Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Lời của Đức Thánh Cha trong Đêm Canh Thức Cầu nguyện cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới 32

Lời của Đức Thánh Cha trong Đêm Canh Thức Cầu nguyện cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới 32

‘Các bạn trẻ thân mến, hãy dũng cảm! “Nhưng, thưa cha, con đã phạm tội, con đã vấp ngã quá nhiều lần …” Cha chợt nhớ đến một bài hát  Alpine rất hay, mà các hướng đạo sinh Alpine hát như vầy: “Trong kỹ thuật leo cây, điều quan trọng không phải là tránh không bị ngã, nhưng là đừng ngã lòng.” Hãy tiến lên! Chúng con vấp ngã? Đứng dậy và tiến lên.’
10 tháng Tư, 2017
Lời của Đức Thánh Cha trong Đêm Canh Thức Cầu nguyện cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới 32
Pope At Vigil - CTV Screenshot
Lúc 6:30 chiều thứ Bảy, 8 tháng Tư, 2017, một đêm canh thức cầu nguyện được tổ chức tại Vương cung Thánh đường Thánh Mary Major, để chuẩn bị cho Ngày Giới trẻ Thế giới thứ 32, sẽ được tổ chức ngày mai ở cấp giáo phận, với chủ đề “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả” (Lc 1:49).
Đêm Canh thức được tổ chức bởi Tổng thư ký của Thượng Hội đồng Giám mục, kết hợp với Thánh bộ Giáo dân, Gia đình và Sự sống cùng với Giáo phận Lazio.
Buổi họp mặt được bắt đầu bằng các bài hát, bài đọc và chứng ngôn của các bạn trẻ của Roma và Lazio.
Trong suốt buổi canh thức, sau những chứng ngôn của một Nữ tu và một bạn trẻ, Đức Thánh Cha có một bài giáo huấn ứng khẩu cho các bạn trẻ.
Dưới đây là bản dịch (tiếng Anh) của bài giáo huấn của Đức Thánh Cha.
* * *
Các bạn trẻ thân mến,
Cảm ơn các con đã đến đây! Tối nay là một sự khởi đầu cho hai việc: khởi đầu của hành trình tiến đến Thượng Hội đồng, với một cái tên dài: “Giới trẻ, Đức tin và Nhận Thức Ơn gọi,” nhưng chúng ta cứ gọi là: “Thượng Hội đồng của Giới trẻ,” nó dễ hiểu hơn! Và sự khởi đầu thứ hai của hành trình tiến đến Panama: Đức Tổng Giám mục của Panama có mặt ở đây [ngài chỉ vào đức tổng giám mục và nói]. Xin chào Đức Tổng Giám mục!
Chúng ta đã nghe Tin mừng, chúng ta đã cầu nguyện, chúng ta đã hát, chúng ta đã dâng hoa lên Đức Bà, Mẹ của chúng ta, và chúng ta đã vác Thánh giá, Thánh giá đến từ Krakow và ngày mai sẽ được chuyển qua cho các bạn trẻ của Krakow — từ Krakow đến Panama và trong khoảng giữa thời gian này, là Thượng Hội đồng, trong đó không một bạn trẻ nào cảm thấy bị loại trừ! “Nhưng … chúng ta tổ chức Thượng Hội đồng cho các bạn trẻ Công giáo …  cho các bạn trẻ thuộc các hiệp hội Công giáo, để nó được vững mạnh hơn …” Không! Thượng Hội đồng này là Thượng Hội đồng cho của các bạn trẻ! Giới trẻ là các nhân vật chính của nó. “Nhưng người trẻ cảm thấy họ là những người bất khả tri?” Đúng! “Và người trẻ cũng có niềm tin hờ hững? Đúng! “Rồi người trẻ cũng là những người xa lánh Giáo hội?” Đúng! “Và người trẻ là những người – cha chẳng biết còn những câu nào nữa … có lẽ còn một vài – những bạn trẻ cảm thấy mình là người vô thần? Đúng! Đây là Thượng Hội đồng cho giới trẻ, và tất cả mọi người muốn nghe tiếng nói của chúng con. Mỗi người trẻ đều có điều gì đó để nói với người khác, có điều gì đó để nói với người lớn, có gì đó để nói với các linh mục, với các nữ tu, với các Giám mục và Giáo hoàng. Tất cả đều cần lắng nghe chúng con!
Chúng ta cùng nhớ lại một chút về Krakow; Thánh giá nhắc chúng ta nhớ lại. Cha nói đến hai điều ở đó, chắc có bạn nào còn nhớ: thật khủng khiếp khi nhìn thấy một bạn trẻ về hưu ở tuổi 20; và cũng thật kinh khủng khi nhìn thấy một bạn trẻ sống cuộc đời trên ghế trường kỷ, đúng như thế không? — Đừng là những người trẻ tuổi “về hưu” hay người trẻ của “ghế trường kỷ.”
Nhưng chúng con là những con người trẻ đang tiến bước, những người trẻ đang trên đường đi, những người trẻ đang tiến lên, người này bên cạnh người kia, và cùng nhìn về tương lai! Chúng ta đã lắng nghe Tin mừng (x. Lc 1:39-45). Khi Mẹ Maria nhận được hồng ân đó, ơn gọi vĩ đại đó để đem ơn sủng của Thiên Chúa đến cho chúng ta, Tin mừng kể rằng, Mẹ cũng nghe tin người chị họ lớn tuổi của Mẹ đang mang thai một đứa con và đang cần được giúp đỡ, Mẹ liền “hối hả lên đường,” – hối hả! Thế giới hôm nay đang cần những người trẻ bước đi “hối hả,” những người không mệt mỏi trong bước đi hối hả, cần những người trẻ có ơn gọi nghe thấy được cuộc sống đang trao cho họ một sứ mạng. Và, như Maria Lisa [một chị nữ tu trẻ] thường xuyên nói trong chứng ngôn của chị, tuổi trẻ lên đường. Chị kể lại toàn bộ trải nghiệm của chị: đó là một sự trải nghiệm lên đường. Chúng ta đang cần những bạn trẻ lên đường. Toàn thế giới chỉ có thể thay đổi nếu giới trẻ biết lên đường. Nhưng đây là một bi kịch của thế giới chúng ta: những người trẻ – và đây cũng là bi kịch của giới trẻ hôm nay! – là giới trẻ thường bị từ chối. Họ không có việc làm, họ không có một lý tưởng để noi theo, học vấn thì thiếu, sự hội nhập cũng thiếu … Quá nhiều người trẻ đã phải chạy trốn, di cư sang những vùng đất khác…. Người trẻ hôm nay, khó mà nói lên điều này, nhưng họ thường là những vật liệu bị từ bỏ. Và chúng ta không thể dung thứ cho điều này! Và chúng ta phải tổ chức Thượng Hội đồng này để nói: “Chúng tôi tuổi trẻ đang ở đây!” Và chúng ta sẽ đến Panama để nói: “Chúng tôi tuổi trẻ đang ở đây, đang trên đường. Chúng tôi không muốn là những vật liệu bị loại bỏ! Chúng tôi có giá trị để cho đi.”

Cha nghĩ, khi Pompeo đang nói [chứng ngôn của anh]: có hai lần bạn ấy gần như bước đến ranh giới trở thành nguyên liệu bị loại bỏ, lúc 8 tuổi và 18 tuổi. Và bạn ấy đã làm được. Bạn đã có thể đứng lên. Và, khi bạn nhìn đến chân trời – Maria Lisa cũng nói đến điều này – cuộc sống luôn làm chúng ta ngạc nhiên. Cả hai đều nói điều này.
Chúng ta đang trên hành trình tiến đến Thượng Hội đồng và đến Panama. Và con đường này thì khá mạo hiểm, nhưng nếu một người trẻ không mạo hiểm, bạn ấy trở thành người già. Vì vậy anh ta phải mạo hiểm.
Maria Lisa nói rằng sau Bí tích Thêm sức cô ấy đã xa lánh Giáo hội. Chúng con biết rằng ở nước Ý đây Bí tích Thêm sức được gọi là Bí tích tạm biệt! Sau Thêm sức, người ta không trở lại nhà thờ nữa. Và tại sao? Vì có quá nhiều bạn trẻ không biết phải làm gì … Và cô ấy [Maria Lisa] đã không bao giờ dừng lại, bạn ấy luôn trên đường: có khi trên những đoạn đường u tối, trên những đoạn đường không có ánh đèn, không có lý tưởng hoặc với những lý tưởng mà bạn ấy không hiểu rõ; tuy nhiên, cuối cùng bạn ấy đã làm được. Giới trẻ phải mạo hiểm trong đời, chúng con phải mạo hiểm. Hôm nay chúng con phải chuẩn bị cho tương lai; tương lai ở trong đôi tay của chúng con – tương lai ở trong đôi bàn tay của chúng con.
Trong Thượng Hội đồng, toàn thể Giáo hội mong muốn nghe tiếng nói của giới trẻ: họ nghĩ gì, họ cảm nhận thế nào, họ muốn gì, họ phê phán những gì và họ cảm thấy hối lỗi về những điều gì – mọi điều. Giáo hội đang cần thêm Mùa Xuân, Mùa Xuân là mùa của tuổi trẻ.
Và thêm nữa, cha muốn mời gọi chúng con hãy cam kết trên con đường này, con đường đến Thượng Hội đồng và đến Panama, và làm việc này với niềm vui, thực hiện với những khát vọng của chúng con, không một chút e sợ, không ngại ngùng, hãy làm một cách can đảm. Can đảm là rất cần thiết. Và tìm cách tìm ra được vẻ đẹp trong những điều nhỏ nhặt, như Pompeo nói, vẻ đẹp mỗi ngày: ngắm nhìn nó, đừng đánh mất nó. Và với tâm tình tạ ơn vì chúng con là ai: “Con được như vầy: xin tạ ơn!” Quá nhiều lần trong cuộc đời chúng ta lãng phí thời gian tự hỏi mình: “Nhưng tôi là ai?” Chúng con có thể tự hỏi mình chúng con là ai và dành cả cuộc đời để cố tìm ra mình là ai. Nhưng hãy tự hỏi: Tôi là để cho ai?” Như Đức Mẹ của chúng ta, Mẹ có thể đã tự hỏi: “Ngay lúc này, tôi là để cho ai? Cho người chị họ của tôi,” và Mẹ lên đường. Tôi là để cho ai, không phải tôi là ai: câu này phải để sau, đúng, nó là câu hỏi cần phải hỏi, nhưng trên tất cả tại sao phải có một công việc, một công việc cho suốt cuộc đời, một công việc để bắt chúng con phải suy tư, bắt  chúng con cảm nhận, bắt chúng con phải làm việc. Ba ngôn ngữ: ngôn ngữ của trí óc, ngôn ngữ của con tim, và ngôn ngữ của đôi tay – và luôn luôn phải sẵn sàng.
Và có một điều khác cha muốn nói với chúng con: Thượng Hội đồng không phải là một “phòng tiếp khách.” Ngày Giới trẻ Thế giới không phải là một “phòng tiếp khách” hay một điều gì đó hay hay rồi sau đó là “tạm biệt, tôi quên rồi.” Không, sự cụ thể! Cuộc sống đòi buộc chúng ta phải cụ thể. Tính cụ thể rất cần trong văn hóa hay thay đổi này và ơn gọi của chúng con là tính cụ thể.
Và cha muốn đúc kết … đã có một bài nói chuyện cha viết sẵn, nhưng sau khi gặp chúng con, sau khi nghe hai chứng ngôn, chợt hiện lên trong cha tất cả những điều phải nói với chúng con: sẽ có những lúc chúng con chẳng hiểu bất cứ điều gì, tối tăm, những giây phút kinh khủng, những giây phút đẹp đẽ, những giây phút tối tăm, những giây phút huy hoàng … nhưng có một điều khác nữa cha muốn nhấn mạnh. Chúng ta đang trong thời điểm hiện tại. Ở tuổi của cha, cha chuẩn bị ra đi … không ư? [ngài cười] Ai bảo đảm được sự sống? Chẳng ai có thể. Tuổi của chúng con còn có tương lai phía trước. Với giới trẻ hôm nay, với giới trẻ cuộc sống đòi hỏi phải có một sứ mạng, Giáo hội yêu cầu nơi họ một sứ mạng, và cha muốn trao cho chúng con sứ mạng này: hãy trở về và nói chuyện với ông bà của chúng con. Ngày nay chúng ta cần điều này hơn bao giờ hết, chúng ta cần cầu nối này, cần đối thoại giữa ông bà và người trẻ, giữa người già và người trẻ. Trong chương Ba, câu hai, ngôn sứ Giô-en nói điều này với chúng ta, như là một dự ngôn: “Con trai con gái các ngươi sẽ trở thành ngôn sứ, người già được báo mộng,” cụ thể là, với những dự ngôn họ sẽ biến thành hành động cụ thể để tiến bước. Đây là trách nhiệm cha trao cho chúng con nhân danh Giáo hội: hãy nói chuyện với người lớn tuổi. “Nhưng chán lắm … lúc nào họ cũng nói cùng một chuyện …” Không, hãy lắng nghe người lớn tuổi. Hãy nói chuyện với họ và hỏi họ về mọi việc. Hãy để cho họ được báo mộng và lấy ra từ những báo mộng đó để tiến bước, để làm ngôn sứ và để biến những dự ngôn đó thành hiện thực. Đây là sứ mạng ngày nay của chúng con; đây là sứ mạng mà Giáo hội yêu cầu nơi chúng con hôm nay.
Các bạn trẻ thân mến, hãy dũng cảm! “Nhưng, thưa cha, con đã phạm tội, con đã vấp ngã quá nhiều lần …” Cha chợt nhớ đến một bài hát  Alpine rất hay, mà các hướng đạo sinh Alpine hát như vầy: “Trong kỹ thuật leo cây, điều quan trọng không phải là tránh không bị ngã, nhưng là đừng ngã lòng.” Hãy tiến lên! Chúng con vấp ngã? Đứng dậy và tiến lên. Nhưng hãy nghĩ về những gì cha ông của chúng con ước mơ, những gì các ông già bà già mơ ước. Hãy làm cho họ nói lên, đón lấy những lời đó và xây dựng những chiếc cầu nối cho tương lai. Đây là nhiệm vụ và là sứ mạng mà Giáo hội trao phó cho chúng con hôm nay.
Cám ơn chúng con rất nhiều vì lòng can đảm của chúng con, và … hẹn gặp chúng con ở Panama! Cha không biết cha sẽ có mặt ở đó hay không, nhưng Đức Giáo hoàng sẽ đến đó. Và ở Panama, Đức Giáo hoàng sẽ hỏi chúng con: “Chúng con đã nói chuyện với người lớn tuổi hay chưa? Chúng con đã nói chuyện với người già hay chưa? Chúng con đã đón lấy giấc mơ của người già và biến nó thành một lời dự ngôn cụ thể hay chưa?” Đây là trách nhiệm của chúng con. Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng con. Hãy cầu nguyện cho cha, và tất cả chúng ta hãy cùng chuẩn bị, tất cả cùng nhau, cho Thượng Hội đồng và cho Panama.
Cảm ơn chúng con.
[Văn bản gốc: tiếng Ý] [Bản dịch (tiếng Anh) của Virginia M. Forrester]

[Nguồn: zenit]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 11/04/2017]


Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxico Chúa Nhật Lễ Lá: “Chúng ta chỉ có một Chúa duy nhất là chính Người”

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxico Chúa Nhật Lễ Lá: “Chúng ta chỉ có một Chúa duy nhất là chính Người”

“Giê-su, đức Vua khiêm nhường của công bình, thương xót và bình an” (Văn bản đủ)
9 tháng Tư, 2017
Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxico Chúa Nhật Lễ Lá: “Chúng ta chỉ có một Chúa duy nhất là chính Người”
Palm Sunday 2017, CTV
Ngày Chúa nhật Lễ Lá, 9 tháng Tư, 2017, Đức Thánh Cha Phanxico thúc đẩy sự chiêm ngắm Đức Giê-su “không chỉ trong hình ảnh, hay tranh vẽ, hay thậm chí trong những video” nhưng “trong rất nhiều những người anh em, chị em của chúng ta … những người đang đau khổ.” Chúa Giê-su ở trong họ, trong mỗi con người họ, và với một khuôn mặt biến dạng, với một giọng nói tan vỡ, Người xin được nhìn đến, được công nhận, được yêu thương,” ngài nhấn mạnh trong Thánh Lễ dâng trong Quảng trường Thánh Phê-rô, trước sự hiện diện của 50.000 người hành hương và khách thăm viếng.
“Chúng ta chỉ có một Chúa duy nhất là chính Ngài: Đức Giê-su, đức Vua khiêm nhường của công bình, thương xót và bình an,” Đức thánh Cha nói.
Dưới đây là bản dịch (tiếng Anh) của Tòa Thánh bài giảng của Đức Thánh Cha.
AK/VF
Bài giảng của Đức Thánh Cha
Có thể nói Lễ kỷ niệm hôm nay buồn vui lẫn lộn. Nó vừa vui vừa buồn. Chúng ta kỷ niệm việc Chúa đi vào thành Giê-ru-sa-lem trong tiếng hô vang của các môn đệ của Người tung hô Người là vua. Tuy nhiên chúng ta cũng long trong tuyên xưng trình thuật Tin mừng về Cuộc Thương Khó của Người. Trong sự đối nghịch đắng cay này, con tim chúng ta trải nghiệm một chút những gì chính Chúa Giê-su đã cảm nhận trong con tim của Người ngày hôm đó, khi Người vui mừng cùng với bạn bè của Người và khóc thương Giê-ru-sa-lem.
Trong ba mươi hai năm qua, khía cạnh vui mừng của Chúa nhật này đã được làm phong phú lên bởi sự hăng hái của giới trẻ, nhờ có lễ mừng Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Năm nay được mừng ở cấp giáo phận, nhưng tại đây trong Quảng trường Thánh Phê-rô nó sẽ được đánh dấu bởi giây phút xúc động và đầy ý nghĩa khi thập giá của Ngày Giới Trẻ Thế Giới được chuyển từ giới trẻ Kraków sang cho giới trẻ Panama.
Tin mừng chúng ta nghe trước cuộc rước (x. Mt 21:1-11) mô tả Chúa Giê-su đi xuống từ Núi Cây Dầu trên lưng ngựa con chưa bao giờ có người cưỡi. Trình thuật kể lại sự hăng hái của các tông đồ tung hô Thầy bằng những tiếng reo hò hân hoan, và chúng ta có thể vẽ nên trong đầu hình ảnh phấn khởi của trẻ em và giới trẻ trong thành  tham gia vào không khí hân hoan. Chính Chúa Giê-su nhìn thấy sự chào đón hân hoan này là một sức mạnh không thể chống lại do ý định của Thiên Chúa. Với những người Pha-ri-sêu xúc phạm, Người nói: “Tôi bảo các ông: họ mà làm thinh, thì sỏi đá cũng sẽ kêu lên!” (Lc 19:40). Tuy nhiên Chúa Giê-su, trong sự kiện toàn Kinh Thánh, Người đi vào thành thánh theo cách này không đưa đến con đường lầm lạc của những ảo vọng, không phải tiên tri thời đại mới, không phải người mạo danh. Hơn thế, Người là đấng Mê-xi-a Đấng đến trong thân phận của một người phục vụ, người phục vụ của Thiên Chúa và con người, và bước vào cuộc khổ nạn. Người là “bệnh nhân” vĩ đại, chịu đựng mọi sự đau khổ của nhân loại.
Vì vậy khi chúng ta hân hoan tung hô đức Vua của chúng ta, chúng ta cũng hãy nghĩ đến những nỗi đau mà Người sẽ phải chịu trong tuần này. Chúng ta hãy nghĩ đến mọi sự vu khống và lăng nhục, mọi mưu chước và sự phản bội, sự bỏ rơi và phát xét bất công, những roi đòn và vòng mão gai … Và cuối cùng, con đường thập giá dẫn đến sự đóng đinh.
Người đã nói điều này rất rõ với các tông đồ:  “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16:24). Chúa Giê-su không bao giờ hứa sự vinh quang và thành công. Các Tin mừng nói rất rõ điều này. Người vẫn luôn cảnh báo với những người bạn của Người rằng đây là con đường của Người, và chiến thắng cuối cùng sẽ đạt được qua khổ nạn và thập giá. Và điều này cũng là sự thật với chúng ta. Chúng ta hãy xin ơn sủng trung thành đi theo Chúa Giê-su, không phải trong lời nói nhưng trong hành động. Chúng ta cũng hãy xin ơn sủng biết kiên nhẫn vác thánh giá của riêng mình, không từ chối hay gạt sang một bên, nhưng khi nhìn đến Người, đón nhận lấy và vác thánh giá mỗi ngày.
Chúa Giê-su, Đấng nhận được những lời tung hô của đám đông, biết rất rõ rằng chẳng mấy lúc nữa sẽ là những tiếng hét lên: “Hãy đóng đinh nó!” Người không yêu cầu chúng ta chỉ chiêm ngắm Người trong những bức tranh vẽ và hình ảnh, hay trong video được truyền trên internet. Không. Người hiện diện trong rất nhiều anh em, chị em của chúng ta hôm nay đang chịu những đau khổ như Người: họ đau khổ vì lao động nô lệ, đau khổ vì những thảm kịch gia đình, những bệnh tật … Họ đau khổ vì chiến tranh và khủng bố, đau khổ vì những món lợi được vũ trang và sẵn sàng tấn công. Những phụ nữ và đàn ông bị lừa gạt, bị xúc phạm đến phẩm giá của họ, bị loại bỏ … Chúa Giê-su ở trong họ, trong mỗi con người họ, và với hình dáng tiều tụy và giọng nói bị vỡ tan, người xin được nhìn vào mắt, được đón nhận, được yêu thương.
Đó không phải là một Giê-su khác, nhưng cùng một Giê-su đã đi vào thành Giê-ru-sa-lem giữa những cành lá tung hô vẫy lên. Đó cũng là Giê-su bị đóng đinh trên thập giá và chết giữa hai kẻ tội phạm. Chúng ta chỉ có một Chúa duy nhất chính là Người: Đức Giê-su, đức Vua khiêm nhường của công bình, thương xót và bình an.
© Libreria editrice vaticana

[Nguồn: zenit]



[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 10/04/2017]