CHUYẾN TÔNG DU CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
ĐẾN TÂY BAN NHA
(6-12 THÁNG 6 NĂM 2026)
Canh thức cầu nguyện với giới trẻ
DIỄN VĂN CỦA ĐỨC THÁNH CHA
“Quảng trường Lima” (Madrid)
Thứ Bảy, 6 Tháng Sáu, 2026
(1) Chúng con biết rằng thánh Augustinô rất quan trọng đối với Đức Thánh Cha, nhưng có những vị thánh hoặc những mẫu gương nào khác đã giúp Đức Thánh Cha trưởng thành trong đời sống Kitô hữu?
(2) Con muốn hỏi Đức Thánh Cha về những năm tháng làm nhà truyền giáo tại Peru. Những ký ức hay kinh nghiệm nào Đức Thánh Cha trân quý nhất từ những năm tháng đó?
Trước hết, cha gửi lời chào đến tất cả các con! Cảm ơn các con đã hiện diện tại đây, và cảm ơn các con đã sẻ chia đức tin của mình với toàn thể Madrid cũng như toàn thể Tây Ban Nha. Về câu hỏi thứ nhất liên quan đến những vị thánh đã trở thành mẫu gương cho cha trong thời niên thiếu và thanh niên, cũng như khi đã là giám mục và giáo hoàng. Thánh Augustinô đã được nhắc đến rồi — và tất cả chúng ta đều biết rằng thánh Augustinô là một nhân vật hết sức quan trọng đối với toàn thể Giáo hội — nhưng câu hỏi này cũng làm cha nhớ đến một vị Giáo phụ thuộc Giáo hội Đông phương, đó là Thánh Gioan Kim Khẩu, tên của ngài có nghĩa là “miệng vàng”, một tước hiệu mà vị Giáo phụ này đã có được nhờ tài hùng biện vô cùng tuyệt vời của ngài. Trước khi chịu phép Rửa tội vào năm 368 sau Công Nguyên, ngài đã học triết học. Sau đó, ngài chuyên tâm giải thích Kinh Thánh cùng với các thanh niên khác tại Antiôkia, là sinh quán của ngài. Sau một thời gian sống đời ẩn tu, ngài đã dấn thân phục vụ Giáo hội trong vai trò là linh mục, rồi sau đó là giám mục. Cha muốn nhân cơ hội này để nói với tất cả các con: đừng bao giờ e sợ khi cân nhắc đến ơn gọi trở thành linh mục, vào đời sống thánh hiến, hay bất kỳ hình thức phục vụ nào khác trong Giáo hội! Đối với Thánh Gioan Kim Khẩu, người mang tình yêu đối với Lời Chúa trong con tim mình, sau khi trở thành linh mục và giám mục, ngài đã làm chứng lớn lao, trước hết là qua sự nhất quán trong đời sống. Ngài có thể rao giảng vì trước hết chính ngài đã sống sứ điệp đó. Cha đặc biệt ấn tượng với các bài giáo lý, các bài giảng, bài thuyết giáo và các tác phẩm khác của ngài, những bản văn liên kết tình yêu chân lý với sự chính trực trong đời sống. Ngài cũng rất can đảm và không ngần ngại lên tiếng trước mặt Hoàng đế để nói những điều thúc đẩy công lý, chứ không đơn thuần là làm đẹp lòng người khác. Ngài là một con người sống đúng với lời mình nói.
Một vị thánh khác hiện trong tâm trí cha là Thánh Tôma Villanova, một tu sĩ Dòng Augustinô cũng được mời gọi trở thành mục tử trong Giáo hội. Ngài là người Tây Ban Nha. Ngài học tại Đại học Alcalá, và sự khôn ngoan của ngài đã khiến Hoàng đế Charles V hết sức kính trọng. Sau đó, ngài được bổ nhiệm làm Giám mục Valencia và đã thực hiện một tiến trình cải tổ mạnh mẽ trong Giáo hội, đặc biệt nơi hàng giáo sĩ, khuyên nhủ các anh em linh mục kiên trì trong đời sống cầu nguyện, khiết tịnh và vâng phục. Nhờ lòng bác ái nhiệt thành, cho đến ngày nay ngài vẫn được biết đến như vị “Giám mục của người nghèo”. Tấm gương bác ái của ngài đã nâng đỡ cha trong những giai đoạn thử thách và phục vụ.
Người bạn đồng hành thứ ba trên hành trình của cha là thánh Toribius de Mogrovejo, cũng là một người Tây Ban Nha. Ngài là nhà truyền giáo tại Peru vào thế kỷ XVI, nơi ngài nhiệt thành dấn thân cho công cuộc loan báo Tin Mừng, nghiên cứu các ngôn ngữ bản địa. Thánh Turibiô đã kết hợp đời sống cầu nguyện mãnh liệt với sự dấn thân cho công lý, đặc biệt trước những lạm dụng và tham nhũng của thời đại đó. Vì thế, đối với cha, ngài là mẫu gương của sự tận hiến cho dân Chúa, nhất là những người nghèo nhất, nhân danh Đức Kitô.
Khi suy ngẫm về cuộc đời của các vị thánh này, cha đã tự nhủ với bản thân như thánh Augustinô từng nói: nếu họ có thể làm được, tại sao tôi lại không thể? (x. Tự Thuật, VIII, 27). Đó là một câu hỏi mà cha vui mừng được chia sẻ với các con hôm nay, khi mời gọi các con hãy chọn cho mình những mẫu gương sống tốt lành truyền cảm hứng cho chính các con và cho những người khác.
Còn về những năm tháng cha sống tại Peru với tư cách nhà truyền giáo rồi sau này là giám mục, điều cha nhớ nhất chính là chứng tá đức tin của giáo dân — một đức tin được ghi dấu bởi biết bao khó khăn nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Chính cuộc gặp gỡ với những gian truân cũng như những niềm vui của người dân đã giúp cha trưởng thành trong hành trình bước theo Chúa Giêsu. Khi cha loan báo Tin Mừng, chính cha cũng được Tin Mừng biến đổi, cũng như bởi cuộc sống và đức tin của những con người này, những người thường nghèo về vật chất nhưng lại giàu có về đức tin. Bằng việc trải nghiệm đức tin đó trong lời Chúa, cha đã chứng kiến Lời Chúa có thể biến xung đột thành hòa bình như thế nào. Người có thể là nguồn mạch của sự hòa giải, hòa bình và công lý.
(3) Theo Đức Thánh Cha, điều gì giúp chúng con nhận ra tiếng nói của Thiên Chúa giữa muôn vàn tiếng nói khác?
(4) Làm thế nào chúng con có thể đồng hành với người khác trong hành trình khám phá vẻ đẹp của đức tin khi chính chúng con cũng đang là người tìm kiếm?
Trước hết, chúng ta có thể thảo luận về cách lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa, cách phân định xem đó có thực sự là Thiên Chúa đang nói hay là một điều gì khác — một cám dỗ khác, một thử thách khác. Khi tìm cách nhận ra tiếng nói của Thiên Chúa, điều có thể giúp chúng ta nhiều nhất chính là sự thinh lặng. Cha tin rằng điều hết sức quan trọng là mỗi người chúng ta phải biết vun trồng khả năng giữ thinh lặng. Chúng ta thường luôn đeo tai nghe, nghe nhạc hoặc tìm kiếm những sự giải trí, và chúng ta không biết cách giữ thinh lặng. Cha tin rằng chính trong kinh nghiệm thinh lặng này, Thiên Chúa có thể nói với chúng ta, hoặc chúng ta có thể phân định được tiếng nói của Người. Khi tìm kiếm sự thinh lặng, chúng ta cần chọn điều gì không nên nghe và những tiếng ồn nào không làm chúng ta phân tâm. Bằng cách tự giải thoát mình khỏi sự huyên náo của hàng ngàn tiếng nói khác nhau, chúng ta nhận ra rằng có những tiếng nói dẫn dắt sai lệch các ước muốn của chúng ta, có những tiếng nói trục lợi chúng ta mà không chăm lo cho chúng ta, và cũng có những tiếng nói khác lên tiếng vì lợi ích cá nhân. Chính trong thinh lặng mà chúng ta hiểu rằng các ý thức hệ rồi sẽ qua đi, và sự thật thì luôn tồn tại. Ở đây, cha cũng muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tìm kiếm sự thật, bởi vì có rất nhiều tiếng nói, rất nhiều điều trên mạng xã hội đang lừa gạt chúng ta và nói với chúng ta những lời dối trá. Hãy luôn tìm kiếm sự thật! Thiên Chúa là sự thật! Nếu điều gì đưa các con xa rời Thiên Chúa thì đó không phải là sự thật! Đừng quên điều đó!
Thứ hai, các con có thể chắc chắn rằng Thiên Chúa biết rõ tiếng nói của các con: Ngài nghe các con và Ngài sẽ đáp lời các con. Đừng sợ khi bày tỏ những gì đang có trong lòng các con. Có một lời Thánh Vịnh viết rằng: “Đấng từng gắn đôi tai há lại không nghe được?” (x. Tv 94:9). Cuộc đối thoại nội tâm của chúng ta trở thành lời cầu nguyện, lời ngợi khen và lời khẩn cầu khi chúng ta hướng về Đấng duy nhất có thể lắng nghe. Cầu nguyện là tiếng nói của tự do, bởi nó không nói lên để chứng tỏ bản thân, để chứng minh rằng chúng ta đã chuẩn bị rất tốt hoặc để làm cho mình cảm thấy quan trọng. Khi chính chúng ta trở thành lời cầu nguyện, Chúa sẽ đáp lại chúng ta bằng Lời của Người, Đấng đã trở nên người phàm vì chúng ta, cho thấy rằng Người yêu thương chúng ta bằng trọn vẹn hữu thể của Người.
Thứ ba, để nhận ra tiếng nói của Thiên Chúa, chúng ta phải lắng nghe Lời. Lời Thiên Chúa là lời sống động vì đó chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng mà tiếng nói của Người vẫn tiếp tục vang vọng trong Giáo hội, là Thân Thể của Người. Nơi Người, toàn bộ Kinh Thánh được hoàn tất — cả Cựu Ước và Tân Ước được ban cho nhân loại như lời hứa cứu độ. Giờ chầu Thánh Thể mà chúng ta cùng cử hành tối nay chính là nơi hoàn hảo để thinh lặng, để mở rộng tâm hồn, và để "là chính mình" trước nhan Chúa, đối thoại với Người, và để cho tình yêu của Người, tình yêu đã trở thành lương thực nuôi dưỡng nhân loại, lên tiếng cách hùng hồn.
Hơn nữa, các bạn trẻ thân mến, khi các con giúp người khác khám phá vẻ đẹp đức tin của chúng ta, hãy nhớ rằng không ai trong chúng ta sinh ra đã là thầy, và trước mặt Chúa, tất cả chúng ta đều là các môn đệ. Vì thế, hãy chia sẻ hành trình thiêng liêng của các con, làm chứng tá cho hành trình đó qua sự chân thực trong đời sống của các con: quyết định bước theo Chúa Giêsu sẽ không ngừng canh tân các con, đặc biệt trong những lúc rã rời. Ở đây, điều quan trọng là phải nhận biết rằng không ai đơn độc trong việc tin vào Chúa Giêsu. Hãy nhìn xem có biết bao nhiêu người trong các con đang ở đây! Và như thế, trong cộng đoàn, trong các nhóm giới trẻ và trong gia đình, tất cả chúng ta đều có thể học hỏi về vẻ đẹp đức tin. Vì khi chia sẻ hành trình thiêng liêng với người khác, ước muốn bước theo Chúa Giêsu sẽ không ngừng đổi mới các con. Người đồng hành với chúng ta và soi sáng con đường của chúng ta. Hãy noi gương của Chúa: đó là cách tôi mời gọi anh chị em hành động, với tư cách là những mục tử, các nhà giáo dục và những người bạn. Nếu anh chị em cầu nguyện bằng tình yêu, người trẻ sẽ nhận ra tầm quan trọng của việc cầu nguyện. Nếu đức tin bừng cháy trong anh chị em, anh chị em sẽ truyền trao ngọn lửa sống động ấy. Tất cả chúng ta hãy cùng tìm kiếm ngọn lửa tình yêu này của Thiên Chúa trong lòng mình! Bởi ở đó có sự hiện diện của Chúa Giêsu, và sự hiện diện gần gũi này của Chúa được cảm nhận ngay cả trong những lúc chúng ta vấp ngã, vì Chúa Giêsu không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Khi chúng ta dang tay ra, trao một cái ôm huynh đệ hoặc tìm kiếm những cơ hội để phục vụ tha nhân, chúng ta tìm thấy những cách thức để chạm đến cuộc đời của người khác nơi những thương tổn, những nỗi buồn và khó khăn của họ. Ở đó, niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô trở nên sống động, và chính ở đó, Chúa Giêsu sẽ giúp chúng ta nâng đỡ lẫn nhau trên hành trình.
(5) Làm thế nào để chúng con có thể sống như những Kitô hữu trẻ dấn thân trong xã hội ngày nay?
(6) Đức Thánh Cha muốn trao cho chúng con sứ mạng cụ thể nào với tư cách là người trẻ trong Giáo hội?
Chúc mừng hạnh phúc hôn nhân của con, Fernando! Cha nhìn thấy những cặp đôi khác ở đây cũng đang tiến tới hôn nhân: chúc mừng các con và cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến với các con! Như cha đã nói trước đây, đừng e sợ khi cân nhắc về một ơn gọi — hôn nhân cũng là một ơn gọi. Đừng sợ kết hôn và xây dựng gia đình! Trải qua các thế kỷ của lịch sử Giáo hội, chúng ta là những Kitô hữu đã sống trong mọi loại hình xã hội, vượt qua những biến chuyển của các nền văn hóa mà chúng ta cùng chia sẻ và góp phần định hình. Có một bản văn cổ có tên là Thư gửi Diognetus, mang đến cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc rất đẹp về điểm này: “Người Kitô hữu đối với thế gian cũng như linh hồn đối với thân xác” (VI). Đó chính là cách sống của chúng ta: các môn đệ của Chúa Giêsu luôn là những con người thuộc về thời đại của mình, nhưng không bao giờ là tù nhân của một thời đại qua đi. Chúng ta được tự do trong Đức Kitô! Tình yêu của Người đã giải thoát chúng ta. Nhờ tình yêu đó, chúng ta luôn được tự do trước mọi sự ép buộc và lừa dối. Chúng ta được tự do thoát khỏi những trào lưu nhất thời, bởi chúng ta là môn đệ của sự thật; chúng ta mở lòng hướng tới tương lai, bởi chúng ta biết rằng điều đang chờ đợi mình không phải là cái chết. Trái lại, ý nghĩa của lịch sử đạt tới sự viên mãn trong sự hiệp thông sự sống đời đời mà Thiên Chúa đang chuẩn bị cho tất cả chúng ta. Từ viễn cảnh đó, chính người trẻ các con được mời gọi cách đặc biệt để dẫn dắt xã hội theo một hướng đi mới, đóng vai trò chính trong việc tạo nên sự thay đổi qua các mối tương quan hằng ngày của mình — qua những gì các con sống trong gia đình, tại trường đại học và nơi làm việc. Các bạn trẻ thân mến, nhìn thấy các con tràn đầy nhiệt huyết xuất phát từ đức tin, cha đặt rất nhiều hy vọng vào khả năng của các con làm chứng tá cho Đức Kitô giữa thế giới — kể cả trong môi trường truyền thông kỹ thuật số — và trong việc truyền tải các giá trị cùng vẻ đẹp của Tin Mừng (x. Christus Vivit, 105; Diễn văn trước các Nhà Truyền giáo và những Người có Ảnh hưởng Kỹ thuật số Công giáo, ngày 29 tháng 7 năm 2025).
Vì thế, cha mời gọi tất cả các con hãy cùng nhau trở nên muối cho đời và ánh sáng cho thế gian (x. Mt 5:13). Để điều này xảy ra, trước hết các con phải hiểu xã hội hôm nay và sống với sự khôn ngoan, để có thể biến đổi xã hội ấy bằng những chứng nhân của Tin Mừng. Thật vậy, một Kitô hữu trẻ là một nguồn ánh sáng cả trong niềm vui lẫn trong thử thách; đem lại hương vị cho thực tại như một người biết tận hưởng cuộc sống từ bên trong, chứ không tìm đến của cải, khoái lạc hay quyền lực như nguồn mạch tạo nên hương vị. Đó chính là sự tự do của chúng ta, có nguồn cội từ đức tin. Sự tự do ấy có khả năng mang lại ánh sáng và hương vị cho mọi xã hội, cho mọi kinh nghiệm của con người. Ngược lại, khi cuộc sống mất đi hương vị của nó, điều đó giống như nó bị đánh cắp khỏi chúng ta: chúng ta không còn cảm nhận nó là của riêng mình nữa. Trước sự trống rỗng của tính thờ ơ và sự thuận theo, trước bạo lực của chiến tranh và những lời dối trá, các con phải là những tia lửa của một nhân loại mới. Cha trao phó cho tất cả các con sứ mạng là hãy trở nên những con người đích thực. Đúng vậy, là những con người: những người nam và người nữ bằng xương bằng thịt! Không phải là dáng vẻ thuần túy bề ngoài, nhưng là những khuôn mặt đáng tin cậy. Là những con người tìm kiếm công lý vì khao khát công lý như khao khát lương thực hằng ngày. Là những con người khao khát một đời sống lương thiện và ngay chính, bởi vì họ sẵn lòng làm cho người khác điều mà họ muốn người khác làm cho mình. Hãy là người như Đức Kitô đã trở nên con người, Con Người hoàn hảo, là Đấng Phục sinh chia sẻ lịch sử với chúng ta trong mọi thời đại. Khi vun trồng sứ mạng này, hãy nhìn về các Tông đồ, về những Kitô hữu đầu tiên, sống giữa một thế giới ngoại giáo. Theo gương các ngài, hãy trở thành những nhà truyền giáo của Tin Mừng giữa cảnh nghèo đói vật chất và tinh thần của thời đại chúng ta, ý thức rõ rằng đức tin của chúng ta là một lối sống được thể hiện bằng đức ái (x. Gl 5:6). Các bạn trẻ thân mến, đây chính nhân đức sẽ làm thay đổi lịch sử nhiều nhất. Các con có thể thay đổi lịch sử! Hãy thực hiện điều đó bằng tình yêu! Cảm ơn các con rất nhiều.
[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển ngữ: TRI KHOAN 08/06/2026]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét