Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc

TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc

‘Chúng ta đừng rơi vào cạm bẫy tự thu mình vào vỏ bọc, thờ ơ trước những nhu cầu của anh em và chỉ quan tâm đến những ý thích của mình.’
26 tháng 10, 2016
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
© PHOTO.VA - OSSERVATORE ROMANO
Dưới đây là bản dịch của ZENIT bài giáo huấn của Đức Thánh Cha Phanxico trong buổi tiếp kiến chung sáng nay tại Quảng trường Thánh Phê-rô.
__
GIÁO HUẤN CỦA ĐỨC THÁNH CHA
Anh chị em thân mến, xin chào anh chị em!
Chúng ta tiếp tục suy tư về những mối phúc của lòng thương xót mà Chúa Giê-su đã cho chúng ta biết để giữ đức tin luôn sống động. Quả thật, những mối phúc này cho thấy bằng chứng rằng người Ki-tô hữu không mệt mỏi và không biếng nhác chỉ ngồi chờ cuộc gặp gỡ cuối cùng với Thiên Chúa, nhưng họ ra đi để gặp Ngài mỗi ngày, nhận ra dung nhan của Ngài trong mỗi con người đang xin sự giúp đỡ. Hôm nay chúng ta suy tư về câu nói của Chúa Giê-su: Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc” (Mt 25:35-36). Còn có thời điểm nào phù hợp hơn trong thời đại của chúng ta đối với mối phúc liên quan đến khách lạ. Cuộc khủng hoảng kinh tế, những xung đột vũ trang và những biến đổi khí hậu bắt nhiều người phải di cư. Tuy nhiên, di cư không phải là một hiện tượng mới, nó thuộc về lịch sử của con người. Thật là thiếu kiến thức lịch sử nếu nghĩ rằng thực ra họ chỉ có trong thời đại của chúng ta.
Kinh Thánh cho chúng ta rất nhiều ví dụ cụ thể về di cư. Chỉ cần nghĩ đến Abraham. Tiếng gọi của Thiên Chúa khiến ông phải rời bỏ quê hương và đến một nơi khác: Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi” (St 12:1). Rồi đến dân Israel, từ Ai-cập nơi họ phải làm nô lệ, ra đi suốt 40 năm trong sa mạc đến khi họ đến được Đất Hứa của Thiên Chúa. Chính Gia đình Thánh gia – Mẹ Maria, thánh Giu-se và Hài đồng Giê-su – bị bắt buộc phải di cư trốn chạy khỏi sự đe dọa của Hê-rô-đê: Ông Giu-se liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập.15 Ông ở đó cho đến khi vua Hê-rô-đê băng hà” (Mt 2:14-15). Lịch sử của nhân loại là lịch sử của sự di cư: Tại mọi vĩ độ không ai là người không biết đến hiện tượng di cư.
Trong mối tương quan này, theo dòng chảy qua những thế kỷ chúng ta đã chúng kiến những cách thể hiện tình đoàn kết, cho dù không thiếu những căng thẳng xã hội. Thật không may, ngày nay, bối cảnh khủng hoảng kinh tế đã làm nổi lên những thái độ khép kín và lạnh lùng. Những bức tường và các rào chắn mọc lên ở một số nơi trên thế giới. Đôi lúc dường như công việc thầm lặng của nhiều người, những người hy sinh bản thân theo nhiều cách để giúp và hỗ trợ người tị nạn và di cư bị che lấp bởi sự ồn ào của những người lên tiếng vì tính ích kỷ theo bản năng. Nhưng đóng cửa không phải là một giải pháp; hơn thế nữa nó sẽ dẫn đến kết quả tội phạm buôn người. Con đường duy nhất cho giải pháp là tình đoàn kết — đoàn kết với người nhập cư, đoàn kết với khách lạ.
Sự cam kết của người Ki-tô hữu trong vấn đề này cũng cấp thiết như trong quá khứ. Chỉ cần nhìn lại thế kỷ trước, chúng ta nhớ lại hình ảnh vĩ đại của Thánh Phanxico Cabrini, ngài đã dâng hiến hết cuộc đời, cùng với những người chung chí hướng, cho người nhập cư ở Hoa kỳ. Ngày nay chúng ta cũng cần có những chứng nhân này để lòng thương xót có thể đến được nhiều người thiếu thốn. Đó là một cam kết gồm tất cả mọi người; không ai được loại trừ. Các giáo phận, các giáo xứ, các Hiệp hội Đời sống Tông đồ, các Hội và các Phong trào, cũng như từng cá nhân Ki-tô hữu, tất cả chúng ta được kêu gọi đón nhận những anh chị em đang phải tản cư vì chiến tranh, vì đói, vì bạo lực và vì những tình trạng bất nhân của cuộc sống. Tất cả chúng ta hợp nhau là một sức mạnh to lớn để hỗ trợ cho tất cả những ai đã bị mất quê hương, mất gia đình, mất công việc và mất phẩm giá. Có một câu chuyện nho nhỏ xảy ra vài ngày trước trong thành phố. Một người tị nạn đang tìm đường và một người phụ nữ đến gần ông ta hỏi: “Ông đang tìm gì sao?” Người tị nạn đó không có giầy. Và ông ta nói: “Tôi muốn đến Quảng trường Thánh Phê-rô để đi qua Cửa Thánh.” Người phụ nữ nghĩ: “Ông ta không có giầy, làm sao ông ta đi được?” Và bà gọi một taxi. Nhưng người di cư đó, người tị nạn đó bốc mùi và anh tài xế taxi gần như không muốn cho người kia lên xe, nhưng cuối cùng anh ta cũng để cho ông ấy lên xe. Và, trong suốt chuyến đi, người phụ nữ ngồi cạnh ông ấy hỏi ông ta những chuyện đã biến ông ta thành người tị nạn, người di cư; (mất 10 phút để tới nơi). Người đàn ông kể câu chuyện đau thương, chiến tranh, đói khổ của ông và lý do tại sao ông phải bỏ quê hương để chạy đến đây. Khi họ đến nơi, người phụ nữ mở bóp để trả tiền cho anh tài xế taxi và người tài xế đó, lúc đầu không muốn cho người di cư kia lên xe vì ông ta bốc mùi, nói với người phụ nữ: “Không, thưa bà, tôi đáng lẽ phải trả tiền cho bà vì bà đã cho tôi được nghe câu chuyện làm thay đổi con tim của tôi.” Người phụ nữ này hiểu được nỗi đau của một người tị nạn vì bà mang dòng máu của người Armenia và hiểu được sự đau khổ của dân tộc của bà. Khi chúng ta làm một việc gì đó giống như vậy; ngay lúc đầu chúng ta từ chối vì nó quấy rầy chúng ta, “nhưng … ông ta bốc mùi …” Nhưng rồi cuối cùng, câu chuyện xức ướp hương hoa cho tâm hồn chúng ta và làm chúng ta thay đổi. Hãy nghĩ về câu chuyện này và hãy nghĩ chúng ta có thể làm gì được cho những người tị nạn.
Và mối phúc kia là cho người rách rưới mặc: nếu không lấy lại được phẩm giá cho những người bị mất nó thì còn có ý nghĩa gì không? Chắc chắn, tặng quần áo cho những người không có, nhưng chúng ta cũng hãy nghĩ đến những phụ nữ là nạn nhân của việc buôn người bị quăng ra ngoài đường, hay nghĩ đến những người khác, người ta sử dụng thân thể con người như món hàng buôn bán theo nhiều cách khác nhau. Và còn nữa, không có việc làm, không có nhà cửa, không có đồng lương tương xứng là một hình thức rách rưới, hoặc bị phân biệt đối xử vì sắc tộc hay vì đức tin - tất cả những điều đấy là “sự rách rưới,” trước tình cảnh như vậy người Ki-tô hữu được kêu gọi phải quan tâm, phải chú ý và sẵn sàng hành động.
Anh chị em thân mến, chúng ta đừng rơi vào bẫy tự thu mình vào vỏ bọc, thờ ơ trước những nhu cầu của anh em và chỉ quan tâm đến những thú vui của mình. Chính trong cách chúng ta biết mở lòng ra với người khác sẽ làm cho đời sống trở nên phong phú hơn, các xã hội tái lập lại được hòa bình và các cá nhân tái phục hồi lại phẩm giá trọn vẹn của họ. Và đừng quên người phụ nữ đó, đừng quên người di dân bốc mùi đó và đừng quên người lái xe được thay đổi tâm hồn bởi người di dân.

[Văn bản gốc: tiếng Ý] [Bản dịch tiếng Anh của ZENIT]

Lời chào bằng tiếng Ý
Một lời chúc nồng hậu nhất xing gửi đến những anh chị em hành hương nói tiếng Ý! Cha rất vui được đón tiếp tín hữu của Địa phận Ivrea, cùng với Đức Giám mục, Đức ông Edoardo Cerrato; những linh mục thuộc hội “Fidei Donum”của giáo phận Brescia; giáo phận quảng đại đã tặng ban những linh mục “Fidei Donum”  …; và các nữ tu tham dự buổi họp do USMI tổ chức. Anh chị em thân mến, nguyện xin cho chuyến hành hương năm thánh làm hồi sinh tình hiệp nhất của anh chị em với vị kế nhiệm thánh Phê-rô và Giáo hội hoàn vũ và làm cho anh chị em thành những chứng nhân của Lòng Chúa Thương Xót trong các Giáo hội địa phương của anh chị em.
Tôi xin chào các chuyên gia của bệnh viện Umberto I Polyclinic, với những trẻ em bị ảnh hưởng bởi hội chứng Apert và thân nhân của các em; những tham dự viên của hội nghị quốc gia của Tổ chức cấy ghép các Bộ phận cơ thế; Hiệp hội Welcome Network (mạng lưới chào đón); Những Nữ tử của Hội bác ái với những em nhỏ của nhóm gia đình “Puppies of Aquila” Mollas ở Albania và rất nhiều sinh viên, đặc biệt các sinh viên trường De Carlo Lyceum thuộc vùng Giugliano di Campania và học viện Gerini-Torlonia của Roma.
Cuối cùng, cha xin gửi lời chào đến các bạn trẻ, anh chị em bệnh nhân và những đôi hôn phối mới. Cuối tháng 10, cha muốn nhắc lại lời kinh Mân Côi. Nguyện xin cho lời kinh đơn sơ này của Mẹ Maria tỏ lộ ra cho chúng con, những bạn trẻ thân yêu, con đường thực hành ý định của Thiên Chúa trong cuộc đời của chúng con. Anh chị em bệnh nhân yêu quý, hãy yêu mến lời kinh này vì nó đem đến sự an ủi cho tâm hồn và trái tim. Các đôi uyên ương thân yêu, nguyện xin cho lời kinh trở thành một giây phút đặc ân của sự hòa hợp tinh thần trong gia đình mới của chúng con.
[Văn bản gốc: tiếng Ý] [Bản dịch tiếng Anh của  ZENIT]

TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc
TIẾP KIẾN CHUNG: Chào đón người lạ, cho người rách rưới mặc



[Nguồn:  zenit]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 27/10/2016]


Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha: Chìa khóa để mở rộng Nước Chúa? Sự vâng nghe, không phải những sơ đồ cấu trúc tổ chức

Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha: Chìa khóa để mở rộng Nước Chúa? Sự vâng nghe, không phải những sơ đồ cấu trúc tổ chức

Tại nhà nguyện Thánh Marta, Đức Phanxico cảnh báo chống lại tính nguyên tắc cứng ngắc
25 tháng 10, 2016
Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha
L'Osservatore Romano
Nước Thiên Chúa lớn lên qua sự vâng nghe của các thành viên trong đó, chứ không phải qua những sơ đồ cấu trúc tổ chức.
Theo đài phát thanh Vatican, Đức Thánh Cha Phanxico nhấn mạnh đến điều này cho các tín hữu trong Thánh lễ sáng nay  tại nhà nguyện Thánh Marta, rút ra từ các bài đọc trong ngày nói về Nước Chúa.
Lưu ý rằng Nước Chúa không thể lẫn lộn với một cơ cấu cố định, vì nó liên tục phát triển và lớn lên, ngài nhấn mạnh rằng Luật của Chúa không chỉ để học hỏi nghiên cứu, nhưng còn để chúng ta noi theo để thực thi trên hành trình cuộc đời của chúng ta.
“Vậy Nước Chúa là gì?” Đức Phanxico đặt câu hỏi. “À, có lẽ Nước Chúa là một cơ cấu vô cùng rõ ràng, mọi thứ đều đâu ra đấy, có các sơ đồ cơ cấu tổ chức rạch ròi, mọi thứ và mọi người không đi vào (cơ cấu này) là không thuộc về Nước Chúa.
“Không,” ngài cảnh báo, “Điều gì xảy ra với Nước của Thiên Chúa cũng giống như với Lề Luật: bất biến, cứng ngắc … Lề Luật là để tiến bước, Nước Thiên Chúa là tiến bước, nó không đứng im. Còn gì nữa: Nước Thiên Chúa là tự canh tân mỗi ngày.”
Hành trình của men bột và hạt giống
Trong dụ ngôn của Chúa Giê-su về những điều trong cuộc sống thường ngày của chúng ta, Đức Phanxico nhắc nhở, ngài nói rằng men bột không còn giữ nguyên là men nữa, vì nó phải được hòa trộn với bột, nó đang “trên hành trình” trở thánh bánh. Cũng vậy, Đức Thánh Cha nhắc lại Chúa Giê-su đã cho thấy một hạt giống không thể còn nguyên là một hạt giống, vì nó phải chết đi và trao tặng sự sống cho một cây.
Men bột và hạt giống đều trên hành trình biến đổi thành cái khác, Đức Thánh Cha giải thích, tuy nhiên trên con đường biến đổi như vậy, chúng phải chết.
“Đó không phải là vấn đề của sự nhỏ bé, hãy cứ nên nhỏ bé, cũng chẳng phải là điều nhỏ nhặt hay to lớn. Đó là vấn đề của hành trình, và khi trên hành trình này thì sự biến đổi xảy ra,” ngài nói.
Đừng quá nguyên tắc!
Liên tục lần thứ hai, Đức Phanxico lại một lần nữa cảnh báo chống lại việc trở thành một con người cứng ngắc theo Lề Luật, nhưng không tiến bước theo hành trình và có một thái độ quá nguyên tắc.
“Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta có thái độ gì để Nước Thiên Chúa có thể lớn lên và trở thành bánh cho muôn người và cũng là ngôi nhà cho tất cả?” ngài đặt câu hỏi.
“Vâng nghe: Nước Thiên Chúa lớn lên qua sự vâng nghe theo sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Bột không còn là bột nhưng trở thành bánh vì nó nghe theo sức mạnh của men, và men để cho nó được hòa trộn vào với bột … Cha không biết nữa, bột không có cảm nhận nhưng vẫn để cho nó được hòa trộn nên chúng ta có thể nghĩ rằng có sự đau khổ trong này, đúng không? Nước Chúa cũng vậy, Nước Chúa cũng lớn lên theo cách này và để rồi trở thành bánh cho muôn người.”
Cũng như bột thuận theo sự biến đổi của men, Đức Thánh Cha Phanxico tiếp tục, hạt giống cũng vậy, nó để cho bản thân được đâm chồi và mất giá trị là một hạt giống để trở thành một cái gì đó lớn hơn: nó biến đổi chính bản thân.
Tương tự như vậy, ngài lưu ý, Nước Chúa tự canh tân mỗi ngày, đi trên hành trình “tiến về hy vọng” và “hành trình tiến đến sự hoàn thiện.”
Đức Thánh Cha cảnh báo rằng nếu các Ki-tô hữu không đi theo hành trình tiến tới, họ trở nên quá nguyên tắc, và tính nguyên tắc này “làm cho họ trở thành những người con mồi côi không có Cha.”
“Một người quá nguyên tắc chỉ có ông chủ chứ không có người cha. Nước Thiên Chúa giống như một người mẹ lớn lên và hy sinh bản thân, cho đi bản thân để các con cái của mẹ có thức ăn và nhà ở, theo mẫu gương của Thiên Chúa.”
Đức Thánh Cha kết luận bằng lời khuyến khích tất cả các tín hữu hôm nay hãy cầu xin Chúa Thánh Thần ban họ ân sủng biết vâng nghe.
“Rất nhiều lần chúng ta không vâng nghe theo lương tâm của chúng ta mách bảo, hay những phán xét của chúng ta. ‘Nhưng tôi làm theo những gì tôi muốn …’ Nước Thiên Chúa không lớn lên theo cách này và chúng ta cũng không thể lớn lên. Chính sự vâng nghe theo Thánh Thần làm cho chúng ta lớn lên và được biến đổi như men bột và hạt giống. Nguyện xin Thiên Chúa ban cho chúng ta tất cả ân sủng của sự vâng nghe này.”
Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha
Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha
Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha
Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha
Bài giảng Lễ sáng của Đức Thánh Cha


[Nguồn:  zenit]

[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 26/10/2016]