Thứ Ba, 5 tháng 8, 2025

Đối thoại giữa Đức Thánh Cha Lêô XIV và giới trẻ trong đêm Canh thức cầu nguyện Năm Thánh

Đối thoại giữa Đức Thánh Cha Lêô XIV và giới trẻ trong đêm Canh thức cầu nguyện Năm Thánh

ĐÊM CANH THỨC CẦU NGUYỆN VỚI GIỚI TRẺ

ĐỐI THOẠI GIỮA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
VÀ GIỚI TRẺ TRONG ĐÊM CANH THỨC CẦU NGUYỆN NĂM THÁNH

Tor Vergata
Thứ Bảy, ngày 2 tháng Tám, 2025

____________________________________


Câu hỏi 1 – Tình bạn

Thưa Đức Thánh Cha, con là Dulce María, 23 tuổi, đến từ Mexico. Con đến đây với Đức Thánh Cha như là người phát ngôn cho một thực tại mà giới trẻ chúng con đang trải qua ở rất nhiều nơi trên thế giới. Thưa Đức Thánh Cha, chúng con là con cái của thời đại. Chúng con sống trong một nền văn hóa định hình chúng con mà thậm chí chúng con không nhận ra; đó là một nền văn hóa bị chi phối bởi công nghệ, đặc biệt là mạng xã hội. Chúng con thường rất phấn khích vì có nhiều bạn bè và tạo ra những mối quan hệ thân thiết, nhưng đồng thời, chúng con cũng ngày càng cảm nghiệm được những hình thức cô đơn khác nhau. Chúng con gần gũi và kết nối với rất nhiều người, nhưng đó không phải là những mối quan hệ đích thực và bền lâu, mà là những mối quan hệ thoáng qua và thường là ảo tưởng. Thưa Đức Thánh Cha, câu hỏi của con là: làm cách nào để chúng con có thể tìm được tình bạn đích thực và tình yêu chân thành, để từ đó có thể sẽ dẫn chúng con đến niềm hy vọng thực sự? Đức tin có thể giúp chúng con xây dựng tương lai như thế nào?

ĐTC: Các bạn trẻ thân mến, các mối tương quan giữa con người, những mối tương quan của chúng ta với người khác là điều vô cùng quan trọng đối với mỗi người, bắt đầu từ sự thật rằng mọi con người trên thế giới đều được sinh ra là con cái của một ai đó. Cuộc sống của chúng ta bắt đầu bằng một mối dây liên kết, và chính nhờ các mối tương quan mà chúng ta lớn lên. Trong tiến trình này, văn hóa đóng một vai trò nền tảng: nó giống như một lăng kính để chúng ta nhìn nhận bản thân và diễn giải thế giới. Giống như một quyển từ điển, mỗi nền văn hóa đều chứa đựng cả những từ ngữ cao quý lẫn những từ ngữ tầm thường, những giá trị lẫn những sai lầm mà chúng ta phải học cách nhận diện. Qua việc say mê tìm kiếm sự thật, chúng ta không chỉ tiếp nhận một nền văn hóa, mà còn biến đổi nó qua những lựa chọn chúng ta đưa ra. Thật vậy, sự thật chính là một mối dây ràng buộc kết nối lời nói với sự vật và kết nối tên gọi với những khuôn mặt. Ngược lại, sự dối trá chia cắt những yếu tố này và dẫn đến sự nhầm lẫn và hiểu lầm.

Hiện nay, trong nhiều kết nối văn hóa đặc trưng cho đời sống của chúng ta, internet và mạng xã hội đã trở thành “một cơ hội phi thường để đối thoại, gặp gỡ và trao đổi giữa mọi người, cũng như để tiếp cận thông tin và kiến thức” (Đức Phanxicô, Tông huấn Christus Vivit, số 87). Tuy nhiên, những công cụ này sẽ trở nên sai lệch khi chúng bị kiểm soát bởi tính thương mại và những lợi ích làm phân mảnh các mối tương quan của chúng ta. Do đó, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắc nhở rằng đôi khi “toàn bộ hệ thống truyền thông, quảng cáo và mạng xã hội có thể được sử dụng để ru ngủ chúng ta, khiến chúng ta trở thành con nghiện của chủ nghĩa tiêu dùng” (Tông huấn Christus Vivit, số 105). Khi đó, các mối tương quan của chúng ta trở nên rối loạn, bất an hoặc bất ổn. Thêm vào đó, như các con đã biết, ngày nay có những thuật toán bảo cho chúng ta biết chúng ta nên xem gì, nên nghĩ gì và ai nên là bạn bè của chúng ta. Và thế là các mối tương quan của chúng ta trở nên rối loạn, đôi khi đáng lo ngại. Khi một công cụ kiểm soát một người, người đó lại trở thành công cụ: một mặt hàng trên thị trường, và đến lượt họ trở thành một món hàng. Chỉ những mối tương quan chân thành và những kết nối ổn định mới có thể xây dựng một đời sống tốt đẹp.

Các bạn trẻ thân mến, lẽ tự nhiên mỗi người đều khao khát một cuộc sống tốt đẹp, như phổi khát khao không khí, nhưng thật khó để tìm được điều đó! Thật khó để tìm được tình bạn chân thật! Nhiều thế kỷ trước, Thánh Augustinô đã thấu hiểu khao khát sâu thẳm nhất của tâm hồn chúng ta, khao khát của tâm hồn mỗi con người, ngay cả khi chưa có những tiến bộ công nghệ như ngày nay. Ngài cũng từng có một tuổi trẻ thao thức, nhưng ngài không chấp nhận cái ít hơn, ngài không dập tắt tiếng kêu của con tim mình. Thánh Augustinô đã tìm kiếm sự thật, sự thật không gây thất vọng và vẻ đẹp không phai tàn. Và ngài tìm thấy sự thật như thế nào? Làm sao ngài tìm thấy tình bạn chân thật và một tình yêu có khả năng mang lại hy vọng? Bằng cách tìm gặp Đấng đã tìm kiếm ngài, bằng cách tìm gặp Đức Giêsu Kitô. Ngài xây dựng tương lai của mình như thế nào? Bằng cách đi theo Đấng vẫn luôn là bạn của ngài. Theo lời của ngài, tình bạn trung tín không ở nơi nào khác ngoài Đức Kitô. Thánh Augustinô nói với chúng ta rằng không có tình bạn nào là đích thực nếu không ở trong Đức Kitô. Và tình bạn chân thật luôn ở nơi Đức Giêsu Kitô trong sự thật, tình yêu và sự tôn trọng. Chỉ trong Ngài, tình bạn mới có thể trường tồn và hạnh phúc (x. Against Two Letters of the Pelagians I, I, 1). Thánh Augustinô nói với chúng ta rằng, ai yêu mến Thiên Chúa nơi người bạn của mình, thì mới thật sự yêu thương người bạn đó (x. Bài Giảng 336). Tình bạn với Đức Kitô, nền tảng của đức tin, không chỉ là một phương thế trong số nhiều phương thế để xây dựng tương lai; đó là ngôi sao dẫn đường cho chúng ta. Theo Chân phước Pier Giorgio Frassati, sống mà không có đức tin, không có một gia sản để bảo vệ, không có một cuộc chiến bền bỉ vì chân lý thì không phải là sống, mà chỉ là tồn tại (x. Letters, ngày 27 tháng Hai năm 1925). Khi tình bạn của chúng ta phản ánh mối tương quan mãnh liệt với Chúa Giêsu, thì chúng mới thực sự trở nên chân thành, quảng đại và chân thật.

Các bạn trẻ thân mến, hãy yêu thương nhau! Hãy yêu thương nhau trong Đức Kitô! Hãy biết cách nhìn thấy Chúa Giêsu nơi người khác. Tình bạn thực sự có thể thay đổi thế giới. Tình bạn là con đường dẫn đến hòa bình.


Câu hỏi 2 – Can đảm lựa chọn

Thưa Đức Thánh Cha, con là Gaia. Con là người Ý và con 19 tuổi. Đêm nay, tất cả những người trẻ chúng con ở đây đều muốn nói với Đức Thánh Cha về những ước mơ, những hy vọng và hoài nghi của chúng con. Thưa Đức Thánh Cha, những năm tháng của chúng con được đánh dấu bằng các quyết định quan trọng khi chúng con đứng trước những lựa chọn sẽ định hình tương lai của chúng con. Tuy nhiên, do bầu không khí bất an bao quanh chúng con, chúng con bị cám dỗ chần chừ, và chúng con bị tê liệt vì sợ hãi một tương lai bấp bênh. Chúng con biết rằng lựa chọn có nghĩa là từ bỏ một điều gì đó khác và việc này trở thành một trở ngại đối với chúng con. Dù thế nào đi nữa, chúng con cảm nhận rằng hy vọng chỉ ra những mục tiêu có thể đạt được, ngay cả khi chúng bị đánh dấu bởi sự bấp bênh của thời điểm hiện tại.

Thưa Đức Thánh Cha, chúng con xin hỏi: chúng con tìm thấy sự can đảm để lựa chọn ở đâu? Làm thế nào chúng con có thể can đảm và sống cuộc phiêu lưu của sự tự do, đưa ra những lựa chọn dứt khoát và có ý nghĩa?

ĐTC: Cảm ơn con vì câu hỏi này. Câu hỏi đặt ra là, chúng ta có thể tìm thấy lòng can đảm để lựa chọn và đưa ra những quyết định khôn ngoan ở đâu? Lựa chọn là một hành động cơ bản của con người. Suy xét kỹ, chúng ta nhận thấy rằng đó không chỉ là vấn đề chọn một điều gì đó, mà là chọn một ai đó. Khi chúng ta đưa ra một lựa chọn, theo đúng nghĩa là chúng ta quyết định mình muốn trở thành người như thế nào. Lựa chọn quan trọng nhất là quyết định về hướng đi của cuộc đời chúng ta: Con muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Con muốn trở thành người phụ nữ như thế nào? Các bạn trẻ thân mến, chúng ta học cách lựa chọn qua những thử thách của cuộc sống, nhưng trên hết là nhớ rằng chúng ta đã được chọn. Phải khám phá và nuôi dưỡng thực tại này. Chúng ta đón nhận sự sống như một món quà, mà không hề chọn nó! Sự tồn tại của chúng ta không bắt nguồn từ quyết định của chúng ta, mà từ một tình yêu muốn có chúng ta. Trong suốt cuộc đời, những người giúp chúng ta nhận biết và canh tân ân sủng này qua các lựa chọn của chúng ta chính là những người bạn chân thật của chúng ta.

Các bạn trẻ thân mến, các con đã nói rất đúng: “lựa chọn có nghĩa là từ bỏ một điều gì đó khác, và điều này trở thành một trở ngại đối với chúng con.” Để được tự do, chúng ta cần bắt đầu từ một nền tảng vững chắc, từ tảng đá nâng đỡ những bước chân của chúng ta. Tảng đá ấy chính là một tình yêu có trước chúng ta, làm chúng ta ngạc nhiên và lớn lao hơn chúng ta vô cùng: đó là tình yêu của Thiên Chúa. Do đó, trước mặt Thiên Chúa, việc lựa chọn trở thành một phán đoán không lấy đi bất cứ điều gì, nhưng luôn dẫn đến điều thiện hảo lớn lao nhất.

Sự can đảm để lựa chọn bắt nguồn từ tình yêu, tình yêu mà Thiên Chúa đã tỏ ra cho chúng ta nơi Đức Kitô. Chính Ngài đã yêu chúng ta bằng tất cả con người Ngài, cứu chuộc thế gian và qua đó cho chúng ta thấy rằng dâng hiến bản thân chính là con đường dẫn đến sự viên mãn của chúng ta. Vì lý do này, cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu đáp ứng những khao khát sâu thẳm nhất của cõi lòng chúng ta, bởi vì Đức Giêsu chính là tình yêu của Thiên Chúa làm người.

Cách đây hai mươi lăm năm, ngay tại nơi chúng ta đang hiện diện hôm nay, Thánh Gioan Phaolô II đã nói về chủ đề này rằng: “Chính Chúa Giêsu là Đấng mà các con đang kiếm tìm khi các con mơ ước về hạnh phúc; Ngài đang chờ đợi các con khi mọi điều các con tìm được không làm các con thoả mãn; Ngài là vẻ đẹp đã cuốn hút các con; chính Ngài là Đấng khơi dậy nơi các con cơn khát sự viên mãn khiến các con không chấp nhận sự thỏa hiệp; chính Ngài là Đấng thúc giục các con vứt bỏ những chiếc mặt nạ của một cuộc sống giả tạo; chính Người là Đấng đọc được trong lòng các con những chọn lựa chân thật nhất, những chọn lựa mà người khác tìm cách dập tắt.” (Canh thức Cầu nguyện Ngày Giới trẻ Thế giới Lần Thứ 15, ngày 19 tháng Tám năm 2000). Khi đó, nỗi sợ hãi sẽ nhường chỗ cho niềm hy vọng, bởi vì chúng ta chắc chắn rằng Thiên Chúa sẽ hoàn tất những gì Ngài đã khởi sự.

Chúng ta nhận ra lòng trung tín của Ngài qua lời nói của những ai thật sự yêu thương, vì chính họ đã được yêu thương thật sự. “Lạy Chúa, Chúa là sự sống của con”: đó là lời của một linh mục và một nữ tu tận hiến nói lên trong niềm hân hoan và hoàn toàn tự do: “Lạy Chúa, Chúa là sự sống của con.” “Anh nhận em làm vợ và em nhận anh làm chồng”: đây là câu nói biến tình yêu giữa người nam và người nữ trở nên dấu chỉ sống động của tình yêu Thiên Chúa trong Bí tích Hôn phối. Đó là những chọn lựa dứt khoát và đầy ý nghĩa: Bí tích Hôn phối, Bí tích Truyền chức Thánh và Đời sống Thánh hiến. Tất cả đều diễn tả việc dâng hiến bản thân một cách tự do và giải thoát, điều làm cho chúng ta thực sự hạnh phúc. Đó chính là nơi chúng ta tìm thấy hạnh phúc: khi chúng ta học cách hiến trao chính mình, trao tặng cuộc đời mình cho người khác.

Những chọn lựa ấy mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của chúng ta, biến đổi chúng theo hình ảnh của tình yêu trọn hảo, tình yêu đã tạo dựng và cứu chuộc chúng ta khỏi mọi sự dữ, kể cả sự chết. Tối nay, cha nói điều này khi nghĩ đến hai bạn trẻ: María, đến từ Tây Ban Nha, 20 tuổi, và Pascale, đến từ Ai Cập, 18 tuổi. Cả hai đã chọn đến Rome để tham dự Năm Thánh Giới trẻ, và cả hai đã qua đời trong những ngày vừa qua. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các bạn; chúng ta cũng cầu nguyện cho gia đình, bạn hữu và cộng đoàn của các bạn. Xin Chúa Giêsu Phục sinh đón nhận họ vào sự bình an và hoan lạc của Vương quốc của Ngài. Và cha cũng xin các con hãy cầu nguyện cho một người bạn khác, một thanh niên người Tây Ban Nha tên là Ignacio Gonzalvez, đã nhập viện tại nhà thương “Bambino Gesù”. Chúng ta cùng cầu nguyện cho bạn ấy và cho sức khỏe của bạn ấy.

Hãy can đảm thực hiện những chọn lựa khó khăn và thưa với Chúa Giêsu rằng: “Lạy Chúa, Chúa là sự sống của con.” “Lạy Chúa, chính Chúa là sự sống của con.” Cảm ơn các con.


Câu hỏi 3 – Tiếng gọi làm việc thiện

Thưa Đức Thánh Cha, con tên là Will, 20 tuổi, đến từ Hoa Kỳ. Con xin được đặt câu hỏi thay mặt cho rất nhiều người trẻ ngoài kia đang khao khát một điều gì đó sâu xa hơn từ trong sâu thẳm tâm hồn. Chúng con bị cuốn hút bởi đời sống nội tâm, cho dù thoạt nhìn chúng con thường bị đánh giá là một thế hệ hời hợt và thiếu suy tư. Nhưng trong sâu thẳm chúng con, chúng con cảm thấy bị thu hút bởi cái đẹp và sự thiện như những nguồn mạch của chân lý. Giá trị của sự thinh lặng, như trong buổi canh thức này, làm chúng con say mê, mặc dù đôi khi nó khiến chúng con sợ hãi vì cảm giác trống rỗng. Thưa Đức Thánh Cha, con muốn hỏi người: làm thế nào để chúng con có thể thực sự gặp gỡ Chúa Phục sinh trong đời sống và chắc chắn về sự hiện diện của Người, ngay cả giữa những thử thách và bất định?

ĐTC: Để khởi động Năm Thánh này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã ban hành văn kiện mang tựa đề Spes non confundit, nghĩa là “Hy vọng không làm thất vọng”. Trong văn kiện ấy, ngài viết: “Trong tâm hồn mỗi người luôn có một niềm hy vọng, như một khát vọng và một sự trông đợi những điều tốt lành sẽ đến” (Spes non confundit, số 1). Trong Kinh Thánh, từ “tâm hồn” thường chỉ đến bản thể sâu thẳm nhất của con người, bao gồm cả lương tâm của chúng ta. Như vậy, hiểu biết của chúng ta về điều thiện phản ánh cách lương tâm của chúng ta đã được hình thành bởi những con người trong cuộc sống của chúng ta: những người đã tử tế với chúng ta, những người đã lắng nghe chúng ta với sự yêu thương, những người đã giúp đỡ chúng ta. Chính những con người ấy đã góp phần nuôi dưỡng chúng ta trong sự thiện và nhờ đó, hình thành nơi chúng ta một lương tâm luôn biết tìm kiếm điều thiện trong những lựa chọn hằng ngày của các con.

Các bạn trẻ thân mến, Chúa Giêsu là người bạn luôn đồng hành với chúng ta trong việc hình thành lương tâm của mình. Nếu các con thật lòng muốn gặp gỡ Chúa Phục sinh, hãy lắng nghe lời Người, tức là Tin Mừng cứu độ. Hãy suy xét về lối sống của mình, và tìm kiếm công lý để xây dựng một thế giới nhân bản hơn. Hãy phục vụ người nghèo, và qua đó làm chứng cho điều thiện mà chính chúng ta luôn muốn nhận được từ những người lân cận. Hãy kết hiệp với Đức Kitô trong Bí tích Thánh Thể. Hãy tôn thờ Chúa Kitô hiện diện trong Bí tích Cực Thánh, nguồn mạch của sự sống đời đời. Hãy học tập, làm việc và yêu thương theo gương Chúa Giêsu, vị Thầy nhân lành luôn bước đi bên cạnh chúng ta.

Khi chúng ta đi tìm kiếm sự thiện, mỗi bước đi chúng ta hãy xin Ngài: “Lạy Chúa, xin ở lại với chúng con” (x. Lc 24:29). Ở lại với chúng con, bởi vì không có Chúa, chúng con không thể làm điều thiện mà chúng con khao khát. Chúa muốn sự thiện hảo cho chúng con; quả thực, chính Chúa là sự thiện hảo của chúng con. Ai gặp được Chúa thì cũng ước ao cho người khác được gặp Chúa, bởi vì lời của Chúa là ánh sáng chói lọi hơn mọi vì sao, soi sáng cả những đêm tối tăm nhất. Đức Thánh Cha Benedict XVI từng nói rằng những người tin thì không bao giờ đơn độc. Nói cách khác, chúng ta gặp gỡ Đức Kitô trong Hội Thánh, nghĩa là trong sự hiệp thông của những người chân thành tìm kiếm Người. Chính Chúa quy tụ chúng ta lại để hình thành nên một cộng đoàn, không phải một cộng đoàn bất kỳ nào đó, nhưng là cộng đoàn của những người tín hữu nâng đỡ nhau. Thế giới hôm nay đang rất cần những nhà truyền giáo Tin Mừng là những chứng nhân của công lý và hoà bình! Tương lai đang rất cần những người nam và nữ trở thành chứng nhân của niềm hy vọng! Các bạn trẻ thân mến, đó chính là sứ mạng mà Chúa Phục sinh trao phó cho từng người chúng ta!

Thánh Augustinô đã viết: “Chúa thôi thúc chúng con tìm niềm vui trong việc ngợi khen Chúa, bởi vì Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và lòng chúng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ ngơi trong Chúa… Lạy Chúa, con sẽ tìm kiếm Chúa… và kêu cầu Chúa chính là một hành động tin vào Chúa” (Confessions, quyển I, chương 1). Các bạn trẻ thân mến, dựa vào lời đó của Thánh Augustinô, và để đáp lại câu hỏi của các con, cha muốn mời gọi mỗi người trong các con hãy thân thưa với Chúa rằng: “Thưa Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì đã gọi con. Ước muốn của con là được ở lại như một người bạn của Chúa, để khi ôm lấy Chúa, con cũng có thể trở thành bạn đồng hành trên đường của bất cứ ai con gặp. Lạy Chúa, xin ban ơn để những ai gặp con cũng có thể gặp được chính Chúa, ngay cả qua những giới hạn và yếu đuối của con.” Khi cầu nguyện những lời này, cuộc đối thoại giữa chúng ta sẽ tiếp tục mỗi khi chúng ta nhìn lên Đức Kitô chịu đóng đinh, vì tâm hồn chúng ta sẽ được kết hiệp trong Người. Mỗi khi chúng ta thờ lạy Đức Kitô trong Bí tích Thánh Thể, tâm hồn chúng ta sẽ được hiệp nhất trong Người.

Và cuối cùng, lời cầu nguyện của cha cho các con là mong các con hãy kiên vững trong đức tin, với niềm vui và lòng can đảm! Và chúng ta cùng thưa: “Lạy Chúa Giêsu, con cảm tạ Chúa vì đã yêu thương con.” Lạy Chúa, xin ở lại với chúng con.

_____________________

Lời Đức Thánh Cha cuối buổi Canh thức:

Cha cảm ơn ca đoàn và các nhạc công: cảm ơn các bạn đã đồng hành với chúng ta! Cảm ơn tất cả các con! Giờ thì hãy nghỉ ngơi nhé. Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại đây vào sáng mai để cùng cử hành Thánh Lễ. Chúc các con những điều tốt đẹp nhất! Chúc các con ngủ ngon!


[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 3/8/2025]


Thứ Hai, 4 tháng 8, 2025

Hãy khát khao những điều cao cả! Bài giảng và hình ảnh của Đức Thánh Cha

Hãy khát khao những điều cao cả! Bài giảng và hình ảnh của Đức Thánh Cha

Hãy khát khao những điều cao cả! Bài giảng và hình ảnh của Đức Thánh Cha

Antoine Mekary | ALETEIA


Kathleen N. Hattrup

03/08/25


“Chúng ta đừng lừa dối lòng mình bằng cách cố gắng thỏa mãn nó bằng những sự bắt chước rẻ tiền! Trái lại, chúng ta hãy lắng nghe tiếng lòng mình!”

Đức Thánh Cha Lêô XIV đã kết thúc sự kiện lớn đầu tiên với giới trẻ bằng lời cam đoan rằng ngài đang mong chờ sự kiện tiếp theo: Ngày Giới trẻ Thế giới tại Seoul, với thời gian ngài đã ấn định là từ ngày 3 đến ngày 8 tháng Tám năm 2027.

Hãy khát khao những điều cao cả! Bài giảng và hình ảnh của Đức Thánh Cha


Sau đây là bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh lễ bế mạc, một phần bằng tiếng Anh.

________________________________________

Các con thân yêu,

Sau buổi Canh thức Cầu nguyện tối qua, hôm nay chúng ta lại quy tụ để cử hành Bí tích Thánh Thể, Bí tích mà Chúa đã trao ban trọn vẹn chính mình Ngài cho chúng ta. Hôm nay, chúng ta có thể tưởng tượng chính chúng ta đang lặp lại cuộc hành trình của các môn đệ trên đường Emmau vào chiều Phục sinh (x. Lc 24:13-35): họ rời Giêrusalem trong nỗi sợ hãi và thất vọng, tin rằng sau cái chết của Chúa Giêsu, chẳng còn gì để mong đợi, chẳng còn gì để họ đặt hy vọng. Nhưng sau đó họ đã gặp được Chúa trên đường đi, chào đón Ngài làm bạn đồng hành, lắng nghe Ngài giải thích Kinh Thánh, và rồi nhận ra Ngài khi bẻ bánh. Mắt họ được mở ra, và tin vui Phục sinh đã tìm được chỗ đứng trong lòng họ.

Phụng vụ hôm nay không trực tiếp nhắc đến trình thuật này, nhưng mời gọi chúng ta suy ngẫm về những gì phụng vụ kể: cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô phục sinh, Đấng biến đổi cuộc đời chúng ta và soi sáng những tình cảm, ước muốn cũng như suy nghĩ của chúng ta.

Bài đọc thứ nhất, trích Sách Giảng viên, mời gọi chúng ta biết chấp nhận kinh nghiệm về những giới hạn của mình, như hai môn đệ năm xưa, và bản chất chóng qua của mọi sự (x. Gv 1:2; 2:21-23). Tương tự như vậy, Thánh vịnh Đáp ca trình bày cho chúng ta hình ảnh “cỏ đồng trổi mọc ban mai… nở hoa vươn mạnh sớm ngày, chiều về ủ rũ tàn phai chẳng còn” (Tv 90:5-6). Đây là những lời nhắc nhở mạnh mẽ, có thể khiến chúng ta giật mình, nhưng không nên làm chúng ta sợ hãi như thể đó là những vấn đề “kiêng kỵ” cần tránh. Thật ra, sự mong manh mà những lời này đề cập đến lại chính là một phần trong sự kỳ diệu của công trình tạo dựng. Hãy nghĩ đến hình ảnh của đồng cỏ: chẳng phải một cánh đồng hoa thì rất đẹp sao? Dĩ nhiên, nó rất mong manh, được tạo thành từ những thân cuống nhỏ mảnh mai, dễ bị khô héo, bị uốn cong và gãy đứt. Nhưng ngay sau đó, những bông hoa này liền được thay thế bằng những bông hoa mới tiếp tục trổ lên, được nuôi dưỡng và cung cấp màu mỡ dồi dào bởi những bông hoa trước đó khi chúng mục nát trên mặt đất. Đây là cách thức để cánh đồng tồn tại: nhờ sự tái sinh không ngừng. Ngay cả trong những tháng mùa đông lạnh giá, khi mọi thứ dường như ngủ yên, thì sức sống của nó vẫn âm thầm chuyển động dưới lòng đất, chuẩn bị nở rộ thành ngàn sắc màu khi mùa xuân đến.

Các bạn thân mến, chúng ta cũng vậy, chúng ta được tạo dựng theo cách ấy, chúng ta được tạo dựng vì mục đích này. Chúng ta không được tạo dựng để sống một cuộc đời trong đó mọi thứ được coi là tất nhiên và phẳng lặng, mà để sống một cuộc đời không ngừng được đổi mới qua sự dâng hiến trong tình yêu. Đây là lý do tại sao chúng ta liên tục khao khát một điều gì đó “lớn lao hơn” mà không thực tại được tạo dựng nào có thể ban cho chúng ta; chúng ta cảm thấy một cơn khát sâu thẳm và cháy bỏng mà không thức uống nào trên thế gian này có thể thỏa mãn. Nhận biết điều này, chúng ta đừng lừa dối lòng mình bằng cách cố gắng thỏa mãn nó bằng những sự bắt chước rẻ tiền! Trái lại, chúng ta hãy lắng nghe tiếng lòng mình! Chúng ta hãy biến cơn khát này thành một chiếc ghế thang, giống như những đứa trẻ đứng kiễng chân lên, để nhìn qua khung cửa sổ của cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa. Khi đó chúng ta sẽ nhận ra mình đang ở trước mặt Ngài, Đấng đang chờ đợi chúng ta, đang nhẹ nhàng gõ cửa sổ tâm hồn chúng ta (x. Kh 3:20). Thật là đẹp, nhất là ở tuổi trẻ, khi rộng mở tâm hồn để Ngài bước vào, và lên đường cùng Ngài trong cuộc phiêu lưu hướng về sự vĩnh cửu.

Thánh Augustinô, khi suy ngẫm về hành trình tìm kiếm Thiên Chúa cách mãnh liệt, đã tự hỏi: “Vậy, đối tượng của niềm hy vọng của chúng ta là gì […]? Có phải là đất không? Không. Có phải là điều gì đó đến từ mặt đất, chẳng hạn như vàng, bạc, cây cối, mùa màng, hay nước chăng […]? Những điều này thật dễ chịu, những điều này thật đẹp, những điều này thật tốt lành” (Sermo 313/F, 3). Và kết luận ngài đưa ra là: “Hãy tìm Đấng đã tạo dựng ra chúng, Ngài chính là niềm hy vọng của bạn” (ibid.). Suy nghĩ về hành trình của bản thân, ngài cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, Chúa ở trong con, nhưng con lại ở ngoài, và con đã tìm kiếm Chúa ở đó […] Chúa cất tiếng gọi, Chúa đã hét to lên, và Chúa đã phá tan sự điếc của con. Chúa đã chiếu sáng rực rỡ, Chúa đã chiếu soi và xua tan sự mù lòa của con. Chúa đã thổi hương thơm của Ngài trên con; con đã hít thở và bây giờ con khao khát Chúa. Con đã được nếm thử Chúa (x. Tv 34:8; 1 Pr 2:3) bây giờ con càng đói khát hơn nữa (x. Mt 5:6; 1 Cr 4:11); Chúa đã chạm vào con, và con bừng cháy vì sự bình an của Chúa” (Tự thú, 10, 27).

Anh chị em thân mến, những lời này thật đẹp vô cùng và chúng nhắc nhở chúng ta về những điều Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói với các bạn trẻ như các con ở Lisbon trong Ngày Giới trẻ Thế giới: “Chúng ta đang đứng trước những câu hỏi lớn không có câu trả lời dễ dàng hoặc ngay lập tức, nhưng lại thách đố chúng ta tiếp tục cuộc hành trình, vượt lên chính mình và vượt ra ngoài cái hiện tại ở đây và ngay lúc này. […] Chúng ta được mời gọi đến một điều cao hơn, và chúng ta sẽ không bao giờ có thể bay cao nếu chúng ta không cất cánh trước đã. Vì thế, đừng hoảng sợ nếu chúng ta cảm thấy một cơn khát trong lòng, một khao khát khôn nguôi, thao thức để kiếm tìm ý nghĩa và tương lai […] Hãy đừng sống uể oải, nhưng phải sống động!” (Diễn văn trước các Sinh viên Đại học, ngày 3 tháng 8 năm 2023).

Có một câu hỏi cháy bỏng trong lòng chúng ta, một nhu cầu về sự thật mà chúng ta không thể bỏ qua, nó khiến chúng ta phải tự hỏi: Đâu là hạnh phúc đích thực? Ý nghĩa đích thực của cuộc sống là gì? Điều gì có thể giải thoát chúng ta khỏi bị mắc kẹt trong sự vô nghĩa, sự nhàm chán và sự tầm thường?

Trong những ngày qua, các con đã có nhiều trải nghiệm tuyệt vời. Các con đã gặp gỡ những bạn trẻ khác từ khắp nơi trên thế giới và thuộc nhiều nền văn hóa khác nhau. Các con đã trao đổi kiến thức, chia sẻ những mong đợi và đối thoại với thành phố qua nghệ thuật, âm nhạc, công nghệ và thể thao. Tại Trường đua Circus Maximus, các con đã đến với Bí tích Hòa giải và lãnh nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa, xin Ngài trợ giúp để sống một cuộc đời tốt lành.

Qua tất cả những điều ấy, các con có thể nắm bắt được một điểm quan trọng: sự viên mãn của cuộc sống chúng ta không phụ thuộc vào những gì chúng ta tích trữ hoặc những gì chúng ta sở hữu, như chúng ta đã nghe trong Tin Mừng hôm nay, (x. Lc 12:13-21). Trái lại, sự viên mãn hệ tại ở những gì chúng ta vui tươi đón nhận và chia sẻ (x. Mt 10:8-10; Ga 6:1-13). Mua sắm, tích trữ và tiêu dùng là chưa đủ. Chúng ta cần ngước mắt nhìn lên, nhìn lên “những gì thuộc thượng giới” (Cl 3:2), để nhận ra rằng mọi sự trên thế gian chỉ có ý nghĩa khi chúng phục vụ để kết hiệp chúng ta với Thiên Chúa và với anh chị em của chúng ta trong đức ái, giúp chúng ta lớn lên trong “lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại” (Cl 3:12), trong tha thứ (x. ibid., c. 13) và trong bình an (x. Ga 14:27), tất cả đều noi gương Đức Kitô (x. Pl 2:5). Và như thế, chúng ta sẽ trưởng thành trong sự hiểu biết ngày càng sâu sắc hơn về ý nghĩa của niềm hy vọng không làm chúng ta thất vọng, vì tình yêu của Thiên Chúa đã được đổ vào lòng chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần, Đấng được ban cho chúng ta (x. Rm 5:5).

Các bạn trẻ thân mến, Chúa Giêsu là niềm hy vọng của chúng ta. Như Thánh Gioan Phaolô II nói rằng chính Người “là Đấng khơi dậy trong các con ước muốn làm một điều gì đó lớn lao trong cuộc đời của các con […] để dấn thân… hoàn thiện bản thân và xã hội, làm cho thế giới trở nên nhân bản và huynh đệ hơn.” (Ngày Giới trẻ Thế giới XV, Canh thức Cầu nguyện, ngày 19 tháng 8 năm 2000). Chúng ta hãy giữ sự hiệp nhất với Người, hãy ở lại trong tình bạn của Người, luôn mãi vun đắp qua việc cầu nguyện, chầu Thánh Thể, rước lễ, xưng tội thường xuyên, và sống bác ái quảng đại, noi gương Chân phước Piergiorgio Frassati và Chân phước Carlo Acutis, những vị sẽ sớm được tuyên phong thánh. Hãy khao khát những điều cao cả, khao khát sự thánh thiện, ở bất cứ nơi nào các con sống. Đừng chấp nhận điều ít hơn. Khi ấy các con sẽ thấy ánh sáng của Tin Mừng lớn lên mỗi ngày, trong các con và ở chung quanh các con.

Cha phó thác các con cho Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của Niềm Hy vọng. Với sự phù trợ của Mẹ, khi các con trở về quê hương trong những ngày tới ở mọi nơi trên thế giới, hãy tiếp tục hân hoan tiến bước theo chân của Đấng Cứu Chuộc, và lan tỏa nhiệt huyết cũng như chứng tá đức tin của mình đến mọi người mà các con gặp gỡ! Chúc các con chuyến đi về nhà bình an!


[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 3/8/2025]