Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2022

Chuyến tông du của ĐTC đến Bahrain - Đức Thánh Cha: “Từ trên trời, chúng ta dường như được nhắc nhở rằng chúng ta là một gia đình”

Đức Thánh Cha: “Từ trên trời, chúng ta dường như được nhắc nhở rằng chúng ta là một gia đình”

Bế mạc “Diễn đàn đối thoại Bahrain: Phương Đông và Phương Tây vì sự chung sống của con người”

Chuyến tông du của ĐTC đến Bahrain - Đức Thánh Cha: “Từ trên trời, chúng ta dường như được nhắc nhở rằng chúng ta là một gia đình”

Vatican Media


*******

Sáng nay, sau khi cử hành Thánh lễ, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chào ngài Sheikh Nahyan bin Mubarak Al Nahyan, Bộ trưởng Khoan dung của Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, ngài Rustam Minnikhanov, Tổng thống nước Cộng hòa Tatarstan, và Ông Kailash Satyarthi, người đạt Giải Nobel Hòa bình (2014), tại tư gia của ông.

Sau đó, khi kết thúc cuộc gặp gỡ, Đức Thánh Cha đi xe hơi đến Quảng trường Al-Fida’ tại Cung điện Hoàng gia Sakhir để bế mạc “Diễn đàn Bahrain về Đối thoại: Phương Đông và Phương Tây vì sự chung sống của con người”.

Khi đến nơi vào lúc 10 giờ sáng (8 giờ sáng theo giờ Roma), Đức Thánh Cha được chào đón bởi Quốc vương Bahrain là Hoàng thân Hamad bin Isa bin Salman Al Khalifa và Đức Đại Imam của Đại học Al-Azhar, Giáo sư Ahmad Al- Tayyeb. Họ cùng nhau tiến ra vườn để tham dự nghi thức Cây hòa bình. Khi họ đến khán đài, một cuộc trình diễn máy bay duyệt binh và máy bay trực thăng đã diễn ra.

Sau phần đọc lời cầu nguyện và các bài phát biểu của Quốc vương Bahrain và Đức Đại Imam của Al-Azhar, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đọc diễn từ của ngài. Cuối cùng, Đức Giáo hoàng trở về nơi ở của giáo hoàng bằng xe hơi, nơi ngài dùng bữa trưa riêng.

Dưới đây là bài diễn từ của Đức Thánh Cha phát biểu trước những người có mặt trong buổi bế mạc “Diễn đàn Bahrain về Đối thoại: Phương Đông và Phương Tây vì sự chung sống của con người”:

____________________________________________

Diễn từ của Đức Thánh Cha

Thưa Quốc vương, thưa quý vị Thân vương,

Thưa hiền huynh, Tiến sĩ Al-Tayyeb, Đại Imam của Đại học Al-Azhar,

Thưa hiền huynh Bartholomew, Thượng phụ Đại kết,

Thưa quý vị hữu trách tôn giáo và dân sự,

Thưa quý bà và quý ông,

Tôi xin gửi lời chào thân ái nhất tới tất cả quý vị và tôi xin chân thành cảm ơn sự chào đón của quý vị tại Diễn đàn đối thoại này được tổ chức dưới sự bảo trợ của Đức vua Bahrain. Quốc gia này được lấy tên từ các vùng biển của nó: tên gọi Bahrain có nghĩa là “hai biển”. Nó khiến chúng ta liên tưởng đến những dòng nước biển đưa các vùng đất và quốc gia tiếp xúc và kết nối các dân tộc xa cách. Theo cách nói của một câu tục ngữ cổ, “Thứ mà đất liền chia cắt thì biển hợp nhất.” Nhìn từ trên cao, trái đất hiện ra như một vùng biển xanh bao la nối liền các bờ biển khác nhau. Từ trên trời, nó dường như nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta thực sự là một gia đình: không phải là những hòn đảo, mà là một quần đảo lớn. Đây là cách mà Đấng Tối Cao muốn chúng ta trở thành, và đất nước này, là một quần đảo gồm hơn ba mươi hòn đảo, có thể tượng trưng cho mong muốn đó.

Tuy nhiên, chúng ta đang sống ở thời điểm nhân loại xuất hiện nhiều chia rẽ hơn là hiệp nhất, dù được kết nối hơn bao giờ hết. Ở đây, tên gọi “Bahrain” có thể giúp chúng ta suy tư: “hai biển” mà nó nói đến là các vùng nước ngọt của những dòng suối ngầm và các vùng nước lợ của Vịnh. Ngày nay, theo cách tương tự như vậy, chúng ta đang nhìn ra hai vùng biển với các dòng nước rất khác nhau: biển nước ngọt êm đềm của cuộc sống thanh bình bên nhau, và biển mặn chát của sự thờ ơ, bị hoen ố bởi những cuộc đụng độ và bị cuốn theo những trận cuồng phong của chiến tranh, những lớp sóng cuồn cuộn tàn phá của nó ngày càng trở nên hỗn loạn hơn, đe dọa áp đảo tất cả chúng ta. Thật đáng buồn, Phương Đông và Phương Tây ngày càng trở nên giống như hai vùng biển đối nghịch nhau. Mặt khác, chúng ta cùng nhau tập trung ở đây bởi vì chúng ta đều có ý định ra khơi trên cùng một vùng biển, chọn con đường gặp gỡ hơn là đối đầu, con đường đối thoại được chỉ ra bởi tiêu đề của Diễn đàn này: “Phương Đông và Phương Tây vì sự chung sống của con người”.

Sau hai cuộc chiến tranh thế giới kinh hoàng, một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài hàng thập kỷ khiến thế giới lo âu, những cuộc xung đột thảm khốc diễn ra ở mọi nơi trên thế giới, và giữa những lời buộc tội, đe dọa và lên án, chúng ta tiếp tục thấy mình ở trên bờ vực của một vách đứng mỏng manh và chúng ta không muốn rơi xuống. Có một nghịch lý rõ rệt là, trong khi phần lớn người dân trên thế giới hiệp nhất để đối phó với những khó khăn giống nhau, gánh chịu những khủng hoảng nặng nề về lương thực, môi sinh và đại dịch, cũng như sự bất công ngày càng đáng hổ thẹn trên toàn cầu, thì một số người thống trị lại bị cuốn mạnh vào cuộc chiến đấu cho các lợi ích đảng phái, khôi phục các luận điệu lỗi thời, thiết kế lại các khu vực ảnh hưởng và các khối đối lập. Chúng ta dường như đang chứng kiến một kịch bản đầy kịch tính và như trẻ con: trong khu vườn của nhân loại, thay vì vun đắp cho môi trường xung quanh thì chúng ta lại chơi đùa với lửa, tên lửa và bom đạn, những vũ khí mang đến đau thương và chết chóc, phủ lấp ngôi nhà chung của chúng ta bằng tro tàn và thù hận.

Đó sẽ là hậu quả cay đắng nếu chúng ta tiếp tục nhấn mạnh đến xung đột thay vì thấu hiểu, nếu chúng ta cố chấp áp đặt những mô hình và tầm nhìn chuyên chế, đế quốc, chủ nghĩa dân tộc và dân túy của mình, nếu chúng ta không quan tâm đến văn hóa của người khác, nếu chúng ta bịt tai trước những lời van xin của người dân thường và tiếng nói của người nghèo, nếu chúng ta tiếp tục phân chia loài người thành tốt và xấu cách thái quá, nếu chúng ta không nỗ lực để hiểu nhau và hợp tác vì lợi ích của tất cả mọi người. Đây là những lựa chọn đang đặt ra trước mắt chúng ta, vì trong một thế giới toàn cầu hóa, chúng ta chỉ tiến lên bằng cách cùng nhau chèo chống; nếu chúng ta chèo một mình, chúng ta sẽ bị trôi dạt.

Trên vùng biển giông tố của xung đột, chúng ta hãy đặt trước mặt mình Tài liệu về Tình huynh đệ nhân loại vì Hòa bình Thế giới và sự Chung sống, kêu gọi một cuộc gặp gỡ hiệu quả giữa phương Tây và phương Đông, để giúp chữa trị những chứng bệnh của hai nơi. [1] Chúng ta ở đây, với tư cách là những người tin cậy vào Thượng Đế và tin tưởng anh chị em của chúng ta, để loại bỏ “suy nghĩ cô lập” là cách tiếp cận thực tại bỏ qua biển lớn của nhân loại mà chỉ tập trung vào dòng chảy hạn hẹp của riêng mình. Chúng ta muốn sự phân rẽ giữa Đông và Tây được giải quyết vì lợi ích của tất cả mọi người, mà không làm phân tán sự chú ý đến một sự phân rẽ khác đang gia tăng liên tục và đáng kể: khoảng cách giữa miền Bắc và miền Nam của thế giới. Sự bùng lên của các cuộc xung đột không làm cho chúng ta mất sự chú ý đến những thảm kịch ít rõ rệt hơn trong gia đình nhân loại chúng ta, chẳng hạn như sự bất bình đẳng quá lớn, trong đó phần lớn người dân trên hành tinh của chúng ta phải trải qua sự bất công chưa từng có, nạn đói đáng hổ thẹn và thảm họa của biến đổi khí hậu, một dấu hiệu cho thấy chúng ta thiếu quan tâm đến ngôi nhà chung.

Khi nói đến những vấn đề như vậy, mà chúng ta thảo luận trong những ngày này, các nhà lãnh đạo tôn giáo chắc chắn phải cam kết và nêu gương tốt. Chúng ta có vai trò cụ thể để thực hiện, và Diễn đàn này đã mang đến cho chúng ta một cơ hội xa hơn nữa trong lĩnh vực này. Nhiệm vụ của chúng ta là động viên và hỗ trợ gia đình nhân loại của chúng ta, hiện phụ thuộc lẫn nhau nhưng đồng thời lại bị mất kết nối, để cùng nhau ra khơi. Do đó, tôi muốn đề xuất ba thách đố nổi lên từ Văn kiện về Tình Huynh đệ Nhân loại và từ Tuyên ngôn của Vương quốc Bahrain, cả hai văn kiện chúng ta đã suy tư trong những ngày này. Những thách đố này là cầu nguyện, giáo dục và hành động.

Trước hết là cầu nguyện, điều chạm đến tâm hồn con người. Thật ra, những thảm kịch mà chúng ta đang phải gánh chịu, những chia rẽ nguy hiểm mà chúng ta đang trải qua, và “những sự mất cân bằng mà thế giới hiện đại đang chịu đựng đều được liên kết với một sự mất cân bằng cơ bản hơn xuất phát từ tâm hồn con người” (Hiến chế Mục vụ Gaudium et Spes, 10). Đó là nguyên nhân sau cùng của chúng. Do đó, nguy cơ lớn nhất không nằm ở các đối tượng cụ thể, ở những thực tại vật chất hay thể chế, mà là ở khuynh hướng con người chúng ta muốn khép chặt mình trong nội tại của chính mình, trong nhóm của chúng ta, trong những lợi ích nhỏ mọn của chúng ta. Đây không phải là sự thất bại của thời đại chúng ta: nó đã có mặt từ thuở sơ khai của loài người, và với sự trợ giúp của Thiên Chúa, nó có thể được chế ngự (xem Tông huấn Fratelli Tutti, 166).

Vì lý do này, lời cầu nguyện, việc mở rộng tâm hồn chúng ta với Đấng Tối Cao, là điều cần thiết để gột sạch chúng ta khỏi tính ích kỷ, tư duy khép kín, tự quy chiếu, giả dối và bất công. Những người cầu nguyện đón nhận được sự bình an của tâm hồn; họ không thể không làm chứng cho điều này và mời gọi những người khác, trên hết là bằng gương mẫu của họ, không trở thành con mồi cho một chủ nghĩa dị giáo hạ thấp con người trở thành thứ để họ mua bán hoặc giải trí, nhưng thay vào đó là tái khám phá phẩm giá vô hạn mà mỗi người được ban tặng. Tín đồ của các tôn giáo là những con người hòa bình, khi trên hành trình cùng với người khác trên mặt đất này, mời gọi những người khác hướng ánh mắt nhìn lên thiên đàng, với sự dịu dàng và tôn trọng. Họ mang đến trong lời cầu nguyện của họ những thử thách và hoạn nạn của tất cả mọi người, như hương trầm dâng lên Đấng Tối Cao (xem Tv 141:2).

Tuy nhiên, đối với trường hợp này, có một tiền đề quan trọng, và đó là tự do tôn giáo. Tuyên ngôn của Vương quốc Bahrain giải thích rằng “Thượng Đế chỉ thị cho chúng ta thi hành món quà thiêng liêng là sự tự do lựa chọn” và do đó, “tôn giáo ép buộc không thể đưa một người đi vào mối quan hệ có ý nghĩa với Thượng Đế”. Mọi hình thức ép buộc tôn giáo đều không xứng đáng với Đấng toàn năng, vì Ngài không trao thế giới cho những người nô lệ, mà cho những thụ tạo tự do mà Ngài vô cùng tôn trọng. Vì vậy, chúng ta hãy cam kết để bảo đảm rằng sự tự do của các tạo vật phản ánh sự tự do của Đấng Tạo Hóa, rằng những nơi thờ phượng luôn phải được bảo vệ và tôn trọng ở mọi nơi, và việc cầu nguyện là được ủng hộ và không bao giờ bị cản trở. Việc cấp giấy phép và công nhận quyền tự do thờ phượng là chưa đủ; điều cần thiết là phải đạt được sự tự do tôn giáo đích thực. Không chỉ tất cả mọi xã hội, mà mọi tín ngưỡng đều được kêu gọi phải tự kiểm tra về mặt này. Vấn đề được đặt ra là liệu nó có ép buộc các thụ tạo của Thượng Đế từ bên ngoài, hay giải phóng chúng từ bên trong; liệu nó có giúp con người gạt bỏ sự cứng nhắc, hẹp hòi và bạo lực hay không; liệu nó có giúp các tín đồ phát triển trong sự tự do đích thực, không phải là làm những gì chúng ta muốn, mà là hướng bản thân đến những điều tốt đẹp mà chúng ta đã được tạo dựng vì chúng.

Nếu thách đố cầu nguyện liên quan đến tâm hồn, thì thách đố thứ hai, đó là giáo dục, liên quan đến tâm trí. Tuyên ngôn của Vương quốc Bahrain tuyên bố rằng “sự ngu dốt là kẻ thù của hòa bình”. Đúng vậy, ở những nơi thiếu cơ hội học tập, chủ nghĩa cực đoan gia tăng và các hình thức của chủ nghĩa cơ yếu bắt đầu bén rễ. Tuy nhiên, nếu sự ngu dốt là kẻ thù của hòa bình, thì giáo dục là bạn của sự phát triển, với điều kiện là nền giáo dục thực sự mang đến ích lợi cho con người là những hữu thể năng động và có tính tương quan.

Một nền giáo dục không cứng nhắc và không thay đổi, mà rộng mở trước những thách đố và nhạy cảm với những thay đổi văn hóa; không tự quy chiếu và cô lập, nhưng chú ý đến lịch sử và văn hóa của người khác; không trì trệ, nhưng ham học hỏi và cởi mở để đón nhận các khía cạnh khác nhau và thiết yếu của một gia đình nhân loại mà chúng ta thuộc về. Bằng cách đó, nó có thể đi vào trọng tâm của các vấn đề mà không đòi hỏi phải có những câu trả lời dễ dàng để giải quyết các vấn đề phức tạp, nhưng thay vào đó sẵn sàng đón nhận sự khủng hoảng mà không nhìn nó dưới góc độ xung đột. Xung đột luôn dẫn đến hủy diệt. Một cuộc khủng hoảng giúp chúng ta suy nghĩ và phát triển. Bởi vì thật là bất xứng cho tâm trí con người khi nghĩ rằng quyền lực phải thắng lý trí, đưa các phương pháp của quá khứ vào những vấn đề hiện nay, áp dụng các mô hình dựa trên công nghệ hoặc sự tiện lợi cho lịch sử và văn hóa của con người. Điều này có nghĩa là chúng ta phải đặt câu hỏi, cho phép mình được thử thách, học cách tham gia đối thoại cách kiên nhẫn, tôn trọng và sẵn sàng lắng nghe, tìm hiểu lịch sử và văn hóa của người khác. Đó là cách giáo dục tâm trí con người: bằng cách khuyến khích sự hiểu biết lẫn nhau. Vì nói chúng ta khoan dung là chưa đủ: chúng ta thật sự phải nhường không gian cho người khác, cho họ quyền và cơ hội. Đây là một cách tiếp cận bắt đầu với giáo dục và nó là cách tiếp cận mà các tôn giáo được kêu gọi hỗ trợ.

Cụ thể, tôi muốn nhấn mạnh ba ưu tiên cấp bách cho giáo dục. Thứ nhất, công nhận phụ nữ trong khu vực công: cụ thể là quyền “học hành, việc làm, [và] quyền tự do thực hiện các quyền xã hội và chính trị của họ” (xem Tài liệu về Tình huynh đệ nhân loại). Về điều này, cũng như trong các lĩnh vực khác, giáo dục là con đường dẫn đến sự giải thoát khỏi những di sản lịch sử và xã hội trái ngược với tinh thần đoàn kết huynh đệ vốn là dấu ấn của những người thờ phượng Thượng Đế và yêu thương người lân cận.

Thứ hai, “bảo vệ những quyền cơ bản của trẻ em” (sđd), để các em được lớn lên, được đi học, được giúp đỡ và hỗ trợ, để không phải sống trong cảnh đói khát và bạo lực. Chúng ta hãy dạy người khác, và tự học cách nhìn những cuộc khủng hoảng, những vấn đề và các cuộc chiến tranh qua đôi mắt của trẻ thơ: đây không phải là dấu hiệu của sự ngây thơ, mà là sự khôn ngoan có tầm nhìn xa, bởi vì chỉ khi chúng ta quan tâm đến chúng thì sự tiến bộ sẽ được phản ánh một cách chân thực chứ không phải là lợi nhuận, và dẫn đến việc xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn và nhân văn hơn.

Giáo dục bắt đầu từ trong lòng của gia đình và tiếp tục trong cộng đồng, làng xóm hoặc thành phố. Thứ ba, tôi nhấn mạnh đến việc giáo dục quyền công dân, cách sống trong cộng đồng, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng luật pháp. Tầm quan trọng đặc biệt của “khái niệm về quyền công dân”, là điều “dựa trên sự bình đẳng về quyền và nghĩa vụ”. Ở đây, cần có sự cam kết để chúng ta có thể “thiết lập trong xã hội của chúng ta khái niệm về quyền công dân đầy đủ và gạt bỏ việc sử dụng thuật ngữ các nhóm thiểu số theo cách phân biệt đối xử, gây ra cảm giác cô lập và tự ti. Việc sử dụng sai mục đích của nó mở đường cho sự thù địch và bất hòa; nó phá bỏ mọi sự thành công và tước mất các quyền tôn giáo và dân sự của một số công dân, mà hậu quả là họ bị phân biệt đối xử” (sđd).

Và như vậy, chúng ta đi đến thách đố cuối cùng trong ba thách đố của chúng ta, liên quan đến hành động, chúng ta có thể nói nó là khả năng con người của chúng ta. Tuyên ngôn của Vương quốc Bahrain tuyên bố rằng bất cứ khi nào sự thù hận, bạo lực và bất hòa được rao giảng thì danh của Thượng Đế sẽ bị xúc phạm. Tất cả những người thuộc tôn giáo đích thực đều bác bỏ những điều này như là điều hoàn toàn không thể biện minh. Họ mạnh mẽ loại bỏ sự báng bổ của chiến tranh và sử dụng bạo lực. Và họ luôn áp dụng sự từ chối này. Vì tuyên bố rằng tôn giáo là hòa bình thì chưa đủ; chúng ta cần phải lên án và cô lập những thủ phạm của bạo lực lạm dụng danh nghĩa của nó. Và cũng chưa đủ nếu chúng ta chỉ xa lánh sự không khoan dung và chủ nghĩa cực đoan; chúng ta cần phải chống lại chúng. “Đây là lý do tại sao cần phải ngừng hỗ trợ các phong trào khủng bố được cấp vốn tài chính, cung cấp vũ khí và chiến lược, và bằng cách biện minh cho các phong trào này, thậm chí sử dụng các phương tiện truyền thông. Tất cả những điều này phải bị xem là tội ác quốc tế đe dọa an ninh và hòa bình thế giới. Sự khủng bố đó phải bị lên án dưới mọi hình thức và cách thể hiện của nó” (Tài liệu về Tình huynh đệ nhân loại). Kể cả khủng bố ý thức hệ.

Những người thuộc tôn giáo đích thực, với tư cách là những người hòa bình, cũng phản đối cuộc chạy đua vũ trang, phản đối thương mại của chiến tranh, phản đối thị trường của cái chết. Họ không ủng hộ “những liên minh chống lại một số”, nhưng ủng hộ những phương tiện để gặp gỡ với tất cả. Không khuất phục trước các hình thức của chủ nghĩa tương đối hay chủ nghĩa hỗn hợp dưới bất kỳ hình thức nào, họ theo đuổi một con đường duy nhất, đó là tình huynh đệ, đối thoại và hòa bình. Đây là những điều họ ủng hộ. Các bạn thân mến, chúng ta hãy theo đuổi con đường này; chúng ta hãy mở rộng tâm hồn ra với những anh chị em của chúng ta; chúng ta hãy tiếp tục hành trình hướng tới việc tìm hiểu và thấu hiểu nhau nhiều hơn. Chúng ta hãy củng cố mối liên kết giữa chúng ta, không mang tính hai mặt hay sợ hãi, nhân danh Đấng Tạo Hóa, Đấng đã đặt chúng ta lại với nhau trên thế giới này như những người bảo vệ anh chị em của chúng ta. Và nếu những kẻ thống trị đối phó với nhau trên cơ sở lợi ích, tiền bạc và quyền lực, ước mong chúng ta có thể cho thấy rằng một con đường gặp gỡ khác là có thể. Có thể và cần thiết, vì vũ lực, vũ khí và tiền bạc sẽ không bao giờ vẽ nên một tương lai hòa bình. Vì vậy, chúng ta hãy gặp gỡ nhau vì lợi ích của nhân loại và nhân danh Đấng yêu thương nhân loại, Đấng có tên là hòa bình. Chúng ta hãy thúc đẩy các sáng kiến ​​cụ thể để bảo đảm rằng hành trình của các tôn giáo lớn sẽ ngày càng hiệu quả và liên tục, một lương tâm hòa bình cho thế giới của chúng ta! Tôi gửi đến tất cả mọi người lời kêu gọi chân thành hãy chấm dứt cuộc chiến ở Ukraine và bắt đầu các cuộc đàm phán nghiêm túc vì hòa bình.

Đấng Tạo hóa mời gọi chúng ta hành động, đặc biệt là thay mặt cho tất cả những thụ tạo của Người, những người chưa tìm thấy một vị trí thích hợp trong chương trình nghị sự của những người quyền thế: những người nghèo, những sinh linh chưa chào đời, người già, người đau yếu, người di cư ... Nếu chúng ta là những người tin vào Thượng Đế giàu lòng thương xót, lại không cho người nghèo được nghe thấy và lên tiếng nói cho người không có tiếng nói, thì ai sẽ làm điều đó? Chúng ta hãy đứng về phía họ; chúng ta hãy cố gắng hết sức để giúp đỡ nhân loại bị thương tổn và bị thử thách rất nhiều! Làm như vậy, chúng ta sẽ đón nhận phước lành của Đấng Tối Cao đổ xuống trên thế giới. Xin Người soi sáng cho hành trình của chúng ta và kết hiệp những tâm hồn, tâm trí và sức mạnh của chúng ta (x. Mc 12:30), để sự tôn thờ Thượng Đế của chúng ta được kết hợp song song với một tình yêu thương cụ thể và huynh đệ đối với người lân cận. Để cùng nhau, chúng ta có thể là những nhà tiên tri của cộng đồng, những nghệ nhân của sự hiệp nhất và những người xây dựng hòa bình. Xin cảm ơn quý vị.

_______________________

[1]“The West can discover in the East remedies for those spiritual and religious maladies that are caused by a prevailing materialism. And the East can find in the West many elements that can help free it from weakness, division, conflict and scientific, technical and cultural decline. It is important to pay attention to religious, cultural and historical differences that are a vital component in shaping the character, culture and civilization of the East. It is likewise important to reinforce the bond of fundamental human rights in order to help ensure a dignified life for all the men and women of East and West” (Document on Human Fraternity for World Peace and Living Together, 4 September 2019).



[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 5/11/2022]


Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2022

Chuyến tông du của Đức thánh Cha - Vương quốc Bahrain: “Chúng ta cùng nhau làm việc vì sự hiệp nhất, vì niềm hy vọng!”

Vương quốc Bahrain: “Chúng ta cùng nhau làm việc vì sự hiệp nhất, vì niềm hy vọng!”

Những suy tư của Đức Giáo hoàng với các nhà chức trách, xã hội dân sự và các đoàn ngoại giao

Chuyến tông du của Đức thánh Cha - Vương quốc Bahrain: “Chúng ta cùng nhau làm việc vì sự hiệp nhất, vì niềm hy vọng!”

Vatican Media


*******

Nghi thức đón tiếp chính thức tại Căn cứ Không quân Sakhir ở Awali và chuyến thăm xã giao Quốc vương Bahrain tại Cung điện Hoàng gia Sakhir

Khi đến Căn cứ Không quân Sakhir ở Awali, Đức Thánh Cha Phanxicô được chào đón bởi Quốc vương Bahrain, Hoàng thân Hamad bin Isa bin Salman Al Khalifa, Thái tử và Thủ tướng, ba người con trai của Quốc vương và một cháu gái. Một số thiếu nhi trong trang phục truyền thống tung những cánh hoa hồng khi Đức Thánh Cha và Hoàng gia duyệt Đội Danh dự, chào các Phái đoàn và tiến đến Đại sảnh Hoàng gia, nơi diễn ra một cuộc gặp gỡ riêng ngắn.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha và Hoàng gia Bahrain đến chào Đức Ahmad Muhammad Al-Tayyeb, Đại Imam của Đại học al-Azhar. Sau đó, Đức Thánh Cha đi xe đến Cung điện Hoàng gia Sakhir để thăm xã giao Đức Vua Bahrain.

Sau đó hai vị cùng đến Green Hall. Cuộc họp riêng cũng có sự tham dự của Đức Hồng y Pietro Parolin, Bộ trưởng Ngoại giao Tòa Thánh; Đức ông Paul Richard Gallagher, Trưởng phòng Quan hệ với các Quốc gia và Tổ chức Quốc tế; Đức ông Eugene Martin Nugen, Sứ thần Tòa thánh; và ngài Thư ký Tòa Khâm sứ.

Sau phần chụp ảnh chính thức và gặp gỡ riêng diễn ra nghi thức tặng quà.

Cuối cùng, Hoàng gia tháp tùng Đức Thánh Cha đến sân của Cung điện Hoàng gia để tham dự Nghi thức Chào đón và cuộc gặp gỡ với các Nhà Chức trách, Xã hội Dân sự và Ngoại giao đoàn.


Nghi thức đón tiếp và gặp gỡ các Nhà Chức trách, Xã hội Dân sự và Ngoại giao đoàn tại sân của Cung điện Hoàng gia Sakhir

Kết thúc cuộc thăm viếng xã giao Quốc vương Bahrain, Nghi thức Đón tiếp sẽ diễn ra trong sân của Cung điện Hoàng gia Sakhir. Sau các bài quốc ca và duyệt Đội Danh dự, lúc 6h30 tối. (16:30 giờ Roma) Đức Thánh Cha Phanxicô gặp gỡ các Nhà chức trách, Xã hội Dân sự và Ngoại giao đoàn.

Sau diễn văn của Quốc vương Bahrain, Đức Giáo hoàng đã đọc diễn từ của ngài. Cuối cùng, sau khi rời Hoàng gia, Đức Thánh Cha di chuyển bằng xe hơi đến Nơi ở của Giáo hoàng, và ngài dùng bữa riêng.

Dưới đây là diễn từ của Đức Thánh Cha phát biểu trong cuộc gặp gỡ với các nhà Chức trách, Xã hội dân sự và Ngoại giao đoàn:

____________________________________________

Diễn từ của Đức Thánh Cha

Thưa Quốc vương,

Thưa các Thành viên Hoàng gia,

Thưa các Thành viên Chính phủ và Ngoại giao đoàn,

Thưa các vị Hữu trách tôn giáo và Dân sự,

Thưa quý ông quý bà,

As-salamu alaikum!

Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới Quốc vương về lời mời thăm Vương quốc Bahrain, sự đón tiếp nồng hậu và ân cần cùng những lời tốt đẹp của Ngài. Tôi xin chào thân ái tất cả quý vị. Tôi xin gửi lời chào của tình bạn và tình cảm tới tất cả mọi người sống trên đất nước này: tới từng tín đồ và từng cá nhân cũng như các thành viên của mọi gia đình, là thành phần mà Hiến pháp Bahrain xác định là “nền tảng của xã hội”. Tôi xin bày tỏ niềm vui mừng khi được ở giữa tất cả các bạn.

Ở đây, nơi các dòng nước biển bao quanh những bãi cát sa mạc, và những tòa nhà chọc trời sừng sững mọc lên bên cạnh những khu chợ Đông Phương truyền thống, những thực tại rất khác nhau cùng gặp gỡ: cổ xưa và hiện đại hội tụ; truyền thống và sự tiến bộ hòa trộn; và trên hết, mọi người từ nhiều nguồn gốc khác nhau tạo ra một bức tranh khảm đặc biệt của đời sống. Để chuẩn bị cho chuyến thăm viếng, tôi đã tìm hiểu về một “biểu tượng của sức sống” nổi bật ở đất nước này, đó là “Cây sự sống” (Shajarat-al-Hayat). Tôi muốn lấy nó làm nguồn cảm hứng để chia sẻ một vài suy nghĩ với quý vị. Bản thân cây là một loài cây keo đồ sộ đã tồn tại qua nhiều thế kỷ trong vùng sa mạc với lượng mưa rất ít. Dường như không thể có một loại cây ở tuổi này lại có thể sống và phát triển trong những điều kiện như vậy. Theo nhiều người, bí mật nằm ở rễ của nó, đâm sâu hàng chục mét dưới mặt đất, hút lấy nước từ tầng nước ngầm dưới các tầng đất.

Cội rễ. Vương quốc Bahrain cam kết ghi nhớ và trân quý quá khứ của mình, nó kể về một vùng đất vô cùng cổ xưa, nơi mà hàng nghìn năm trước các dân tộc đã đặt chân đến, bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của nó, đặc biệt là do có nhiều suối nước ngọt đã mang đến cho nó tiếng thơm là một thiên đường. Do đó, vương quốc cổ đại Dilmun được gọi là “vùng đất của sự sống”. Khi chúng ta đi lên từ cội nguồn bao la đó – trải dài hơn 4.500 năm với sự hiện diện không gián đoạn của con người – chúng ta thấy rằng vị trí địa lý của Bahrain, tài năng và khả năng thương mại của người dân, cùng với các sự kiện lịch sử, đã giúp đất nước trở thành ngã tư đường cho việc làm phong phú lẫn nhau giữa các dân tộc. Một điều nổi bật trong lịch sử của vùng đất này: nó luôn là nơi gặp gỡ giữa các dân tộc khác nhau.

Trên thực tế, đây là nguồn nước ban tặng sự sống mà ngày nay nguồn cội của Bahrain vẫn tiếp tục được nuôi dưỡng. Sự giàu có lớn lao nhất của đất nước thể hiện ở tính đa dạng về sắc tộc và văn hóa, cũng như sự chung sống hòa bình và lòng hiếu khách truyền thống của người dân. Sự đa dạng, không vô vị nhưng bao trùm, là tài sản quý giá của mọi quốc gia phát triển thực sự. Trên những hòn đảo này, chúng ta có thể thán phục một xã hội tổng hợp, đa sắc tộc và đa tôn giáo, có khả năng vượt qua nguy cơ bị cô lập.

Điều này rất quan trọng trong thời đại của chúng ta, khi xu thế quy hướng vào bản thân và các lợi ích riêng của chúng ta đã cản trở việc nhận biết giá trị quan trọng của tổng thể lớn hơn. Nhiều nhóm quốc gia, dân tộc và tôn giáo cùng tồn tại ở Bahrain chứng minh rằng chúng ta có thể sống và phải sống cùng nhau trong thế giới, nơi mà trong những thập kỷ qua đã trở thành một ngôi làng toàn cầu. Thật vậy, mặc dù sự toàn cầu hóa đã bén rễ nhưng về nhiều mặt, chúng ta vẫn thiếu “tinh thần của một ngôi làng”, được thể hiện qua sự hiếu khách, quan tâm đến người khác và tình huynh đệ. Thay vào đó, chúng ta đang vô cùng lo ngại chứng kiến sự lan rộng của sự thờ ơ và không tin tưởng lẫn nhau, gia tăng những sự kình địch và xung đột mà chúng ta hy vọng rằng chúng đã là dĩ vãng, và các hình thức của chủ nghĩa dân túy, chủ nghĩa cực đoan và chủ nghĩa đế quốc gây nguy hiểm cho an ninh của tất cả mọi người. Cho dù đã có sự tiến bộ và rất nhiều hình thức thành tựu của khoa học và xã hội, sự cách biệt về văn hóa giữa các khu vực khác nhau trên thế giới ngày càng gia tăng, và các hành vi xung đột mang tính hủy diệt được ưu tiên hơn là những cơ hội gặp gỡ mang đến kết quả tốt.

Thay vì vậy, chúng ta hãy nghĩ đến Cây Sự Sống, và chúng ta hãy mang đến nguồn nước của tình huynh đệ cho những sa mạc khô cằn của sự chung sống của con người. Ước mong rằng chúng ta không bao giờ để cho những cơ hội gặp gỡ giữa các nền văn minh, tôn giáo và văn hóa bị tàn lụi, hoặc cội nguồn của con người chúng ta trở nên khô héo và không còn sự sống! Chúng ta hãy làm việc cùng nhau! Chúng ta làm việc để phục vụ cho sự đoàn kết và niềm hy vọng! Tôi đến đây, trong vùng đất của Cây Sự sống này, như một người gieo hạt hòa bình, để trải nghiệm được những ngày gặp gỡ này và tham gia trong Diễn đàn đối thoại giữa phương Đông và phương Tây vì mục tiêu chung sống hòa bình của con người. Tôi xin cảm ơn những người đồng hành của tôi, đặc biệt là quý vị đại diện của các tôn giáo. Những ngày này đánh dấu một giai đoạn quý giá trong hành trình của tình bạn đã được củng cố trong những năm gần đây với các nhà lãnh đạo Hồi giáo, một hành trình huynh đệ, dưới ánh mắt nhìn của Thượng đế, tìm cách thúc đẩy hòa bình trên mặt đất.

Về vấn đề này, tôi bày tỏ sự đánh giá cao đối với các Hội nghị Quốc tế và khả năng gặp gỡ mà Vương quốc này tổ chức và thúc đẩy, đặc biệt nhấn mạnh đến các chủ đề tôn trọng, khoan dung và tự do tôn giáo. Đây là những chủ đề căn bản, được công nhận bởi Hiến pháp của đất nước, trong đó nói rằng "sẽ không có sự phân biệt đối xử ... trên cơ sở giới tính, nguồn gốc, ngôn ngữ, tôn giáo hoặc tín ngưỡng" (Điều 18), rằng "tự do lương tâm là tuyệt đối" , và rằng “nhà nước bảo đảm quyền bất khả xâm phạm của việc thờ phượng” (Điều 22). Trên hết, đây là những cam kết cần được thực hiện liên tục để tự do tôn giáo trở nên trọn vẹn và không bị giới hạn ở quyền tự do thờ phượng; rằng phẩm giá bình đẳng và cơ hội bình đẳng sẽ được công nhận cách cụ thể cho mỗi nhóm và cho mọi cá nhân; rằng không có hình thức phân biệt đối xử nào tồn tại và các quyền cơ bản của con người không bị vi phạm nhưng được thúc đẩy. Tôi nghĩ trước hết là quyền được sống, cần phải bảo đảm quyền đó luôn luôn, kể cả đối với những người bị trừng phạt, những người không nên bị lấy đi mạng sống.

Chúng ta trở lại Cây Sự sống. Theo thời gian, nhiều cành cây với kích thước khác nhau của nó đã tạo ra những tán lá phong phú, do đó làm tăng chiều cao và bề rộng của cây. Ở đất nước này, chính sự đóng góp của rất nhiều cá nhân từ các dân tộc khác nhau đã giúp đáng kể vào khả năng sản xuất. Điều này trở nên khả thi qua việc nhập cư. Vương quốc Bahrain đáng tự hào có mức độ nhập cư cao nhất trên thế giới: khoảng một nửa cư dân là người nước ngoài, rõ ràng làm việc cho sự phát triển của một quốc gia mà ở đó, mặc dù phải rời bỏ quê hương, họ vẫn cảm thấy như ở nhà. Đồng thời, chúng ta phải thừa nhận rằng tỷ lệ thất nghiệp trên thế giới vẫn ở mức quá cao, và nhiều công việc trên thực tế không còn nhân tính. Điều này không chỉ dẫn đến nguy cơ mất ổn định xã hội nghiêm trọng, mà còn là mối đe dọa đối với nhân phẩm. Vì lao động không chỉ là điều cần thiết để có sinh kế mà còn là quyền không thể thiếu cho sự phát triển bản thân toàn diện và hình thành một xã hội thực sự nhân văn.

Từ đất nước này, một đất nước quá hấp dẫn với những cơ hội việc làm mà nó cung cấp, một lần nữa tôi muốn kêu gọi sự chú ý đến cuộc khủng hoảng lao động toàn cầu. Lao động thì quý giá như bánh mì; như bánh mì, nó thường bị thiếu, và nhiều khi nó là một loại bánh mì bị nhiễm độc, vì nó bị trở thành nô lệ. Trong cả hai trường hợp, trung tâm không còn là con người, thay vì là mục tiêu thiêng liêng, bất khả xâm phạm của công việc, thì đã bị hạ xuống trở thành phương tiện sản xuất của cải. Chúng ta hãy bảo đảm rằng các điều kiện làm việc ở mọi nơi đều an toàn và đúng phẩm giá, rằng chúng thúc đẩy sự phát triển văn hóa và tinh thần của con người hơn là cản trở; và chúng phục vụ để thúc đẩy sự gắn kết xã hội, để mang đến ích lợi cho cuộc sống chung và sự phát triển của mỗi quốc gia (xem Hiến chế Mục vụ Gaudium et Spes, 9, 27, 60, 67).

Bahrain có thể tự hào về những đóng góp quan trọng trong lĩnh vực này: chẳng hạn tôi nghĩ về trường học đầu tiên dành cho phụ nữ được thành lập ở Vùng Vịnh và việc xóa bỏ chế độ nô lệ. Ước mong đất nước là một ngọn đèn dẫn đường trong khu vực về việc thúc đẩy quyền bình đẳng và cải thiện điều kiện cho người lao động, phụ nữ và thanh niên, đồng thời bảo đảm sự tôn trọng và quan tâm đến tất cả những người bị gạt ra bên lề xã hội nhiều nhất, chẳng hạn như người nhập cư và tù nhân. Vì sự phát triển đích thực, nhân văn và toàn diện được đo lường trên hết bằng sự quan tâm được thể hiện đối với những người đó.

Cây Sự Sống, vươn lên từ bối cảnh sa mạc, cũng khiến tôi nghĩ đến hai lĩnh vực quan trọng đối với mọi người, nhưng thách thức trên hết đối với những người trong vai trò quản lý, có trách nhiệm phục vụ lợi ích chung. Trước hết là vấn đề về môi trường. Có bao nhiêu cây đã bị đốn hạ, bao nhiêu hệ sinh thái bị tàn phá, bao nhiêu biển cả bị ô nhiễm bởi lòng tham vô độ của con người, những thứ rồi sẽ quay lại cắn chúng ta! Chúng ta hãy làm việc miệt mài để đối phó với tình huống khẩn cấp nặng nề này và đưa ra những quyết định cụ thể và có tầm nhìn xa, lấy cảm hứng từ sự quan tâm đối tới các thế hệ tương lai, trước khi quá muộn và tương lai của họ bị tổn hại! Mong rằng Hội nghị về Biến đổi Khí hậu của Liên hợp quốc (COP27), diễn ra tại Ai Cập trong vài ngày tới, sẽ đánh dấu một bước tiến trong vấn đề này!

Thứ hai, Cây Sự Sống, có bộ rễ đâm sâu trong lòng đất, cung cấp nước sự sống cho thân cây, từ thân cây đến cành và sau đó là lá cung cấp oxy cho các sinh vật, khiến tôi nghĩ đến ơn gọi của con người chúng ta, ơn gọi của từng con người trên mặt đất, để làm cho cuộc sống triển nở. Tuy nhiên, ngày nay chúng ta ngày càng chứng kiến ​​những hành động và mối đe dọa chết người. Tôi đặc biệt nghĩ đến thực tế kỳ quái và vô nghĩa của chiến tranh, thứ gieo rắc sự hủy diệt và nghiền nát mọi hy vọng ở khắp nơi. Chiến tranh làm xuất hiện những điều tồi tệ nhất trong con người: ích kỷ, bạo lực và bất lương. Vì chiến tranh, mọi cuộc chiến đều mang đến cái chết của sự thật. Chúng ta hãy bác bỏ luận lý của vũ khí và thay đổi hướng đi, chuyển các khoản chi tiêu quân sự khổng lồ sang đầu tư chống lại nạn đói và tình trạng thiếu y tế và giáo dục. Tôi vô cùng đau buồn trước tất cả những tình huống xung đột này. Quan sát Bán đảo Ả Rập, nơi có các quốc gia mà tôi gửi lời chào với sự tôn trọng chân thành, suy nghĩ của tôi hướng về Yemen một cách đặc biệt, bị xé nát bởi một cuộc chiến bị lãng quên, giống như mọi cuộc chiến, vấn đề không phải là chiến thắng mà chỉ là thất bại cay đắng cho tất cả mọi người. Tôi đặc biệt nhớ đến trong lời cầu nguyện của tôi những người dân thường, những trẻ em, người già và người bệnh. Và tôi cầu xin: Hãy chấm dứt cuộc đụng độ vũ khí! Chúng ta hãy cam kết xây dựng hòa bình cách cụ thể ở mọi nơi!

Về mặt này Tuyên ngôn của Vương quốc Bahrain thừa nhận rằng “niềm tin tôn giáo là một phúc lành cho tất cả nhân loại và là nền tảng cho hòa bình trên thế giới”. Hôm nay tôi ở đây với tư cách là một tín hữu, một người Kitô hữu, một con người và như một người hành hương vì hòa bình, bởi vì ngày nay, hơn bao giờ hết, ở khắp mọi nơi, chúng ta được kêu gọi cam kết cách nghiêm túc vào công cuộc xây dựng hòa bình. Thưa Quốc vương, thưa quý vị Hoàng thân, thưa các nhà chức trách và các bạn, tôi xin ghi nhớ và chia sẻ với các quý vị một trích đoạn tốt lành của Tuyên ngôn, như niềm hy vọng và lời cầu nguyện của tôi cho những ngày tôi đến thăm Vương quốc Bahrain. Bản văn viết: “Chúng ta cam kết làm việc cho một thế giới nơi những người có niềm tin chân thành cùng nhau hiệp sức để loại bỏ điều gây chia rẽ chúng ta, và thay vào đó là chú ý đến việc tôn vinh và mở rộng điều hiệp nhất chúng ta”. Ước mong điều này được thực hiện, cùng với phúc lành của Đấng Tối Cao! Shukran! [Xin cảm ơn quý ngài!]


[Nguồn: exaudi]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 4/11/2022]