “hợp đồng sát nhân,” và sự mất an ninh mà chúng tạo ra. Hoặc việc thiếu những cơ hội học tập và việc làm, đặc biệt đối với người trẻ, nó ngăn cản họ không xây dựng dược một tương lai có phẩm giá. Hoặc việc thiếu nơi ở an toàn cho nhiều gia đình bị buộc phải sống trong những khu vực bất ổn không có những sự tiếp cận an toàn. Hay nhiều tình huống khác mà anh chị em phải trải qua, trong đó có những trận động đất kinh hoàng, tàn phá niềm tin lẫn nhau đang rất cần thiết để xây dựng một mạng lưới hỗ trợ và hy vọng; những trận động đất làm rung chuyển tâm hồn và đòi hỏi tất cả lượng dầu mà chúng ta, nếu chúng ta đáp lời lại với chúng.

Chúng ta thường tự hỏi bằng cách nào để đương đầu với những trận bão này, hoặc làm sao để giúp con cái chúng ta vượt qua được những hoàn cảnh này. Cha muốn nói với anh chị em rằng chẳng có con đường nào tốt hơn con đường của Tin mừng: đó là điều Chúa Giê-su kêu gọi. Luôn luôn làm đầy cuộc sống anh chị em bằng Tin mừng. Cha muốn khuyến khích anh chị em trở nên một cộng đoàn để cho mình được xức dầu bởi Thiên Chúa bằng dầu của Thần Khí. Người biến đổi, canh tân và làm vững mạnh mọi điều. Trong Đức Giê-su chúng ta có được sức mạnh của Thần Khí để không đối xử như những điều đã làm tổn thương chúng ta, đã làm khô cạn tâm hồn chúng ta, và thậm chí còn tệ hơn thế, đã cướp mất hy vọng của chúng ta. Trong Đức Giê-su chúng ta có Thần Khí Đấng giữ chúng ta hiệp nhất để chúng ta có thể hỗ trợ nhau và đứng lên chống lại bất kỳ điều gì muốn lấy đi tất cả những gì tốt nhất trong gia đình của chúng ta. Trong Đức Giê-su, Thiên Chúa làm cho chúng ta trở thành một cộng đoàn vững tin có thể tự mình đứng vững; một cộng đoàn hy vọng và từ đó phấn đấu để đảo ngược lại và biến đổi mọi nghịch cảnh; một cộng đoàn yêu thương, vì nó sẽ không để cho chúng ta đứng khoanh tay. Cùng với Chúa Giê-su, linh hồn của thành phố Trujillo này có thể tiếp tục được gọi là “thành phố của mùa xuân bất diệt,” vì với Ngài, mọi sự đều là một cơ hội hy vọng.

Cha biết tình yêu miền đất này dành cho Mẹ Đồng Trinh, và cha biết rằng lòng sùng kính Mẹ Maria luôn giữ vững anh chị em và nâng anh chị em lên với Chúa Giê-su. Chúng ta hãy xin Mẹ che chở chúng ta trong áo choàng của Mẹ và luôn đưa chúng ta đến với Con của Mẹ. Nhưng chúng ta hãy thực hiện việc này bằng cách hát bài Andean marinera [múa dân gian] rất dễ thương đó: “Lạy Đức Bà Cửa Thiên Đàng, xin ban cho chúng con ơn lành của Mẹ, xin ban cho chúng con hòa bình và nhiều tình yêu.”

[Văn bản bài giảng của Vatican cung cấp]

[Văn bản chính: tiếng Tây Ban nha]


© Libreria Editrice Vaticana

[Nguồn: zenit]




[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 21/1/2018]

Không có nhận xét nào: