Buổi tiếp kiến của Đức Thánh Cha với các tân Giám mục tham dự khóa đào tạo “Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay”, 10.09.2026
*******
Sáng nay, tại Hội trường Thượng Hội đồng, Đức Thánh Cha tiếp kiến các tham dự viên khóa đào tạo dành cho các tân giám mục với chủ đề Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay.
Sau đây là diễn văn của Đức Giáo hoàng gửi đến các vị hiện diện tại buổi gặp gỡ:
Diễn văn của Đức Thánh Cha
Anh em thân mến, xin chào mừng anh em!
Tôi rất vui mừng được gặp anh em khi kết thúc những ngày đào tạo dành cho các tân giám mục, và tôi xin cảm ơn Bộ Giám mục, Bộ các Giáo hội Đông phương và Bộ Loan báo Tin Mừng – Phân bộ Loan báo Tin Mừng lần đầu và các Giáo hội Địa phương mới đã chuẩn bị cho khóa học này.
Anh em đã có một kinh nghiệm đặc biệt về tình huynh đệ: cùng nhau lắng nghe, cầu nguyện, cử hành Thánh Thể và chia sẻ những hy vọng, những ước mơ mà anh em mang trong lòng dành cho các Giáo hội mà Chúa vừa trao phó cho sự chăm sóc mục vụ của anh em. Tất cả những điều ấy sẽ giúp anh em ghi nhớ một điều rất đơn sơ và quý giá: không một Giám mục nào bước đi một mình.
Các bạn rất thân mến, hãy biết rằng anh em luôn ở trong lời cầu nguyện của tôi, và cùng với anh em là các Giáo hội của anh em: các linh mục, phó tế, những người nam nữ sống đời thánh hiến, các chủng sinh, các gia đình, giới trẻ, người cao niên, người nghèo, những người đau khổ và những người vẫn đang chờ đợi được gặp gỡ niềm vui của Tin Mừng. Mọi người đều phải tìm được một chỗ trong trái tim của vị Giám mục, bởi vì tất cả mọi người đã có một chỗ trong trái tim của Đức Kitô. Vì lý do này, giờ đây tôi muốn chia sẻ với anh em một vài suy tư về chủ đề: “Các Giám mục, những người phục vụ sự hiệp thông trong Giáo hội và trong thế giới hôm nay”.
Trước hết, hãy ở lại với Chúa Giêsu. Trong số rất nhiều điều anh em sẽ được kêu gọi thực hiện trong vai trò là Giám mục, đây là điều quan trọng nhất. Chúng ta là những Giám mục, nhưng trước hết và trên hết, chúng ta là những người môn đệ. Để nói về Người, chúng ta cần phải ở với Người; muốn dẫn dắt dân Người, chúng ta phải cho phép bản thân được Người hướng dẫn mỗi ngày. Người “đã lập Nhóm Mười Hai”, những người mà Người gọi là các tông đồ, “để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng” (Mc 3:14). Đây là trật tự của Tin Mừng: ở với Người và nhờ Người, được sai đi. Chúng ta đừng bao giờ quên điều này. Vì thế, hãy luôn trân trọng thời gian dành cho Chúa: Bí tích Thánh Thể, Lời Chúa, cầu nguyện và những giây phút anh em có thể hiện diện trước mặt Người với tâm hồn đơn sơ của một môn đệ biết để cho Chúa yêu thương mình. Thừa tác vụ của chúng ta khởi đi từ đó. Và khi tâm hồn luôn gần bên Người, sự phục vụ của chúng ta cũng trở nên bình an hơn, tự do hơn và sinh nhiều hoa trái hơn.
Khía cạnh thứ hai: hãy có trái tim của Chúa Giêsu, vị Mục Tử Nhân Lành, một trái tim hoàn toàn tận hiến cho Chúa Cha, và chính vì thế, hoàn toàn trao tặng cho anh chị em mình. Chúa Giêsu nói: “Tôi chính là mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên” (Ga 10:11). Đó là khuôn mẫu của chúng ta. Giám mục là người học cách yêu thương đoàn dân của mình mỗi ngày nhiều hơn: biết những niềm vui và nỗi buồn của họ, chia sẻ những ước mơ của họ, vui mừng khi thấy các cộng đoàn của họ lớn mạnh. Anh em sẽ truyền chức linh mục và phó tế; anh em sẽ gặp những người trẻ tràn đầy nhiệt huyết; anh em sẽ chứng kiến lòng quảng đại âm thầm của biết bao tu sĩ nam nữ, các nhà truyền giáo, các giáo lý viên và các gia đình; và anh em sẽ ngày càng khám phá ra Dân Thiên Chúa thật đẹp biết bao. Hãy yêu mến đoàn dân mà Chúa đã trao phó cho anh em. Hãy học biết tên của họ, lắng nghe những câu chuyện của họ, đến thăm nhà họ bất cứ khi nào có thể, và cầu nguyện với họ. Đặc biệt tại các Giáo hội trẻ, rất thường khi chính sự hiện diện của vị Giám mục đã nói lên rất nhiều, ngay cả trước khi ngài cất lời. Một chuyến viếng thăm, một phép lành, thời gian dành cho một linh mục, lắng nghe một gia đình, một cuộc trò chuyện với một người trẻ: đó là những cử chỉ nhỏ bé, nhưng có thể đọng lại trong lòng một người suốt cuộc đời.
Một đặc tính khác của Giám mục là điều mà truyền thống gọi là sollicitudo pastoralis, tức là sự chăm sóc mục vụ. Điều đó không đơn thuần có nghĩa là gánh vác nhiều trách nhiệm. Nó là một điều sâu sắc hơn: mang đoàn dân của mình trong trái tim. Thánh Phaolô gọi mối bận tâm của ngài đối với tất cả các Giáo hội là “nỗi ray rứt hằng ngày” của ngài (x. 2 Cr 11:28). Như thế, Giáo hội nơi anh em được sai đến ngày càng trở thành một phần cuộc sống của anh em, gần như một phần của chính anh em. Đây chính là bản chất của tình phụ tử giám mục: có một trái tim quảng đại, đủ rộng để có chỗ cho tất cả mọi người, mang những người con của mình trong chính lòng mình và hằng ngày dâng họ lên Chúa trong lời cầu nguyện. Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nhắc lại rằng “sự gần gũi là một trong những đặc tính của Thiên Chúa đối với dân Người” (Bài giảng nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Thánh Gioan Phaolô II, 18 tháng 5 năm 2020). Và chính khi nói với các Giám mục tham dự khóa đào tạo vào ngày 12 tháng 9 năm 2019, ngài đã nói: “Chúng ta tồn tại để làm cho sự gần gũi này trở nên hữu hình”. Những lời thật quý giá đối với chúng ta! Ước mong qua sự hiện diện của chúng ta, mọi người có thể cảm nhận được phần nào sự dịu dàng và tình phụ tử của Thiên Chúa! Và điều này áp dụng cách đặc biệt đối với các linh mục.
Anh em thân mến, về phương diện này, tôi thúc giục anh em hãy yêu mến các linh mục của anh em. Ước mong họ tìm thấy một người cha và một người anh em nơi mỗi người trong anh em. Hãy lắng nghe họ, khích lệ họ, cầu nguyện cho họ, vui mừng trước những điều tốt đẹp họ thực hiện, và đồng hành với họ bằng sự tin tưởng trong thừa tác vụ của họ. Hãy đặc biệt quan tâm đến những vị cao tuổi và đau yếu. Hãy làm cho họ ý thức rằng họ rất quý giá, rằng Giáo hội biết ơn họ và rằng Giám mục không quên họ. Đôi khi, chỉ một cuộc điện thoại, một chuyến thăm hoặc một lời nói ân cần từ anh em là đủ.
Một nét đặc trưng khác trong thừa tác vụ của chúng ta mà tôi muốn nhắc nhở anh em, theo cách diễn tả rất đẹp của Thánh Augustinô, đó là trở thành một “amoris officium” (In Iohannis Evangelium, 123, 5): một sự phục vụ của tình yêu. Việc rao giảng của chúng ta là một hành vi yêu thương, cũng như việc lắng nghe, cầu nguyện, phân định, thời gian chúng ta dành cho mọi người, và chính sự hiện diện của chúng ta. Đó chính là đức ái mục vụ, điều cho phép Đức Kitô, vị Mục Tử, tiếp cận đoàn dân Người yêu thương thông qua con người khiêm nhường của chúng ta.
Chúng ta đang sống trong một thời đại thay đổi nhanh chóng. Những tiến bộ trong công nghệ truyền thông và trí tuệ nhân tạo đã mở ra những khả năng mà chỉ vài năm trước đây, chúng ta thậm chí chưa từng hình dung tới. Nhưng chắc chắn chúng không thể giải thoát nhân loại khỏi tội lỗi và những hậu quả của tội: điều này được chứng minh một cách bi thảm qua những cuộc khủng hoảng mà nhân loại hiện đang trải qua. Trong một bối cảnh phức tạp, và ở một số khía cạnh đầy bất an như hiện tại, Giáo hội đã cử hành Năm Thánh Hy Vọng vào năm ngoái. Có phải đó là vì Giáo hội sống tách biệt khỏi thế giới? Hoàn toàn ngược lại, đó là vì Giáo hội được Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại, sai đi để loan báo Tin Mừng cứu độ cho tất cả mọi người. Và các Giám mục chúng ta là những người đầu tiên nhận lãnh sứ mạng này. Với Thông điệp Magnifica humanitas, tôi tin rằng tôi đã trao gửi, trước hết cho các Mục tử của các Giáo hội, một tầm nhìn và một phương pháp để đối diện với thách đố lớn lao là bảo vệ nhân loại trong thời đại trí tuệ nhân tạo. Tôi khuyến khích anh em thúc đẩy những tiến trình suy tư và đối thoại trong các giáo phận của mình, đào tạo và hỗ trợ những người muốn dấn thân phục vụ cho nền văn minh tình thương.
Nhiều người trong anh em đến từ các Giáo hội trẻ. Anh em biết rõ vẻ đẹp cũng như những nhọc nhằn của sứ mạng truyền giáo, của một Giáo hội có lẽ sở hữu rất ít, nhưng lại rất giàu đức tin lớn lao. Vì lý do này, tôi mời gọi anh em gìn giữ một trái tim truyền giáo. Đó là một món quà quý giá mà Chúa đã đặt vào tay anh em và có thể trở nên lớn lao hơn nữa trong thừa tác vụ giám mục của anh em. Vị Giám mục truyền giáo có một trái tim rộng mở với tất cả mọi người: không chỉ với những ai đến tham dự các nhà thờ giáo xứ của anh em, mà cả các Kitô hữu thuộc những hệ phái khác, các tín đồ thuộc những tôn giáo khác, những người không tuyên xưng bất kỳ niềm tin nào, tất cả những người nam nữ thiện chí. Ngài lắng nghe và tôn trọng tất cả họ, ngài đến gần tất cả họ, và biết nhận ra điều thiện hảo trong tâm hồn mỗi người.
Thánh Augustinô, khi nói về đoàn dân của ngài, đã nói: “Vobis enim sum episcopus, vobiscum sum christianus”, “vì anh chị em… tôi là một Giám mục, cùng với anh chị em tôi là một Kitô hữu” (Bài giảng 340, 1). Chúng ta hãy bước đi cùng với đoàn dân của mình: hãy cầu nguyện với họ, lắng nghe Lời Chúa cùng với họ, cử hành Thánh Thể cùng với họ. Chúng ta hãy cùng với họ tìm kiếm dung nhan của Chúa mỗi ngày.
Anh em thân mến, khi trở về với các Giáo hội của mình, hãy mang theo sự xác tín này: Chúa, Đấng đã kêu gọi anh em, là Đấng trung tín. Người sẽ đi trước anh em trên con đường, đồng hành với anh em trong hành trình, và nhờ ân ban của Chúa Thánh Thần, soi sáng cho anh em mỗi ngày. Và xin Đức Maria, Mẹ Giáo hội, luôn gìn giữ anh em và đoàn dân được trao phó cho sự chăm sóc mục vụ của anh em.
[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 11/09/2026]