Thứ Hai, 9 tháng 1, 2023

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô: Hãy thao thức và đặt câu hỏi: đó là cách chúng ta tìm thấy Thiên Chúa

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô: Hãy thao thức và đặt câu hỏi: đó là cách chúng ta tìm thấy Thiên Chúa

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô: Hãy thao thức và đặt câu hỏi: đó là cách chúng ta tìm thấy Thiên Chúa


Kathleen N. Hattrup

06/01/23

Đức Thánh Cha Phanxicô động viên chúng ta hãy đương đầu với những sự khó chịu trong cuộc sống của mình, và từ mở ra cho đức tin.

Đức Thánh Cha Phanxicô cử hành Lễ Hiển Linh trong Quảng trường Thánh Phêrô. Trong bài giảng, ngài động viên chúng ta hãy thao thức và đặt câu hỏi: “Những câu hỏi thách thức chúng ta bỏ lại phía sau giả định cho rằng mọi thứ đều tốt đẹp, những câu hỏi mở ra cho chúng ta những gì vượt xa hơn chúng ta.”

Ngài khuyến khích chúng ta hãy bước ra khỏi vùng an toàn của mình và cảnh giác trước những “liều thuốc an thần của linh hồn”.

Cuộc phiêu lưu thú vị của những Nhà Thông thái đến từ Phương Đông dạy chúng ta rằng đức tin không được sinh ra từ những công trạng, những tư tưởng và lý thuyết của chúng ta. Ngược lại, đó là món quà của Thiên Chúa. Ân sủng của Chúa giúp chúng ta rũ bỏ sự hờ hững và mở rộng tâm trí chúng ta để đặt ra những câu hỏi quan trọng trong cuộc sống.

Sau đây là bài giảng của ngài:

________________________________

Như vì sao xuất hiện (x. Ds 24:17), Chúa Giêsu đến để soi sáng cho mọi dân tộc và thắp sáng những đêm tối của nhân loại. Hôm nay, cùng với các Nhà Chiêm tinh, chúng ta hãy ngước mắt lên trời và đặt câu hỏi: “Đức Vua mới sinh, hiện ở đâu?” (Mt 2:2). Chúng ta có thể tìm gặp và gặp Chúa ở đâu?

Từ kinh nghiệm của các Nhà Chiêm tinh, chúng ta biết rằng “nơi” đầu tiên mà Chúa thích được tìm thấy là trong những câu hỏi đầy thao thức. Cuộc phiêu lưu thú vị của những Nhà Thông thái đến từ Phương Đông dạy chúng ta rằng đức tin không được sinh ra từ những công trạng, những tư tưởng và lý thuyết của chúng ta. Ngược lại, đó là món quà của Thiên Chúa. Ân sủng của Chúa giúp chúng ta rũ bỏ sự hờ hững và mở rộng tâm trí chúng ta để đặt ra những câu hỏi quan trọng trong cuộc sống. Những câu hỏi thách thức chúng ta bỏ lại phía sau giả định cho rằng mọi thứ đều tốt đẹp, những câu hỏi mở ra cho chúng ta những gì vượt xa hơn chúng ta. Đối với các Nhà Chiêm tinh, đó là sự khởi đầu: sự thao thức của những người sẵn sàng đặt câu hỏi. Lòng đầy khát khao về sự vô cùng, họ ngắm nhìn bầu trời, kinh ngạc trước sự rực sáng của một vì sao, và trải qua cuộc tìm kiếm sự siêu việt thúc đẩy sự tiến bộ của các nền văn minh và việc tìm kiếm không mệt mỏi của tâm hồn con người. Ngôi sao để lại cho họ một câu hỏi: Đức Vua mới sinh, hiện ở đâu?

Thưa anh chị em, nhờ ân sủng của Thiên Chúa, hành trình đức tin bắt đầu bất cứ khi nào chúng ta dành không gian cho sự thao thức làm cho chúng ta tỉnh thức và cảnh giác. Nó bắt đầu khi chúng ta sẵn sàng đặt câu hỏi, khi chúng ta không hài lòng với thói quen hàng ngày của mình và nghiêm túc đối mặt với những thách đố của mỗi ngày mới. Khi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn của mình và quyết định đương đầu với những khía cạnh khó chịu của cuộc sống: những mối tương quan của chúng ta với người khác, những biến cố bất ngờ, những dự án cần phải cam kết, các ước mơ cần thực hiện, những nỗi sợ hãi phải đối mặt, những đau khổ về thể chất và tinh thần. Những lúc như vậy, trong thẳm sâu tâm hồn, chúng ta thấy mình đứng trước những câu hỏi không thể không đặt ra dẫn đưa chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa: Tôi tìm hạnh phúc ở đâu? Tôi tìm sự viên mãn của cuộc sống mà tôi hằng khao khát ở đâu? Tôi tìm ở đâu một tình yêu không phai nhạt, một tình yêu vững vàng trong cả sự yếu đuối, thất bại và phản bội? Những cơ hội tiềm ẩn nào đang hiện hữu trong các khủng hoảng và đau khổ của tôi?

Hàng ngày, chính không khí chúng ta hít thở cũng đầy “những thuốc an thần cho linh hồn”, những thứ thay thế nhằm xoa dịu sự thao thức bên trong của chúng ta và dập tắt những câu hỏi: những món đồ mới để tiêu thụ, những lời hứa suông của lạc thú và những cuộc luận chiến không ngừng trên các phương tiện truyền thông, sự sùng bái ngẫu thần thể hình. Mọi thứ dường như nói với chúng ta: Đừng suy nghĩ quá nhiều về mọi thứ; hãy bỏ qua và tận hưởng cuộc sống! Chúng ta thường cố gắng xoa dịu tâm hồn mình bằng những thứ chưng diện và ăn uống. Nếu các vị Đạo sĩ làm như vậy, họ đã không bao giờ gặp được Chúa. Tuy nhiên, Chúa luôn ở đó, ở đó trong câu hỏi thao thức của chúng ta. Trong câu hỏi đó, chúng ta “tìm kiếm Chúa như bóng đêm tìm ánh bình minh… Người hiện diện trong sự thinh lặng khiến chúng ta bối rối trước cái chết và sự chấm dứt của tất cả điều vĩ đại của con người. Chúa hiện diện trong niềm khao khát công bình và tình yêu sâu thẳm trong tâm hồn chúng ta. Chúa là mầu nhiệm thánh thiện đáp lại lòng khao khát của chúng ta về Đấng Hoàn toàn Khác; khao khát nền công bình hoàn hảo và tột bực, hòa giải và hòa bình” (C.M. MARTINI, Incontri al Signore Risorto. Il cuore dello Spirito cristiano, Cinisello Balsamo, 2012, 66). Vì vậy, đó là nơi đầu tiên mà chúng ta có thể gặp gỡ Chúa: trong sự chất vấn đầy thao thức.

Nơi thứ hai là ở trong sự mạo hiểm của hành trình. Việc đặt câu hỏi, gồm cả việc đặt câu hỏi thiêng liêng, có thể dẫn đến sự thất vọng và buồn phiền nếu chúng ta không bắt đầu một cuộc hành trình, nếu chúng ta không hướng mình về dung nhan của Thiên Chúa từ trong sâu thẳm con người chúng ta, và về vẻ đẹp của Lời Chúa. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã nói về các Nhà Chiêm tinh: “Cuộc hành hương của họ là biểu hiện của cuộc hành trình bên trong, cuộc hành hương bên trong tâm hồn của họ” (Bài giảng Lễ Hiển Linh, 6 tháng 1 năm 2013). Trên thực tế, các Nhà Chiêm tinh không chỉ nghiên cứu bầu trời và chiêm ngưỡng ánh sáng của vì sao; họ bắt đầu cuộc hành trình đầy rủi ro, không có những con đường an toàn và bản đồ rõ ràng. Họ muốn khám phá vị Vua dân Do Thái, muốn biết nơi vị Vua sinh ra, nơi họ có thể tìm thấy Ngài. Và vì vậy, họ hỏi Hêrôđê, ông ta triệu tập những người lãnh đạo dân chúng và những kinh sư, những người nghiên cứu Kinh thánh. Các nhà Chiêm tinh đang trong một cuộc hành trình; hầu hết các động từ được sử dụng để mô tả về họ là động từ chỉ sự chuyển động.

Điều này cũng đúng với đức tin của chúng ta: nếu không có một cuộc hành trình liên tục trong sự đối thoại thường xuyên với Chúa, không chăm chú lắng nghe lời Người, không kiên trì, thì đức tin không thể phát triển. Ấp ủ một ý tưởng mơ hồ nào đó về Thiên Chúa, đọc ít kinh để xoa dịu lương tâm của chúng ta là không đủ. Chúng ta cần phải trở thành những người môn đệ, theo Chúa Giêsu và Tin Mừng của Người, mang mọi sự đến với Chúa trong lời cầu nguyện, tìm kiếm Người trong các biến cố của cuộc sống hàng ngày và nơi khuôn mặt của anh chị em chúng ta. Từ tổ phụ Abraham, người đã lên đường đến một vùng đất xa lạ, đến các nhà Chiêm tinh lên đường đi theo vì sao, đức tin luôn luôn là một hành trình, một cuộc lữ hành, một lịch sử của những khởi đầu và khởi đầu trở lại. Chúng ta hãy tự nhắc mình rằng một đức tin không chuyển động thì không phát triển; chúng ta không thể gói gọn niềm tin vào một số cách sùng kính cá nhân hoặc giới hạn trong bốn bức tường của nhà thờ; chúng ta cần mang đức tin ra bên ngoài và sống đức tin trong một hành trình liên tục hướng về Thiên Chúa và anh chị em của chúng ta. Chúng ta hãy tự hỏi: tôi có đang tiến về với Thiên Chúa của sự sống, để Ngài trở thành Chúa của đời tôi không? Lạy Chúa Giêsu, Chúa là ai đối với con? Chúa gọi con đi đâu, Chúa đòi hỏi gì nơi đời con? Chúa đang mời gọi con đưa ra những quyết định nào vì lợi ích của tha nhân?

Cuối cùng, sau những câu hỏi đầy thao thức và sự mạo hiểm của cuộc hành trình, nơi thứ ba mà chúng ta gặp Chúa là trong sự kinh ngạc thờ phượng. Kết thúc cuộc hành trình dài và tìm kiếm mệt mỏi, các Nhà Chiêm tinh bước vào nhà, nơi “Họ thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người” (c. 11). Đây mới là điều thực sự quan trọng: sự thao thức, những câu hỏi của chúng ta, hành trình thiêng liêng và việc thực hành đức tin của chúng ta, tất cả phải hội tụ trong sự thờ phượng Chúa. Ở đó, họ tìm thấy trung tâm và nguồn cội của mình, vì mọi điều bắt đầu ở đó, vì chính Thiên Chúa giúp chúng ta cảm nhận và hành động.

Mọi sự bắt đầu và kết thúc ở đó, vì mục đích của mọi việc không phải là để đạt được một mục tiêu cá nhân hay đón nhận vinh quang cho bản thân, mà là để gặp gỡ Thiên Chúa. Để chúng ta được bao bọc bởi tình yêu của Ngài, đó là nền tảng cho niềm hy vọng của chúng ta, là tình yêu giải thoát chúng ta khỏi sự dữ, mở lòng chúng ta để yêu thương tha nhân, và làm cho chúng ta trở thành một dân tộc có khả năng xây dựng một thế giới công bằng và huynh đệ hơn. Các hoạt động mục vụ của chúng ta sẽ trở nên vô ích nếu chúng ta không đặt Chúa Giêsu vào trung tâm và sấp mình xuống thờ lạy Người. Rồi chúng ta sẽ học cách đứng trước mặt Thiên Chúa, không phải để xin một điều gì đó hoặc làm một điều gì đó, mà chỉ dừng lại trong thinh lặng và phó mình cho tình yêu của Chúa, để Ngài nắm lấy tay chúng ta và phục hồi chúng ta bằng lòng thương xót của Ngài. Cũng như các Nhà Chiêm tinh, chúng ta hãy sấp mình xuống và phó thác cho Thiên Chúa trong sự kinh ngạc thờ phượng. Chúng ta hãy tôn thờ Chúa, không tôn thờ bản thân; chúng ta hãy tôn thờ Thiên Chúa chứ không phải những thần tượng giả tạo quyến rũ bởi danh vọng và quyền lực; chúng ta hãy yêu mến Thiên Chúa và không cúi đầu trước những điều chóng qua và những ý nghĩ xấu xa, quyến rũ nhưng giả dối và trống rỗng.

Thưa anh chị em, cầu mong chúng ta không bao giờ ngừng đặt câu hỏi đầy thao thức; cầu mong chúng ta không bao giờ làm gián đoạn cuộc hành trình của mình bằng cách chiều theo sự hờ hững hoặc thuận tiện; và trong cuộc gặp gỡ của chúng ta với Chúa, cầu mong chúng ta biết đắm mình trong sự kinh ngạc thờ phượng. Rồi chúng ta sẽ khám phá thấy một ánh sáng chiếu soi ngay cả trong những đêm đen tối nhất: ánh sáng của Chúa Giêsu, sao mai chói lọi, mặt trời công lý, vẻ huy hoàng đầy lòng thương xót của Thiên Chúa, Đấng yêu thương mọi người và mọi dân tộc trên trái đất.


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 8/1/2023]


‘Đồng hành thiêng liêng là vô cùng quan trọng để hiểu biết bản thân’

‘Đồng hành thiêng liêng là vô cùng quan trọng để hiểu biết bản thân’

Bài giáo lý về phân định – đồng hành thiêng liêng

‘Đồng hành thiêng liêng là vô cùng quan trọng để hiểu biết bản thân’


Buổi Tiếp kiến chung sáng nay diễn ra lúc 9:00 sáng trong Khán phòng Phaolô VI, nơi Đức Thánh Cha Phanxicô gặp gỡ các nhóm khách hành hương và tín hữu đến từ nước Ý và khắp nơi trên thế giới.

Trong huấn từ bằng tiếng Ý kết thúc các bài giáo lý về sự phân định, Đức Thánh Cha tập trung suy niệm về chủ đề: “Sự đồng hành thiêng liêng” (Bài đọc: Tv 119:105,129-130,165).

Sau phần tóm lược bài giáo lý của ngài bằng một số ngôn ngữ, Đức Thánh Cha ngỏ lời chào đặc biệt để các tín hữu hiện diện.

Buổi Tiếp kiến chung kết thúc với Kinh Lạy Cha và Phép lành Tòa Thánh.

_________________________________


Giáo lý về sự Phân định. 14. Đồng hành thiêng liêng

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trước khi bắt đầu bài giáo lý, cha muốn chúng ta cùng hiệp nhất với những người ở đây bên cạnh chúng ta đang bày tỏ lòng kính mến đối với Đức Benedict XVI, và cha hướng tâm trí về ngài, một vị thầy vĩ đại về các bài giáo lý. Tư tưởng sắc sảo và nhẹ nhàng của ngài không phải là tự quy chiếu, nhưng là về Giáo hội, vì ngài luôn mong muốn đồng hành với chúng ta trong cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu, Đấng chịu đóng đinh và Sống lại, Đấng Hằng sống và là Chúa, là cùng đích mà Đức Giáo hoàng Benedict dẫn đưa chúng ta đến, cầm tay dẫn dắt chúng ta. Xin ngài giúp chúng ta tái khám phá nơi Chúa Kitô niềm vui của đức tin và niềm hy vọng của cuộc sống.

Với bài giáo lý hôm nay, chúng ta sẽ kết thúc loạt bài giáo lý về chủ đề phân định, và chúng ta kết thúc bằng cách hoàn tất bài giảng về những sự trợ giúp có thể hỗ trợ và phải hỗ trợ cho sự phân định. Một trong những sự trợ giúp này là sự đồng hành thiêng liêng, là điều quan trọng hàng đầu để tự hiểu biết bản thân, mà chúng ta đã thấy là một điều kiện không thể thiếu cho sự phân định. Tự ngắm mình trong gương, một mình, thường không giúp ích nhiều, vì người ta có thể sửa đổi hình ảnh. Thay vì vậy, nhìn mình trong gương với sự giúp đỡ của một người khác, điều này sẽ giúp ích rất nhiều bởi vì người kia sẽ nói cho bạn biết sự thật – khi người đó chân thành – và cách này sẽ giúp ích cho bạn.

Ân sủng của Thiên Chúa trong chúng ta luôn hoạt động trên bản tính của chúng ta. Nghĩ đến một dụ ngôn trong Tin mừng, chúng ta luôn có thể so sánh ân sủng với hạt giống tốt và bản tính với đất (x. Mc 4:3-9). Trước hết, điều quan trọng là phải thổ lộ lòng mình, không sợ chia sẻ những khía cạnh mỏng giòn nhất, những khía cạnh mà chúng ta thấy mình nhạy cảm hơn, yếu đuối hoặc sợ bị xét đoán hơn. Thổ lộ mình, bày tỏ bản thân với người đồng hành cùng chúng ta trên hành trình cuộc sống. Không phải là người quyết định cho chúng ta, không: mà là người đồng hành với chúng ta. Vì trong thực tế, sự mong manh là sự giàu có thật sự của chúng ta: chúng ta giàu có trong sự mong manh, tất cả chúng ta, sự giàu có đích thực mà chúng ta phải học cách tôn trọng và đón nhận, bởi vì khi nó được dâng lên Thiên Chúa, nó làm cho chúng ta có khả năng dịu dàng, thương xót, và yêu thương. Khốn cho những người không cảm thấy mình mong manh: họ khắt khe và độc tài. Ngược lại, những người khiêm nhường nhận biết những yếu đuối của mình thì cảm thông hơn với người khác. Tôi dám nói rằng sự yếu đuối làm cho chúng ta nhân bản hơn. Không phải ngẫu nhiên mà cám dỗ đầu tiên trong ba cơn cám dỗ của Chúa Giêsu trong sa mạc – cám dỗ liên quan đến cơn đói – cố gắng cướp đi sự yếu đuối của chúng ta, cho thấy nó như một sự dữ cần phải loại bỏ, một trở ngại để trở nên giống Chúa. Tuy nhiên, nó lại là kho tàng quý báu nhất của chúng ta: thật vậy, để làm cho chúng ta trở nên giống Ngài, Chúa mong muốn chia sẻ trọn vẹn sự mong manh của chúng ta. Hãy nhìn lên thập giá: Thiên Chúa đã bước xuống trong sự mong manh. Hãy nhìn vào cảnh Giáng sinh, nơi Chúa đến trong sự mong manh vô cùng của con người. Chúa chia sẻ sự mong manh của chúng ta.

Và sự đồng hành thiêng liêng, nếu vâng nghe theo Chúa Thánh Thần, sẽ giúp chúng ta vạch trần những hiểu lầm, ngay cả những hiểu lầm nghiêm trọng trong việc suy xét về bản thân và mối tương quan của chúng ta với Thiên Chúa. Tin mừng trình bày nhiều ví dụ về những cuộc đối thoại làm sáng tỏ và giải thoát với Chúa Giêsu. Chẳng hạn chúng ta nghĩ đến những đối thoại với người phụ nữ Samari mà chúng ta đọc đi đọc lại, và luôn có sự khôn ngoan và dịu dàng của Chúa Giêsu; hãy nghĩ về cuộc đối thoại với ông Dakêu, nghĩ đến người phụ nữ phạm tội, hãy nghĩ đến ông Nicôđêmô, và các môn đệ đi làng Emmau: cách Chúa đến gần. Những người có cuộc gặp gỡ đích thực với Chúa Giêsu không ngại mở lòng, để trình bày sự yếu đuối của họ, sự bất xứng, sự mong manh của họ. Bằng cách này, việc chia sẻ của họ trở thành một kinh nghiệm về ơn cứu độ, sự tha thứ đón nhận cách nhưng không.

Thuật lại những gì chúng ta đã sống hoặc đang tìm kiếm trước một người khác, giúp mang lại sự rõ ràng cho chính chúng ta, đưa ra ánh sáng nhiều suy nghĩ cư ngụ bên trong chúng ta và thường khiến chúng ta bất an với những điệp khúc liên tục của chúng. Rất nhiều lần, trong những thời khắc ảm đạm, các suy nghĩ như thế này đến với chúng ta: “Tôi đã làm sai mọi thứ, tôi vô dụng, không ai hiểu tôi, tôi sẽ không bao giờ thành công, tôi chắc chắn sẽ thất bại”, không biết bao lần những điều này đến trong suy nghĩ của chúng ta. Những suy nghĩ sai lầm và độc hại khi trao đổi với người khác sẽ giúp vạch rõ, để chúng ta có thể cảm thấy mình được Chúa yêu thương và đánh giá cao về con người của chúng ta, có khả năng làm những điều tốt đẹp cho Chúa. Chúng ta ngạc nhiên khám phá ra những cách nhìn sự việc khác nhau, những dấu hiệu của sự tốt lành luôn hiện hữu trong chúng ta. Đúng vậy, chúng ta có thể chia sẻ những yếu đuối của mình với người khác, với người đồng hành cùng chúng ta trong cuộc sống, trong đời sống thiêng liêng, người thầy của đời sống thiêng liêng, dù là giáo dân, linh mục, và nói: “Hãy xem điều gì đang xảy ra với tôi: Tôi là một kẻ khốn khổ, những điều này đang xảy ra với tôi”. Và người đồng hành trả lời, “Vâng, tất cả chúng ta đều có những điều này”. Điều này giúp chúng ta làm rõ các vấn đề, nhìn thấy gốc rễ nằm ở đâu và từ đó vượt qua chúng.

Người đồng hành không thay thế Chúa, không làm thay công việc của người được đồng hành, nhưng bước đi bên cạnh họ, động viên họ giải thích những gì đang khuấy động trong lòng họ, nơi tinh hoa mà Chúa nói. Người đồng hành thiêng liêng, mà chúng ta gọi là vị linh hướng – cha không thích thuật ngữ này, cha thích người đồng hành thiêng liêng hơn, nó hay hơn – họ nói: “Tốt, nhưng nhìn đây, nhìn vào chỗ này”, họ thu hút sự chú ý của bạn vào những điều có lẽ đã trôi qua; họ giúp anh chị em hiểu rõ hơn những dấu chỉ của thời đại, tiếng nói của Chúa, tiếng nói của kẻ cám dỗ, tiếng nói của những khó khăn mà anh chị em không thể vượt qua. Do đó, điều rất quan trọng là không bước đi một mình. Có một câu ngạn ngữ khôn ngoan của người Châu Phi – vì họ có sự thần bí của bộ lạc – nói rằng: “Nếu bạn muốn đến nơi nhanh chóng, hãy đi một mình; nếu bạn muốn đến nơi an toàn, hãy đi cùng với những người khác”, hãy đi trong đoàn, hãy đi cùng với người của bạn. Điều này là quan trọng. Trong đời sống thiêng liêng, được đồng hành bởi một người biết về chúng ta và giúp đỡ chúng ta thì tốt hơn. Và đây là sự đồng hành thiêng liêng.

Sự đồng hành này có thể sinh hoa trái nếu cả hai bên đều cảm nghiệm được tình phụ tử và tình thân thuộc thiêng liêng. Chúng ta khám phá ra mình là con cái Thiên Chúa khi khám phá ra chúng ta là anh chị em, con của cùng một Cha. Đây là lý do tại sao điều cần thiết là phải trở thành một phần trong cộng đồng đang trên hành trình. Chúng ta không đơn độc, chúng ta thuộc về một dân tộc, một quốc gia, một thành phố đang chuyển động, một Giáo hội, một giáo xứ, nhóm này… một cộng đồng đang chuyển động. Một người không tự mình đến với Chúa: điều này sẽ không xảy ra. Chúng ta phải hiểu rõ điều này. Như trong trình thuật Tin Mừng về người bại liệt, chúng ta thường được nâng đỡ và chữa lành nhờ đức tin của một người khác (x. Mc 2:1-5), giúp chúng ta tiến tới, bởi vì tất cả chúng ta đều có lúc bị tê liệt nội tâm và cần có người giúp chúng ta vượt qua mâu thuẫn đó, với sự giúp đỡ. Một người không tự mình đến với Chúa, chúng ta hãy nhớ rõ điều này; những lúc khác, chúng ta là những người đảm nhận cam kết này thay cho một anh chị em khác, và chúng ta là những người đồng hành giúp đỡ người đó. Nếu không có kinh nghiệm về tình phụ tử và tình thân thuộc thiêng liêng, việc đồng hành có thể làm nảy sinh những kỳ vọng không thực tế, những hiểu lầm, dưới những hình thức phụ thuộc khiến con người rơi vào tình trạng ấu trĩ. Đồng hành, nhưng với tư cách là con cái Thiên Chúa và là anh chị em với nhau.

Đức Trinh Nữ Maria là một bậc thầy vĩ đại về sự phân định: Mẹ nói ít, lắng nghe thật nhiều và luôn ghi nhớ trong lòng (x. Lc 2:19). Ba thái độ của Đức Mẹ: nói ít, nghe nhiều và ghi nhớ trong lòng. Và một đôi lần Mẹ nói, Mẹ để lại dấu ấn. Chẳng hạn, trong Tin Mừng theo thánh Gioan, có một câu rất ngắn của Đức Maria, là một mệnh lệnh cho các Kitô hữu mọi thời: “Người bảo gì, các anh cứ làm theo” (x. 2:5). Thật lạ lùng: có lần tôi nghe một bà cụ tốt lành, đạo đức, bà không học thần học, bà sống rất đơn sơ. Và bà nói với tôi, “Cha có biết Đức Mẹ luôn làm gì không?” “Tôi không biết, Mẹ ôm lấy bạn, Mẹ kêu gọi bạn… “Không, cử chỉ Mẹ làm là thế này” [bà chỉ ngón tay]. Tôi không hiểu, và tôi hỏi, “Nó có nghĩa là gì?”. Và bà cụ trả lời: “Mẹ luôn luôn chỉ vào Chúa Giêsu”. Điều này thật là đẹp: Mẹ không lấy gì cho mình, Mẹ chỉ vào Chúa Giêsu. Hãy làm bất cứ điều gì Chúa Giêsu bảo bạn: Đức Mẹ là như thế. Mẹ Maria biết rằng Chúa nói với tâm hồn mỗi người, và yêu cầu chuyển những lời này thành hành động và lựa chọn. Mẹ biết cách làm việc này hơn bất kỳ người nào khác, và quả thực Mẹ hiện diện trong những thời điểm quan trọng trong cuộc đời Chúa Giêsu, đặc biệt là trong thời khắc đỉnh điểm là cái chết trên Thập giá.

Anh chị em thân mến, chúng ta đang kết thúc loạt bài giáo lý về phân định: phân định là một nghệ thuật, một nghệ thuật có thể học được và có những quy tắc riêng của nó. Nếu học biết tốt, nó sẽ cho phép sống kinh nghiệm thiêng liêng cách trật tự và đẹp hơn bao giờ hết. Trên hết, sự phân định là một món quà từ Thiên Chúa, một món quà phải luôn được cầu xin, mà không bao giờ tự mãn và cho mình là chuyên gia. Lạy Chúa, xin ban cho con ơn biết phân định trong những thời điểm của cuộc sống, điều con phải làm, điều con phải hiểu. Xin ban cho con ơn phân định, và ban cho con người để giúp con phân định.

Tiếng nói của Chúa luôn có thể được nhận biết; tiếng Chúa có một phong cách riêng biệt, đó là tiếng nói làm yên lòng, khuyến khích và trấn an trong những khó khăn. Tin Mừng liên tục nhắc chúng ta lời này: “Đừng sợ” (Lc 1:30), lời Thiên thần nói với bà Maria sau khi Chúa Giêsu sống lại đẹp biết bao; “Đừng sợ”, “Đừng sợ”, đó là phong cách của Chúa, “Đừng sợ”. “Đừng sợ!” hôm nay Chúa cũng nhắc lại với chúng ta, “Đừng sợ”: nếu chúng ta tín thác vào Lời của Người, chúng ta sẽ sống cuộc đời tốt đẹp, và chúng ta sẽ có thể giúp đỡ người khác. Như Thánh Vịnh nói, Lời Chúa là ngọn đèn soi bước cho chúng ta và là ánh sáng cho đường lối chúng ta (x. 119, 105).


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 5/1/2023]