Cuộc gặp gỡ của Đức Thánh Cha Lêô XIV tại Assisi nhân dịp “Đại hội Giới trẻ Phanxicô 2026 - Hãy đi!” (6 tháng 8 năm 2026) – Thánh lễ tại Vương cung thánh đường Santa Maria degli Angeli ở Porziuncola, 06.08.2026
*******
Vào lúc 10 giờ 22, tại Đền thờ Đức Bà các Thiên Thần ở Porziuncola, Đức Thánh Cha đã chủ sự Thánh lễ cùng với các tham dự viên của “Đại hội Giới trẻ Phanxicô 2026 - Hãy đi!”. Trước phép lành cuối lễ, một bạn trẻ đã cảm ơn Đức Thánh Cha vì cuộc gặp gỡ. Khi Thánh lễ kết thúc, Đức Thánh Cha Lêô XIV tiến vào nguyện đường Porziuncola để thinh lặng cầu nguyện trong giây lát.
Sau đó, vào lúc 11 giờ 43, Đức Thánh Cha rời vương cung thánh đường, và sau khi tạm biệt các giới chức đã đón tiếp ngài lúc đến, ngài đã rời đi bằng trực thăng lúc 12 giờ 16 để trở về Vatican.
Sau đây là bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV trong Thánh lễ:
_________________________________________
Bài giảng của Đức Thánh Cha
Anh chị em thân mến,
Các bạn trẻ thân mến!
Lễ Chúa Hiển dung mà chúng ta đang cử hành là một mầu nhiệm ánh sáng, làm phong phú cuộc gặp gỡ của chúng ta — một cuộc gặp gỡ tràn ngập niềm vui, nhưng cũng đặt ra những câu hỏi về hiện tại và tương lai. Trong Tin Mừng, chúng ta nhận thấy sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thinh lặng và tiếng nói, giữa sự kinh ngạc và sự thiếu hiểu biết. Hôm nay, chúng ta đang ở Assisi, một thành phố nơi biết bao người hành hương đã tìm đến qua nhiều thế kỷ, bởi vì tại đây, mọi sự đều thì thầm rằng đời sống chúng ta có thể mang một hình thái mới, tỏa chiếu ánh sáng và chữa lành thế giới. Chính nơi đây, sự biến đổi của Phanxicô, Clare, rồi sau đó là của hàng ngàn bạn trẻ khác đã bắt đầu. Họ đã đón nhận trọn vẹn Tin Mừng sine glossa — chúng ta có thể nói, trong sự đơn sơ của Tin Mừng — và rồi sự sống của Chúa Giêsu đã bắt đầu lại chính trong con người họ.
Chúng ta đến đây để hiểu xem lịch sử đang hướng về đâu và chính chúng ta đang đi về đâu. Trong Tin Mừng, chúng ta thấy rằng ý nghĩa thực sự có thể được tìm thấy, rằng một con đường có thể được tìm ra. Cũng như Phêrô, Giacôbê và Gioan, chúng ta cũng được đưa riêng ra một chỗ, và Chúa Giêsu ở cùng chúng ta. Điều quan trọng chính là sự hiện diện của Người. Trên núi, các tông đồ chiêm ngưỡng Chúa Giêsu, Đấng đã nói về tương lai của chính Người, điều gây nên sự hiểu lầm nơi các ông. Sáu ngày trước đó, Phêrô đã phản đối Thầy vì Người công khai nói về thập giá (x. Mt 16:21–26), bởi ông mong đợi vinh quang dành cho Đấng Mêsia, và có lẽ cả cho chính ông. Phêrô không tính đến bất kỳ sự chống đối hay rủi ro nào, và nhất là không tự hỏi vinh quang thực sự có nghĩa là gì. Giờ đây, trong cuộc Hiển dung của Chúa Giêsu, chính Thiên Chúa mạc khải vinh quang của Người, dưới hình thức một đám mây bao phủ và che chở. Ngài chỉ vào Con của Ngài và mời gọi chúng ta lắng nghe Người. Con đường sự sống được khám phá khi cùng nhau bước đi theo Người. Vẻ đẹp của con đường này mang một chiều kích mới, một cường độ chưa từng có, đến nỗi Phêrô muốn ở lại thêm một lát và kéo dài thị kiến ấy. Ông hào phóng đề nghị dựng ba lều vì ông muốn cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu, ông Môsê và Êlia được tiếp tục. Tuy nhiên, cần phải bước vào cuộc đối thoại ấy, chứ không chỉ đứng ngoài như một khán giả. Thật vậy, chúng ta được mời gọi đọc Sách Thánh cùng với Thầy, diễn giải thời đại của chính chúng ta và đưa ra những quyết định bằng cách theo con đường của Người. Chúng ta đến đây để vượt qua sự cam chịu và nỗi sợ hãi, để xua tan những hoài nghi đang kìm hãm chúng ta, như chúng đã từng kìm hãm các tông đồ. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta dấn bước vào câu chuyện của Người để viết nên những trang sử mới.
Khi nghe rằng “dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng” (Mt 17:2), chúng ta nhớ lại buổi sáng Phục sinh, khi một thiên sứ của Chúa lăn tảng đá đóng kín cửa mồ và báo Tin Mừng Phục sinh. “Diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết” (Mt 28:3). Đó là ánh sáng của một ngày mới mà chúng ta bị lôi cuốn hướng về, ngay cả khi bóng tối vẫn còn bao quanh chúng ta — và đôi khi ngự trị trong chính chúng ta. Chúng ta nhận thấy ánh sáng đang bừng lên nơi các vị thánh đã được tuyên phong, như Thánh Phanxicô và Thánh Clare, cũng như nơi muôn vàn anh chị em đáp trả sự dữ bằng điều thiện. Chúng ta không đơn độc! Trong những ngày qua, các con đã trải nghiệm điều này, bởi lẽ các con đã gặp gỡ và lắng nghe nhau, vượt qua sự huyên náo của những tiếng nói chồng chéo và đối nghịch để đến với nghệ thuật đối thoại. Hôm nay, chúng ta chiêm ngưỡng Chúa Giêsu, Đấng đã biến hình ngay trong cuộc đàm đạo với Chúa Cha, với những vị đi trước Người — Môsê và Êlia — và với những người đương thời của Người là các môn đệ.
Giáo hội hiện hữu để dẫn chúng ta vào động lực lắng nghe và đưa ra quyết định này, trong đó chúng ta hiểu được mình phải sống vì ai và phải sống thế nào. Giáo hội là cộng đoàn nơi chúng ta học cách phân định tiếng nói của Thiên Chúa, tiếng nói không bao giờ trùng khớp với những ý riêng của chúng ta, và dám vâng nghe Chúa Thánh Thần, Đấng làm cho tất cả những ai chọn bước theo Chúa Giêsu trở nên can đảm và sáng tạo. Trong khi chúng ta bị “biến dạng” khi tách mình ra khỏi Người và khỏi người khác, chúng ta được biến hình nhờ những mối dây liên kết nuôi dưỡng và kêu gọi chúng ta đi vào sự sống. Linh đạo Phanxicô, mà các con đã được đào luyện, là một trong những linh đạo chú trọng nhất đến việc phục hồi các mối tương quan nền tảng với Thiên Chúa và với mọi thụ tạo của Người. Hôm nay, hơn bao giờ hết, đây là một sự hài hòa cần được gìn giữ và vun trồng.
Về điểm này, ở phần đầu Thông điệp đầu tiên của cha, cha đề nghị rằng: “Mỗi thế hệ đều kế thừa nhiệm vụ định hình thời đại của mình, hướng dẫn lịch sử trở thành nơi mà phẩm giá của mỗi người được bảo vệ, công lý được thúc đẩy và tình huynh đệ trở nên hiện thực. Tuy nhiên, mỗi thời đại đều có nguy cơ tạo ra một thế giới phi nhân bản và bất công hơn. Bất cứ khi nào nhân loại có nguy cơ làm hoen ố căn tính đích thực của mình, người Kitô hữu chúng ta hãy hướng mắt lên Thiên Chúa Nhập Thể, biết rằng ‘chỉ trong mầu nhiệm Ngôi Lời làm người, mầu nhiệm về con người mới thực sự được làm sáng tỏ’. Trong Đức Giêsu Kitô, nhân tính này trong sự cao cả của nó trở thành Đường, Sự Thật và Sự Sống, mở ra cho mỗi người chúng ta con đường tiến tới sự viên mãn” (Magnifica Humanitas, 1).
Các bạn thân mến, lý do vì sao Thánh Phanxicô vẫn cuốn hút chúng ta về phía ngài, ngay cả tám trăm năm sau khi ngài qua đời, nằm ở sự cao cả của nhân tính đã dẫn ngài từ bỏ những con đường quen thuộc để tìm ra một con đường mới phù hợp hơn với con đường của Chúa Giêsu. Ngay cả trong một thị trấn đã theo Kitô giáo nhiều thế kỷ như Assisi, điều này dường như vẫn mang tính cách mạng. “Sự chọn lựa của Thánh Clare còn nổi bật hơn nữa: một thiếu nữ muốn nên giống như Phanxicô, muốn sống, với tư cách là một người phụ nữ, tự do như những người anh em đó!” (Tiếp kiến Năm Thánh, ngày 4 tháng 10 năm 2025). Đó là sức mạnh của Kitô giáo — sức mạnh của những khởi đầu và của rất nhiều khởi đầu mới.
Các bạn trẻ thân mến, hôm nay Châu Âu và toàn thế giới đang hướng nhìn về các bạn để thấy những vị thánh mới. Hãy dám tin vào lời của Tin Mừng; hãy trở nên con người một cách trọn vẹn với tự do của Đức Giêsu Kitô; hãy ôm lấy Chị Nghèo khó! Tiêu đề cuộc gặp gỡ của các bạn, Go! (Hãy đi!), là một sứ mạng, một sự sai đi trên những con đường mà chúng ta không có bản đồ, bởi chúng được mở ra nhờ việc lắng nghe con tim, vâng phục Chúa Thánh Thần và bước theo Đấng Phục Sinh, bất cứ nơi nào Người đã chọn đi trước chúng ta. Hãy đi! Hãy đi! Hay đúng hơn: chúng ta hãy đi! Chúng ta hãy đi tới những vùng ngoại vi, nơi sự bất công và ngạo mạn của một số ít người phủ nhận phẩm giá và ước mơ của nhiều người, của quá nhiều con cái Thiên Chúa. Đức Thánh Cha Phanxicô, lấy cảm hứng từ Người Nghèo thành Assisi, đã cảnh báo chúng ta chống lại cám dỗ “trở thành kiểu người Kitô hữu giữ những vết thương của Chúa ở một khoảng cách. nhưng Đức Giêsu muốn chúng ta chạm đến sự khốn cùng của con người, chạm đến da thịt đau khổ của người khác. Người hy vọng chúng ta ngừng tìm kiếm những góc riêng tư hay cộng đoàn che chở chúng ta khỏi cơn lốc bất hạnh của nhân loại” (Evangelii Gaudium, 270).
Có thể chúng ta sẽ không được thấu hiểu, ngay cả với những người gần gũi nhất với chúng ta, như đã xảy ra với Thánh Phanxicô. Tuy nhiên, thoát khỏi văn hóa quyền lực và phá đổ những bức tường ngăn cách con người với nhau không bao giờ là sự phản bội gia đình, quê hương hay truyền thống của chúng ta. Trái lại, điều đó có nghĩa là giải thoát họ khỏi những bóng ma, khỏi những kẻ thù được tạo ra từ sự sợ hãi hoặc thiếu hiểu biết, và khỏi bạo lực mà người ta dùng để áp đặt trật tự hạn hẹp lên một thực tại vượt quá chúng ta về mọi phía. Tín thác cho Thiên Chúa, như Phanxicô và Clare, là tái khám phá một thế giới gồm những anh chị em để trân quý và phục vụ, chứ không phải để bóc lột và thống trị. Không phải một thế giới để phòng thủ, nhưng để ôm trọn lấy.
Các bạn trẻ thân mến, hãy dấn thân cho nền văn minh tình thương, mà những dấu chỉ đầu tiên các con đã nhìn thấy nơi biết bao tấm gương trao hiến vô vị lợi, và nền văn minh ấy — theo hình ảnh Đức Kitô — đang biến đổi không biết bao nhiêu người xây dựng hòa bình, những người hôm nay vẫn tận tâm phục vụ sự sống trong những hoàn cảnh bi thảm nhất của sự chết. Hãy kết hợp những năng lượng tốt nhất của nhân tính cao đẹp nơi các con: học tập, các kỹ năng, công việc, tình bạn, tình yêu và lời cầu nguyện của các con, để có thể làm hiện thực tầm nhìn của Thánh Phanxicô theo nhiều cách khác nhau. Cha hình dung thấy các con trân trọng lời cầu nguyện được gán cho ngài, một bản văn từ thế kỷ trước:
Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa.
Để con đem yêu thương đến nơi có oán thù.
Để con đem tha thứ đến nơi có sự xúc phạm.
Để con đem hiệp nhất đến nơi có bất hòa.
Để con đem chân lý đến nơi có lầm lạc.
Để con đem niềm tin đến nơi có hoài nghi.
Để con đem hy vọng đến nơi có tuyệt vọng.
Để con đem ánh sáng của Người vào nơi có bóng tối.
Để con đem niềm vui đến nơi có buồn sầu.
Đó là “nơi” để đi. Nhưng đặc biệt, đây là “cách” để đi:
Ôi lạy Chúa, xin cho con đừng tìm kiếm
được an ủi cho bằng ủi an,
được thấu hiểu cho bằng hiểu thấu,
được yêu thương cho bằng yêu mến,
vì chính khi cho đi là khi được nhận lãnh,
chính khi quên mình là khi gặp lại,
chính khi thứ tha là khi được tha thứ,
chính khi chết đi là khi tỉnh giấc vào sự sống đời đời.
Các bạn thân mến, ước mong những ngày ở Assisi này luôn được ghi sâu trong ký ức các bạn, và ước gì chuyến trở về nhà của các bạn, tới những quốc gia khác nhau ở Châu Âu mà các bạn sẽ đi tới, cũng như cuộc đi xuống của Phêrô, Giacôbê và Gioan từ trên núi cao Hiển Dung. Ước mong cuộc trở về của các bạn luôn được suy tư, mở ra cho tương lai và dấn thân cho Đức Giêsu Kitô. Người tin tưởng các con, trông chờ các con và luôn ở cùng các con.
[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 07/08/2026