Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2023

Bài giáo lý thứ sáu của Đức Thánh Cha Phanxicô về rao giảng Tin mừng: Truyền giáo là việc phục vụ của Giáo hội

Đức Thánh Cha: Truyền giáo là việc phục vụ của Giáo hội

Bài giáo lý thứ sáu của Đức Thánh Cha Phanxicô về rao giảng Tin mừng

Bài giáo lý thứ sáu của Đức Thánh Cha Phanxicô về rao giảng Tin mừng: Truyền giáo là việc phục vụ của Giáo hội

© Vatican Media


*******

Bài Giáo lý. Nhiệt tâm rao giảng Tin mừng: lòng nhiệt thành tông đồ của người tín hữu. 6. Công đồng Vatican II. 1. Rao giảng Tin mừng là việc phục vụ của Giáo hội

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong bài giáo lý trước, chúng ta đã thấy “công đồng” đầu tiên trong lịch sử Giáo hội – công đồng, giống như Công đồng Vatican II –, công đồng đầu tiên, được triệu tập tại Giêrusalem về một vấn đề liên quan đến việc rao giảng Tin Mừng, đó là việc loan báo Tin Mừng cho những người không phải là người Do Thái – người ta cho rằng Tin Mừng chỉ nên được công bố cho người Do Thái. Vào thế kỷ 20, Công đồng chung Vatican II đã giới thiệu Giáo hội là Dân tộc Lữ hành của Thiên Chúa theo thời gian, và vì bản chất truyền giáo của Giáo hội (x. Sắc lệnh Ad gentes, 2). Điều đó có nghĩa là gì? Có một cầu nối giữa Công đồng đầu tiên và Công đồng gần đây nhất, dưới ngọn cờ loan báo Tin Mừng, một cây cầu mà kiến trúc sư là Chúa Thánh Thần. Hôm nay chúng ta lắng nghe Công đồng Vatican II để khám phá ra rằng việc rao giảng Tin Mừng luôn là một sự phục vụ của Giáo hội, không bao giờ đơn độc, không bao giờ cô lập, không bao giờ theo cá nhân chủ nghĩa. Việc truyền giáo luôn luôn được thực hiện trong giáo hội, nghĩa là trong một cộng đồng, và không có sự chiêu dụ tín đồ, bởi vì đó không phải là rao giảng Tin mừng.

Thật vậy, người loan báo Tin Mừng luôn truyền đạt những gì mình đã nhận được. Thánh Phaolô là người đầu tiên viết về điều này: Tin Mừng mà ngài loan báo và cộng đồng đón nhận, và nhờ đó họ giữ sự kiên vững, cũng chính là Tin Mừng mà Thánh Tông Đồ đã đón nhận (x. 1 Cr 15:1-3). Đức tin được đón nhận và truyền lại. Sự năng động của Giáo hội trong việc truyền tải Thông điệp này có tính ràng buộc và bảo đảm tính xác thực của việc loan báo Kitô giáo. Cũng vậy, Thánh Phaolô viết cho tín hữu Galat: “Nhưng nếu có ai, kể cả chúng tôi, hoặc một thiên thần nào từ trời xuống, loan báo cho anh em Tin Mừng khác với Tin Mừng chúng tôi đã loan báo cho anh em, thì xin Thiên Chúa loại trừ kẻ ấy đi” (1:8). Điều này thật đẹp, và điều này rất tốt cho nhiều quan điểm hợp thời…

Tuy nhiên, chiều kích giáo hội của việc loan báo Tin Mừng cấu thành một tiêu chuẩn để khẳng định lòng nhiệt thành tông đồ. Một sự khẳng định cần thiết, bởi vì cám dỗ tiến lên “một mình” luôn rình rập, đặc biệt khi con đường trở nên khó khăn không thể vượt qua và chúng ta cảm thấy gánh nặng của cam kết. Điều nguy hiểm không kém là cám dỗ đi theo những con đường dễ dàng hơn không thực chất của giáo hội, chấp nhận luận lý theo thế gian về những con số và cuộc thăm dò ý kiến, dựa vào sức mạnh của những ý tưởng, chương trình, cấu trúc, “những mối quan hệ có giá trị” của chúng ta. Điều này sẽ không làm được; nó sẽ có một chút hữu ích nhưng vấn đề căn bản là sức mạnh mà Thần Khí ban cho các bạn để công bố sự thật về Chúa Giêsu Kitô, để loan báo Tin Mừng. Những điều khác chỉ là thứ yếu.

Bây giờ, thưa anh chị em, chúng ta hãy đặt mình vào trường học của Công đồng Vatican II, đọc lại một số đoạn của Sắc lệnh Ad gentes (AG), văn kiện về hoạt động truyền giáo của Giáo hội. Các bản văn này của Công đồng Vatican II hoàn toàn giữ nguyên giá trị của chúng ngay cả trong bối cảnh đa dạng và phức tạp của chúng ta.

Trước hết, văn kiện Ad gentes này mời gọi chúng ta hãy nghĩ đến tình yêu của Thiên Chúa Cha như suối nguồn, “vì quá nhân từ thương xót, Người đã tự ý dựng nên chúng ta, và lại nhưng không mời gọi chúng ta tham dự vào sự sống và vinh hiển với Ngài” – đây là ơn gọi của chúng ta – “Ngài còn rộng rãi đổ tràn lòng nhân từ xuống cho chúng ta và còn đổ mãi không ngừng đến nỗi Ngài là Ðấng tác tạo muôn loài lại trở nên ‘mọi sự trong mọi người’ (1 Cr 15:28), để đồng thời làm vinh danh Ngài và mưu cầu hạnh phúc cho chúng ta. (số 2). Trích đoạn này là cơ sở, bởi vì nó nói rằng tình yêu của Thiên Chúa Cha dành cho mọi người. Tình yêu của Chúa không chỉ dành cho một nhóm nhỏ, không … dành cho tất cả mọi người. Hãy ghi tạc lời ấy trong tâm trí và trong lòng: tất cả mọi người, mọi người, không loại trừ ai: đây là điều Chúa phán. Và tình yêu này dành cho mọi người là tình yêu đến với mỗi người nhờ sứ mạng của Chúa Giêsu, Đấng trung gian của ơn cứu độ và là Đấng cứu chuộc chúng ta (x. AG, 3), và nhờ sứ mạng của Chúa Thánh Thần (x. AG, 4 ), Đấng – Chúa Thánh Thần – hoạt động trong mỗi người, trong những người được rửa tội và chưa được rửa tội. Chúa Thánh Thần hoạt động!

Hơn nữa, Công đồng nhắc nhở chúng ta rằng nhiệm vụ của Giáo hội là tiếp tục sứ mạng của Chúa Kitô, Đấng “được sai đến rao giảng Phúc Âm cho người nghèo khó”; do đó, văn kiện Ag gentes tiếp tục, “Giáo Hội được Thánh Thần Chúa Kitô thúc đẩy, cũng phải tiến bước trên chính con đường mà Chúa Kitô đã đi, là nghèo khó, vâng lời, phục vụ và tự hiến thân cho đến chết, để rồi toàn thắng nhờ sự sống lại của Người” (AG, 5). Nếu trung thành với “con đường” này, thì sứ mệnh của Giáo hội là “biểu lộ hoặc bày tỏ ý định của Thiên Chúa và hoàn tất ý định đó nơi trần thế và trong lịch sử thế trần” (AG, 9).

Thưa anh chị em, những nhận xét ngắn gọn này cũng giúp chúng ta hiểu ý nghĩa Hội thánh về lòng nhiệt thành truyền giáo của mỗi người môn đệ truyền giáo. Lòng nhiệt thành truyền giáo không phải là sự nhiệt tình; đó là một điều khác, nó là một ân sủng Thiên Chúa, mà chúng ta phải gìn giữ. Chúng ta phải hiểu ý nghĩa của nó, bởi vì nơi Dân Chúa lữ hành và rao giảng Tin Mừng, không có những cá nhân chủ động hay thụ động. Không có những người rao giảng, những người loan báo Tin Mừng bằng cách này hay cách khác, và những người im lặng. Tông huấn Evangelii gaudium nói: “Tất cả những ai đã được rửa tội, dù ở vị trí nào trong Giáo Hội hay ở mức độ đào luyện nào về đức tin, cũng đều là những nhà truyền giáo” (Tông huấn Evangelii gaudium, 120). Bạn có phải là người Kitô hữu không? “Vâng, tôi đã lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội”. “Và bạn có truyền giáo không?” “Nhưng điều đó nghĩa là gì?” Nếu bạn không loan báo Tin Mừng, nếu bạn không làm chứng, nếu bạn không làm chứng về Bí tích Rửa tội mà bạn đã lãnh nhận, về đức tin mà Chúa đã ban tặng cho bạn, thì bạn không phải là một Kitô hữu tốt. Nhờ bí tích Rửa tội đã lãnh nhận và do đó được kết hợp vào trong Giáo hội, tất cả mọi người đã được rửa tội đều tham dự vào sứ vụ của Giáo hội, và trong đó, tham gia vào sứ mệnh của Chúa Kitô Vương đế, Tư tế và Ngôn sứ.

Thưa anh chị em, nhiệm vụ này “ở bất cứ nơi đâu và bất cứ trong hoàn cảnh nào, chức vụ đó vẫn chỉ là một chức vụ duy nhất, dầu hoàn cảnh không cho phép thi hành một cách như nhau” (AG, 6). Điều này mời gọi chúng ta không trở nên cứng nhắc hoặc hóa thạch; nó giải thoát chúng ta khỏi sự khắc khoải không phải là sự khắc khoải của Thiên Chúa. Lòng nhiệt thành truyền giáo của người tín hữu cũng thể hiện như một cuộc tìm kiếm sáng tạo những cách thức mới để loan báo và làm chứng, những cách thức mới để gặp gỡ nhân loại bị tổn thương mà Chúa Kitô đã gánh lấy. Tóm lại là về những cách thức mới để phục vụ Tin Mừng và phục vụ nhân loại. Truyền giáo là một sự phục vụ. Nếu một người nói rằng mình là người rao giảng Tin Mừng mà lại không có thái độ đó, tấm lòng của người phục vụ, và tự cho mình là ông chủ, thì người đó không phải là người rao giảng Tin Mừng, không… người đó thật đáng thương.

Trở về với suối nguồn tình yêu của Chúa Cha và sứ mệnh của Chúa Con và Chúa Thánh Thần không khóa chặt chúng ta trong không gian tĩnh lặng cá nhân. Ngược lại, nó dẫn dắt chúng ta nhận ra tính nhưng không của món quà sự sống viên mãn mà chúng ta được mời gọi, một món quà mà chúng ta ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa. Món quà này không chỉ dành cho chúng ta, mà còn được trao cho những người khác. Và nó cũng dẫn chúng ta đến việc sống trọn vẹn hơn những gì chúng ta đã lãnh nhận, bằng cách chia sẻ nó với người khác, với tinh thần trách nhiệm và cùng nhau đồng hành trên những nẻo đường, thường là những chặng đường quanh co và khó khăn của lịch sử, cảnh giác và cần mẫn chờ đợi sự viên mãn của nó. Chúng ta hãy xin Chúa ban ơn này, để nắm lấy ơn gọi Kitô hữu và tạ ơn Chúa vì những gì Người đã ban cho chúng ta, là kho báu này. Và để cố gắng truyền đạt nó cho người khác.

____________________________________

Lời chào đặc biệt

Cha xin gửi lời chào thân ái đến anh chị em hành hương và du khách nói tiếng Anh tham gia buổi Tiếp kiến chung hôm nay, đặc biệt là các thành viên của Hội nghị Wilton Park và các nhóm đến từ Anh, Đan Mạch, Thụy Sĩ và Hoa Kỳ. Với những lời nguyện chúc tốt lành rằng Mùa Chay này sẽ là thời gian ân sủng và canh tân tinh thần cho anh chị em và gia đình, cha khẩn xin cho tất cả anh chị em niềm vui và sự bình an trong Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.



[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 9/3/2023]


Thứ Tư, 8 tháng 3, 2023

ĐTC Phanxicô tiếp Ban biên tập chương trình truyền hình “A Sua Immagine”, 04.03.2023

ĐTC Phanxicô tiếp Ban biên tập chương trình truyền hình “A Sua Immagine”, 04.03.2023

ĐTC Phanxicô tiếp Ban Biên tập chương trình truyền hình “A Sua Immagine”, 04.03.2023

*******
Sáng nay, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tiếp ban biên tập chương trình truyền hình “A Sua Immagine”, và ngài đã có những lời chào sau đây:

____________________________________

Lời chào của Đức Thánh Cha

Các bạn thân mến, xin chào mừng các bạn!

Tôi xin cảm ơn Cha Gianni Epifani vì những lời chia sẻ của Cha. Tôi rất vui được gặp tất cả nhóm “A Sua Immagine”: cùng với người dẫn chương trình là chị Lorena Bianchetti, còn có các người viết, người biên tập, kỹ thuật viên và tất cả những người cộng tác trong chương trình. Và tôi cũng xin gửi lời chào đến những người đi trước các bạn trong quá khứ.

Như các bạn biết, tôi cũng thường xem chương trình của các bạn, ít nhất là một phần: khi tôi đến với giờ Kinh Truyền tin, hầu như vào cuối Thánh lễ, để đọc lại, các bạn bắt đầu và tôi lắng nghe các bạn cho đến giữa trưa. Hơi giống phòng chờ Kinh Truyền Tin… Và chương trình này là kết quả của sự hợp tác giữa RAI và Hội đồng Giám mục Ý. Thật vậy, trong phần cuối, lịch phát sóng Chúa Nhật trùng khớp với giờ đọc Kinh Truyền Tin tại Quảng trường Thánh Phêrô; vì vậy, trước khi xuất hiện ở cửa sổ, tôi thích xem ít phút, và thỉnh thoảng tôi có đề cập đến một số nội dung khiến tôi đặc biệt chú ý.

Tôi có lời khen ngợi những người đã chọn tên cho chương trình hai mươi sáu năm về trước: A Sua Immagine (“Theo Hình ảnh Người”). Những lời này đưa chúng ta trở lại phần khởi đầu của Kinh Thánh, trở lại với Sách Sáng Thế, trong đó khi đến đỉnh điểm của việc tạo dựng, Thiên Chúa phán: “Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta” (St 1:26). Chúng ta được tạo dựng “theo hình ảnh của Thiên Chúa”! Chúng ta đừng trở nên quen thuộc với cách diễn đạt này; nó phải liên tục làm chúng ta kinh ngạc. Trong mỗi con người, Thiên Chúa đã nhóm lên tia sáng của Người theo một cách riêng duy nhất, trong mỗi người, dù tốt hay xấu, tất cả mọi người, bởi vì đó là vấn đề của một danh từ, không phải là một tính từ: “Nếu người đó tốt thì anh ấy là một người tín hữu”… không, không, không. Thiên Chúa, theo hình ảnh của Chúa. Đây là danh từ. Ở thời điểm này, khi đang diễn ra cuộc khủng hoảng về tính thực chất (substantivity) cũng như việc lạm dụng tính từ – chúng ta đang ở thời đại tính từ hóa: và khi họ hỏi bạn: “Và đây là ai?” – “Hắn là kẻ trộm, hắn là thế này thế nọ”, đầu tiên là tính từ, sau đó mới đến danh từ. Không. Chúng ta phải lấy lại bản chất của mọi thứ. Và chương trình “In Sua Immagine” chính là như vậy, ơn gọi của các bạn là tìm kiếm bản chất của mọi sự và giải thoát chúng ta khỏi nền văn hóa của tính từ này. Đừng để những lời này, theo thói quen, trở nên vô ích hoặc bị gói gọn vào dòng chữ chạy trên màn hình. Hãy bảo tồn sự kỳ diệu của Lời này, để có thể truyền đạt nó. Nó rất quan trọng. Sự thay đổi của thời đại hiện nay đang chứng kiến việc đánh mất ý thức mình là con cái Thiên Chúa nơi nhiều người, được tạo dựng “theo hình ảnh của Người”. Cần phải làm nó hồi sinh. Bởi vì ở đó, trong “hình ảnh” này, nguồn gốc và nền tảng của nhân phẩm bất biến được tìm thấy: nguồn gốc và nền tảng của việc tất cả chúng ta đều là anh chị em với nhau, là con cái của một Thiên Chúa duy nhất, được yêu thương và được tạo dựng “theo hình ảnh của Người”.

Nhất quán với tầm nhìn này, chương trình của các bạn giới thiệu những gương mặt và câu chuyện của những con người trong thời đại chúng ta. Chương trình thực hiện việc đó cách đặc biệt qua việc lên tiếng cho những người yếu đuối nhất và những người đau khổ; chương trình làm việc đó bằng cách kể về những người sống Tin Mừng ở các vùng ngoại vi về địa lý và cuộc sống của nước Ý và thế giới; chương trình làm việc đó bằng cách mở ra các “cửa sổ” của những hoàn cảnh và địa điểm thường không được sóng công luận dò tìm. Thông qua những vị khách và các bộ phim, các bạn làm chứng cho nhiều kinh nghiệm sống và sự phục vụ, từ Chúa nhật này sang Chúa nhật khác, một cách trang nhã và không gây ồn ào lớn tiếng. Các bạn nhắc nhở chúng tôi rằng có những người trẻ tuổi có khả năng cống hiến và xả thân vì người khác; các bạn cũng cho thấy những bi kịch của nhân loại, nhưng thông qua các câu chuyện giúp chúng tôi giữ niềm hy vọng sống động, bởi vì chúng cho phép chúng ta thoáng nhìn thấy vẻ đẹp của việc sống Tin Mừng.

Tôi khuyến khích các bạn trong công việc này, tôi khuyến khích các bạn tiếp tục trên con đường này. Cần phải thực hiện việc “toàn cầu hóa” tình liên đới chứ không phải sự thờ ơ. Và sự thờ ơ ngày nay đang trở nên toàn cầu hóa quá mạnh… Loan báo Tin Mừng có nghĩa là làm chứng bằng đời sống của chúng ta rằng có một Thiên Chúa đầy lòng thương xót đang chờ đợi chúng ta và đi trước chúng ta, Người muốn có chúng ta ở bên và yêu thương chúng ta. Và các bạn, với công việc cụ thể của mình, có thể đóng góp rất nhiều theo ý nghĩa này. Và, về vấn đề này, tôi cảm ơn các bạn và đài truyền hình RAI đã góp phần tạo tiếng vang cho những lời kêu gọi mà tôi gửi đến các anh chị em đang gặp vô vàn khó khăn, sau giờ Kinh Truyền Tin hoặc Kinh Lạy Nữ Vương. Bằng cách này, các bạn giúp người xem không quên, mà gần gũi với họ trong lời cầu nguyện, với sự trợ giúp cụ thể và nỗ lực hàng ngày.

Các bạn thân mến, tôi cảm ơn các bạn vì công việc của các bạn và cách các bạn thực hiện công việc đó. Tôi chúc lành cho công việc của các bạn, và tôi chúc lành cho tất cả các bạn và những người thân yêu của các bạn. Và tôi xin các bạn, xin hãy cầu nguyện cho tôi - cho, chứ không chống lại!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 7/3/2023]