DIỄN VĂN CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
TRƯỚC CÁC THÀNH VIÊN THAM DỰ CUỘC HỌP CỦA MẠNG LƯỚI CÁC NHÀ LẬP PHÁP CÔNG GIÁO QUỐC TẾ
Hội trường Clementine
Thứ Sáu, ngày 21 tháng 8, 2026
_____________________________
Kính thưa các Đức Hồng y,
Thưa quý bà và quý ông,
Anh chị em thân mến trong Đức Kitô,
Tôi vui mừng được chào đón quý vị, các thành viên của Mạng lưới các Nhà Lập pháp Công giáo Quốc tế, và cách riêng là Đức Hồng y Schönborn cùng Đức Hồng y Bo, những nhà bảo trợ của mạng lưới này.
Chủ đề cuộc họp thường niên của quý vị, “Phẩm giá con người và trí tuệ nhân tạo: Những thách đố, cơ hội và sự kiểm soát”, mang lại cho quý vị cơ hội suy tư về một trong những vấn đề mang tính định hình của thời đại chúng ta. Những tiến bộ phi thường của trí tuệ nhân tạo đang mở ra những chân trời mà các thế hệ trước đây hầu như không thể tưởng tượng được. Thế nhưng, mỗi thành tựu công nghệ cũng đặt nhân loại trước một câu hỏi luân lý: không chỉ đơn thuần là chúng ta có thể làm gì, mà chúng ta phải làm gì? Thật vậy, gia đình nhân loại ngày nay đang đứng trước một lựa chọn mang tính quyết định. Như tôi đã viết trong Thông điệp Magnifica Humanitas, chúng ta có thể bị cám dỗ xây dựng một Tháp Babel mới, nơi quyền lực, hiệu năng và sự kiểm soát che khuất dung mạo của con người; hoặc chúng ta có thể xây dựng một nền văn minh trong đó công nghệ phục vụ sự phát triển toàn diện của mỗi con người (x. số 7-10). Câu hỏi mang tính quyết định vẫn là: Công nghệ có giúp con người trở nên huynh đệ hơn và có trách nhiệm hơn đối với chính mình cũng như đối với nhau hay không? Về phương diện này, các nguyên tắc của Học thuyết Xã hội của Giáo hội — phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi con người, công ích, mục đích phổ quát của của cải, nguyên tắc bổ trợ và tình liên đới — cung cấp những tiêu chuẩn vững chắc cho việc phân định.
Các nhà lập pháp thân mến, ơn gọi của anh chị em đặt anh chị em vào trung tâm của thách đố này. Với trách nhiệm hoạch định các chính sách nhằm quản trị công nghệ vì ích chung, nhiệm vụ của anh chị em không phải là cản trở sự đổi mới, nhưng là hướng dẫn sự đổi mới theo cách khôn ngoan (x. Đức Phanxicô, Diễn từ trước các tham dự viên hội nghị do Mạng lưới các Nhà Lập pháp Công giáo Quốc tế tổ chức, ngày 27 tháng 8 năm 2021). Một hệ thống pháp luật lành mạnh phải khuyến khích sự sáng tạo khoa học và công nghệ, đồng thời bảo vệ nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người. Hệ thống đó phải bảo vệ người sử dụng thoát khỏi sự bóc lột, bảo vệ quyền riêng tư, bảo đảm tính minh bạch trong việc sử dụng các công nghệ mới nổi, và bảo đảm rằng những công nghệ ấy củng cố các thể chế dân chủ.
Để đạt được mục tiêu này, “cần có những khuôn khổ pháp lý vững chắc, sự giám sát độc lập, những người sử dụng có hiểu biết, và một hệ thống chính trị không thoái thác trách nhiệm của mình” (Magnifica Humanitas, số 106). Việc giám sát như thế có thể vận hành ở nhiều cấp độ — địa phương, quốc gia và quốc tế — qua đó tạo điều kiện cho một cuộc thảo luận mở rộng về “những khuôn khổ đạo đức liên quan, và đặt chúng dưới những chuẩn mực chung về công bằng xã hội” (số 107), đồng thời bảo đảm rằng không một hệ tư tưởng hay lợi ích đơn lẻ nào áp đặt các giá trị được tích hợp vào những hệ thống trí tuệ nhân tạo.
Đồng thời, sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo có nguy cơ tạo ra những hình thức lệ thuộc công nghệ mới, khi các quốc gia nghèo ngày càng phụ thuộc vào các quốc gia giàu có hơn. Chúng ta phải luôn cảnh giác về vấn đề này, bằng không sự đổi mới lại trở thành một phương tiện khác cho chủ nghĩa thực dân của hệ tư tưởng hoặc kinh tế (x. số 178-179). Thật đáng buồn, chúng ta đang phải đối diện với một hình thức thống trị tinh vi khi các thuật toán quyết định ai được hiện diện, ai trở nên vô hình; khi các nền tảng kỹ thuật số định hình diễn ngôn công chúng mà không phải chịu trách nhiệm; và khi phẩm giá của người lao động bị đặt dưới sự tối ưu hóa của các hệ thống (x. số 95, 150, 171). Những chuyển biến như thế làm lộ rõ bộ mặt mới của một cám dỗ có từ xa xưa về sự thống trị và làm chủ mà không phục vụ.
Để chống lại văn hóa quyền lực này, Giáo hội đề xuất “nền văn minh tình thương” (Đức Phaolô VI, Regina Caeli, ngày 17 tháng 5 năm 1970; x. Magnifica Humanitas, số 186) — một nền văn minh sẽ quản trị trí tuệ nhân tạo cách khôn ngoan bằng việc phát triển những tâm hồn có khả năng bác ái, trắc ẩn và có trách nhiệm. Trong một xã hội như thế, trường học đầu tiên về nhân tính phải là gia đình. Vì chính trong gia đình, chúng ta trước hết học biết tin tưởng thay vì tính toán, quảng đại thay vì ganh đua, đối thoại thay vì chia rẽ, và yêu thương thay vì quyền lực. Trí tuệ nhân tạo không bao giờ được phép làm suy yếu tế bào căn bản này của xã hội — dù bằng cách giản lược con người và các mối tương quan thành dữ liệu và những mô phỏng, bằng cách đổ đầy tâm trí người trẻ với các nội dung bóp méo những ước vọng, hoặc bằng những mô hình kinh tế khiến đời sống gia đình trở nên bấp bênh về mặt kinh tế. Vì lý do này, tôi khuyến khích quý vị thúc đẩy những chính sách giúp củng cố hôn nhân và gia đình, nâng đỡ các bậc cha mẹ trong sứ mạng giáo dục của họ, và giúp người trẻ có thể hướng nhìn về tương lai với niềm tin tưởng.
Các bạn thân mến, thế giới không cần một trí tuệ nhân tạo hạ thấp nhân tính; trái lại, thế giới cần một trí tuệ con người được soi sáng bởi sự khôn ngoan, một quyền bính chính trị được hướng dẫn bởi lương tâm, và một sự đổi mới công nghệ được định hướng bởi đức ái. Chỉ khi đó, trí tuệ nhân tạo mới không trở thành đối thủ của nhân loại, nhưng là người phục vụ công ích.
Với những suy tư này, tôi cầu nguyện để những thảo luận của quý vị sinh nhiều hoa trái cho các quốc gia của quý vị và cho toàn thể gia đình nhân loại. Xin Đức Trinh nữ Maria, Đức Mẹ chỉ bảo đàng lành, luôn đồng hành với quý vị. Tôi khẩn xin Thiên Chúa tuôn đổ muôn phúc lành trên quý vị, trên gia đình quý vị và trên tất cả những người được trao phó cho sự phục vụ của quý vị. Cảm ơn quý vị.
[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 22/08/2026]